Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ra là vậy." Anh ấy gắp những miếng th!t xông khói vàng ruộm, ch/áy cạnh vào hai chiếc đĩa, rồi đặt hai quả trứng ốp la lòng đào hoàn hảo lên trên bánh mì, "Vậy thì tôi ra ngoài tìm thêm vật tư là được, đừng lo lắng nữa, ăn cơm trước đi."
Giang Khuyết bưng đĩa đi về phía bàn ăn, tôi đi theo sau anh, lí nhí: "Nhưng anh ra ngoài tìm vật tư, rất dễ bị thương."
Anh đột ngột quay đầu nhìn tôi: "...Em đang lo lắng cho tôi sao?"
Tôi cạn lời: "Chứ không lẽ?"
Thần sắc Giang Khuyết trở nên hơi kỳ lạ, anh vội vàng thu hồi ánh mắt, không nói gì nữa, lặng lẽ cúi đầu ăn cơm.
Sau bữa ăn, Giang Khuyết chuẩn bị ra ngoài thu thập vật tư. Tôi định đi cùng nhưng bị anh từ chối với lý do tôi đang bị thương nên phải ở nhà.
"Nhưng tôi ở nhà một mình cũng chán lắm." Tôi cầm lấy chiếc gậy gỗ bên cạnh, khua khoắng một chút, "Yên tâm đi, tôi sẽ không kéo chân anh đâu, nếu có x/ác sống nào muốn làm hại anh, tôi sẽ dùng gậy đá/nh bay nó ngay."
Giang Khuyết cười khẽ, vươn tay xoa đầu tôi: "Em đáng yêu quá. Tôi sẽ về sớm thôi, em đi theo có khi lại làm ảnh hưởng đến tốc độ của tôi đấy."
Sao tự nhiên lại nói những lời nghiêm túc như vậy chứ.
Hơn nữa có thể nhận ra đó là lời từ tận đáy lòng.
Mặt tôi đỏ bừng, ngượng ngùng không dám nhìn anh nữa. Anh lại chẳng thấy có gì không ổn, vẫy vẫy tay với tôi: "Tôi sẽ về sớm thôi, em đừng sợ."
Trong nhà chỉ còn mình tôi, tôi quyết định tiếp tục khám phá căn cứ an toàn b/án ngầm này của anh.
Căn phòng rộng khoảng bảy mươi mét vuông. Có vẻ như lúc bắt đầu xây dựng, chủ nhân không có ý định ở lại đây lâu dài nên không có phòng ngủ, chỉ có hai kho hàng lớn, một phòng vệ sinh và một phòng bếp.
Hai kho hàng chất đầy đồ đạc. Chủ nhân ngôi nhà có vẻ mắc chứng cuồ/ng sưu tầm, những thứ không dùng đến trong thời tận thế cũng được xếp gọn trong các thùng carton, ví dụ như túi đựng của các thương hiệu trà sữa hay hộp giấy của các cửa hàng đồ ăn.
Tôi dạo một vòng, lại phát hiện ra cả một bức tường sách, đủ loại thể loại, được xếp ngăn nắp nhưng không theo quy luật nào cả.
Hàng trên cùng có vẻ toàn là sách khoa học.
Có một cuốn không có bìa, trông rất nổi bật.
Tôi kê ghế lên định lấy xuống thì ngoài cửa vang lên tiếng động.
Tôi thuận tay cầm lấy một cuốn tiểu thuyết rồi vội vàng chạy về phòng khách.
...
Người trên giường ngủ rất ngon.
Giang Khuyết ngồi dậy, nhìn cô một lúc, bắt chước dáng vẻ của cô, nằm nghiêng, đạp tung chăn ra, một chân gác lên trên.
Giang Khuyết không cần ngủ, từ trước đến nay chỉ là đang bắt chước hành vi của con người mà thôi.
Dáng ngủ của Hứa Minh Đường không có trong bất kỳ cuốn sách nào.
Trông rất đáng yêu.
Giang Khuyết không nhịn được mà nhếch môi.
Hứa Minh Đường chưa từng gặp anh, nhưng anh đã gặp cô từ lâu.
Thực ra anh chẳng hứng thú gì với việc đàm phán, hơn nữa người trong căn cứ quá ng/u ngốc. Anh đã đến trước nửa tháng mà chẳng một ai phát hiện ra.
Giang Khuyết luôn quan sát họ từ xung quanh căn cứ.
Một buổi chiều nọ, khi anh đang ngẩn ngơ trên cây ngoài căn cứ, anh bị tiếng khóc làm cho kinh động.
Anh tò mò ngồi dậy, lén nhìn sang.
Một cô gái ngồi trên bậc thang, cuộn tròn cơ thể, khóc nức nở.
Giang Khuyết nghiêng đầu.
Sau khi khóc đủ rồi, cô dùng ngón tay thắp lên một tia sáng rực rỡ.
Khoảng cách rất xa, nhưng Giang Khuyết vẫn nghe rõ lời cô nói: "Mình phải rời khỏi đây, rồi sẽ có ngày mình rời khỏi đây, mình sẽ không để họ b/ắt n/ạt nữa, mình sẽ sống thật tốt, không để họ đá/nh gục mình."
Họ không thích cô ấy sao?
Nhưng cô ấy đáng yêu mà.
Thật đáng thương.
Giang Khuyết nhảy từ trên cây xuống.
Đã vậy, Giang Khuyết quyết định phải đưa cô rời khỏi đây.
Giờ đây Hứa Minh Đường đang nằm trên giường, nhiệt lượng tỏa ra từ cơ thể cô khiến Giang Khuyết cảm thấy toàn thân ấm áp.
Như được ánh mặt trời che chở vậy.
Anh tìm ki/ếm vô số từ ngữ của con người để mô tả cảm xúc, cuối cùng cũng tìm được từ để diễn tả tâm trạng của mình.
Anh cảm thấy rất hạnh phúc.
Giang Khuyết về rất nhanh.
Còn xách theo hai túi lớn.
Tôi ngạc nhiên chạy đến bên anh: "Nhanh vậy sao? Toàn là đồ gì thế?"
Giang Khuyết tiện tay đưa túi cho tôi rồi tao nhã cởi áo khoác, thay giày.
Tôi mở túi ra xem, một túi giấy đựng bảy tám bộ quần áo sạch sẽ mới tinh, túi nilon kia là các loại đồ dùng sinh hoạt, đựng đầy ắp một túi to.
Anh thay dép xong, giúp tôi xách đồ để cạnh giường: "Quần áo của em bị tôi làm hỏng mất rồi, em cứ mặc tạm mấy bộ này đi, ngày mai tôi sẽ đi tìm thêm nhiều bộ đẹp hơn nữa."
Tôi nhất thời không biết nói gì cho phải.
Tôi thích quần áo đẹp, thích ăn mặc sạch sẽ xinh đẹp.
Nhưng ở căn cứ, mỗi lần tôi mặc đồ mới, họ đều cười nhạo tôi.
Cười tôi không biết nhìn nhận tình hình, thời tận thế rồi mà còn làm điệu.
Ngay cả Lục Trạc cũng nói tôi: "Thời buổi khó khăn thế này, em còn ăn mặc đẹp đẽ làm gì?"
Sau này khi ra ngoài tìm vật tư, thỉnh thoảng đi ngang qua cửa hàng thời trang.
Tôi nhìn những bộ quần áo đẹp đẽ đó, lòng xao động nhưng không dám vươn tay lấy nữa.
Đó là nhu cầu không chính đáng trong thời tận thế, như Lục Trạc đã nói, không ai chiều chuộng tôi cả, tôi phải trưởng thành, đừng tùy hứng nữa.
Nếu còn tùy hứng như vậy, tôi sẽ bị đuổi đi mất.
Giờ tôi mới tìm được nơi tá túc, không thể phạm phải sai lầm cũ nữa.
Chương 28
Chương 19
Chương 10
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 14
Chương 34
Bình luận
Bình luận Facebook