Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Thế nhưng ta lại nghe thấy hắn nói: "Gả cho ta, nàng ấy không còn là đứa thứ nữ mà các người kh/inh rẻ nữa, từ nay về sau, nàng ấy là Tam hoàng phi."
Ta sững sờ, trước mắt nhanh chóng phủ một tầng hơi nước.
Từ khi mẹ ch*t, ngần ấy năm qua, chưa từng có ai bảo vệ ta.
Mẹ à, bảy phần chân tâm của con, e là không giữ nổi nữa rồi.
Tào Oánh Oánh bị chấn động, hồi lâu sau, nàng ta kích động túm lấy tay áo Tiêu Lăng Phong:
"Tại sao chứ? Một tiện nhân như nó thì có tư cách gì?! Ta mới là đích nữ phủ Thừa tướng xứng đáng gả cho chàng!"
Tiêu Lăng Phong hất nàng ta ra, chán gh/ét phủi phủi tay áo: "Chú ý lời lẽ của ngươi. Đây là lần cảnh cáo đầu tiên, cũng là lần cuối cùng."
"Cha ngươi là phe cánh của Thái tử, Thái tử liệu có bảo vệ nổi phủ Thừa tướng không, hay là còn phải kéo thêm một đứa con gái nữa ch/ôn cùng với ta? Về bảo cái đầu heo của cha ngươi suy nghĩ cho kỹ đi."
Tào Oánh Oánh vốn dĩ không có n/ão, nhất thời rơi vào trầm tư, tất nhiên là chẳng nghĩ ra được gì.
Trên vai ta bỗng có thêm một bàn tay với những khớp xươ/ng rõ ràng, ta mới phản ứng lại rằng Tiêu Lăng Phong đã sớm phát hiện ra ta.
Hắn hạ thấp giọng: "Đêm thu sương lạnh, sao lại ra ngoài đây?"
Vì lén nghe lén nên ta có chút ngượng ngùng: "Vừa nãy không tìm thấy chàng..."
Hắn không hỏi ta nghe lén được bao nhiêu, chỉ đưa ta quay lại chỗ lão Hoàng đế.
Chúng ta vừa quay về, Tào Oánh Oánh cũng theo chân trở lại.
Nàng ta như thể chưa từng có chuyện gì xảy ra, ngồi về phía Thái tử.
Quá nửa đêm, mọi người đều đã mệt mỏi, nhưng lúc này để tỏ lòng hiếu thảo, chẳng ai dám chống đỡ mà rời đi trước.
Khi trời sắp sáng, Tề công công chạy ra chạy vào mấy bận, đá/nh tan cơn buồn ngủ của tất cả mọi người.
Tiếng gà gáy đầu tiên từ xa vọng lại, x/é toạc sự tĩnh lặng của hoàng cung.
Tề công công giọng r/un r/ẩy: "Hoàng thượng——băng hà rồi!"
Người trong điện quỳ rạp xuống một mảnh, tiếng khóc hòa lẫn vào nhau, không phân biệt được ai thật ai giả.
Chỉ có Tiêu Lăng Phong đứng nhìn, như thể chẳng liên quan gì đến mình, tựa như kẻ ch*t không phải cha hắn, mà là người dưng nước lã.
Ta không ngờ lão Hoàng đế lại ch*t nhanh đến thế.
Không biết trong thời gian ngắn ngủi này, khí vận của ta có đủ để Tiêu Lăng Phong lên ngôi Hoàng đế hay không, dẫu sao, chúng ta cũng mới chỉ viên phòng có một lần.
Di chiếu của lão Hoàng đế là then chốt.
Chẳng bao lâu sau, văn võ bá quan trong triều đều vội vã chạy tới.
Do cha ta, Thừa tướng, dẫn đầu, yêu cầu Tề công công tuyên đọc chiếu thư truyền ngôi.
Thái tử có chút không diễn nổi nữa, kích động đến mức khóe miệng gi/ật gi/ật: "Tề công công, mau đọc đi!"
Tề công công mở chiếu thư lão Hoàng đế để lại, dưới ánh mắt mong chờ của tất cả mọi người, ông cất tiếng đọc.
"Nhị hoàng tử Tiêu Dục, đức tài vẹn toàn, nhân hiếu song hành, xứng đáng gánh vác trọng trách, đặc biệt đổi lập làm Hoàng thái tử, sau khi trẫm băng hà, tức khắc kế vị!"
Theo chữ cuối cùng của chiếu thư rơi xuống, cả điện rơi vào sự tĩnh lặng ch*t chóc.
Khí vận của ta, quả nhiên vẫn chưa đủ để Tiêu Lăng Phong lên ngôi trong thời gian ngắn ngủi như vậy.
Nhưng điều làm ta ngạc nhiên là Thái tử lại bị hất cẳng vào phút cuối.
"Sao có thể như vậy?!"
Thái tử gầm thét như đi/ên dại: "Ta mới là Thái tử, đáng lẽ ta phải được kế vị! Phụ hoàng tại sao lại đối xử với ta như vậy?! Ta phải đi tìm người hỏi cho ra lẽ!"
Tân hoàng Tiêu Dục cười lạnh: "Vậy thì ngươi phải xuống âm tào địa phủ mà hỏi, đi nhanh một chút, vẫn còn kịp đuổi theo phụ hoàng đấy."
Sắc mặt cha ta và Tào Oánh Oánh vô cùng khó coi.
Họ đặt cược tất cả vào Thái tử, không ngờ vào phút chót, mọi thứ lại sụp đổ.
Sau quốc tang, tân đế kế vị, triều đình nhìn bề ngoài thì không có biến động, nhưng thực chất đã ngầm sóng gió.
Tiêu Lăng Phong trở nên bận rộn, thường xuyên được tân đế triệu vào cung.
Ta không lo hắn không hòa hợp với tân đế, bởi rõ ràng cựu Thái tử mới là cái gai lớn nhất trong mắt tân đế.
Với tình thế hiện tại, hắn hẳn phải là người được tân đế sủng ái.
Người cha tốt của ta đá/nh hơi được mùi vị liền tìm đến cửa.
Ông ta đến một mình.
Khi gặp ta, ông ta cung kính hành lễ: "Tham kiến Tam hoàng phi."
Nhìn người đàn ông đã lốm đốm tóc bạc trước mắt, trong lòng ta không có chút khoái cảm nào khi đứng trên cao nhìn xuống ông ta, chỉ có c/ăm h/ận.
Ta không quên cuộc đời khốn khổ của mẹ ta.
"Thừa tướng đại nhân đến đây vì việc gì?"
Cha ta vén vạt áo, quỳ xuống trước mặt ta.
"Con và Oánh Oánh là chị em ruột, cha chưa từng c/ầu x/in con điều gì, tân đế kế vị, cựu Thái tử thất thế, kết cục đã định sẵn."
"Chị con không thể gả cho cựu Thái tử, mối nhân duyên giữa con và Tam hoàng tử vốn dĩ là của nó, cha không cầu con nhường lại, chỉ xin con cho nó vào cửa thôi."
Ta nắm ch/ặt chén trà trong tay, nhiệt độ của nước trà xuyên qua lớp sứ nung nóng lòng bàn tay ta, rất đ/au, nhưng nhiều hơn cả là cảm giác tê dại.
"Ai làm chính phi, ai làm trắc phi?"
Nghe ta hỏi vậy, cha ta tưởng ta đã đồng ý, vui mừng đứng dậy: "Nó là đích tỷ của con, đương nhiên nó làm chính phi! Chị em các con cũng không cần phân chia rạ/ch ròi quá, sau này hỗ trợ lẫn nhau là được."
"Ha ha ha..."
Ta cười, cười đến mức mắt có chút cay xè.
"Vậy cha muốn con làm thế nào?"
Ông ta nuốt nước bọt: "Con hãy đến nhận tội với tân đế, nói rằng con đã cư/ớp mất nhân duyên của chị con, c/ầu x/in tân đế ban hôn, con tự nguyện làm trắc phi."
Nói xong, ông ta còn cẩn trọng bổ sung: "Tân đế vừa đăng cơ, chắc chắn sẽ không trị tội con đâu..."
Ta đặt chén trà xuống, từng bước, từng bước đi tới trước mặt ông ta, nhìn chằm chằm vào đôi mắt ấy.
Chương 10
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook