Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đó là một thương hiệu tôi chưa từng nghe tên, độ trong suốt của viên đ/á cũng bình thường, cách đính cũng rất đơn sơ. Đó là thứ vốn dĩ sẽ chẳng bao giờ xuất hiện trên người tôi. Nhưng tôi lại thích nó hơn tất cả những món đồ xa xỉ kia.
"Không sao, tôi không quan tâm mấy thứ đó."
Lục Thanh Du rõ ràng cũng nhìn thấy chiếc khuy măng sét trên tay tôi. Chiếc khuy cô ấy từng tặng tôi là đồ cổ của Pháp, làm bằng vàng 18k chạm khắc thủ công, được đấu giá từ Hồng Kông về, không biết đắt hơn cái này bao nhiêu lần. Tôi đã từng trân trọng đeo nó. Chỉ là sau vài năm đầu êm đẹp, chúng tôi bắt đầu sống cảnh đồng sàng dị mộng. Hay nói đúng hơn là cô ấy đơn phương chán gh/ét tôi.
Trong một lần cãi vã nào đó, tôi đã tháo chiếc khuy ấy ra và ném mạnh đi. Sau đó, chiếc khuy đó không bao giờ tìm lại được nữa, và tôi cũng chẳng còn đeo những thứ đó nữa.
Tôi lặp lại: "Lục Thanh Du, ly hôn đi."
Cô ấy dừng lại một chút rồi đột ngột đứng bật dậy! Bàn trà bị cô ấy va phải, lọ hoa rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Tôi gi/ật nảy mình, nhưng ngay lập tức bị cô ấy túm lấy cổ áo. Lục Thanh Du ngẩng đầu lên, trong mắt tràn đầy cơn gi/ận dữ không thể kiềm chế.
"Thẩm Gia Việt, ai cho phép anh nghiêm túc hả?!"
Tôi kinh ngạc, rồi dùng sức đẩy cô ấy ra: "Cô đi/ên à! Tự dưng phát đi/ên cái gì thế?!"
Lục Thanh Du loạng choạng đứng vững, cầm lấy bản thỏa thuận lên: "Tôi phát đi/ên á?! Anh có biết ly hôn chúng ta phải phân chia bao nhiêu tài sản không? Riêng căn biệt thự anh nói đã trị giá 120 triệu rồi! Vì ly hôn mà anh đến tiền cũng không cần, con đàn bà đó quan trọng với anh đến thế sao?!"
Tôi suy nghĩ một lát rồi gật đầu: "Cô ấy không phải đàn bà đê tiện, cô ấy là người tôi thích."
Không phải tôi lụy tình, mà là số tiền tôi hiện có cũng đủ để sống an nhàn mấy đời rồi. Một mình tôi dù có nhiều tiền đến mấy cũng chỉ ngủ trên một cái giường, tội gì phải vì những đồng tiền mình không tiêu hết mà trói buộc bản thân trong mối qu/an h/ệ này chứ?
Tôi đã nghĩ thông suốt rồi. Dù không phải vì Tống Y Y, tôi cũng không muốn tiếp tục dày vò lẫn nhau với Lục Thanh Du nữa.
Lục Thanh Du siết ch/ặt tờ thỏa thuận ly hôn, những tờ giấy dày bị cô ấy vò nát. Cô ấy vốn là người không bao giờ để lộ cảm xúc, trước đây dù tôi có gi/ận dữ hay làm lo/ạn thế nào, cô ấy cũng chỉ lạnh lùng nhìn, chưa bao giờ để lộ một chút cảm xúc nào. Thế mà giờ đây, cô ấy dường như đang gi/ận đến cực điểm, mặt mày tối sầm, tôi thậm chí có thể nhìn thấy những tia m/áu đỏ trong mắt cô ấy.
Ngay khi tôi tưởng cô ấy sắp sửa cãi nhau với mình, Lục Thanh Du đột nhiên hít sâu một hơi. Cô ấy đẩy gọng kính, khôi phục lại phong thái lý trí thường ngày. Chỉ là ánh mắt thâm trầm, không nhìn ra cảm xúc.
"Thẩm Gia Việt," cô ấy x/é nát bản thỏa thuận thành từng mảnh nhỏ rồi tiện tay vứt đi. "Muốn ly hôn à, nằm mơ đi."
...
Lục Thanh Du đ/ập cửa bỏ đi, chắc là đi tìm Trần Hướng Hằng rồi.
Tôi nằm nửa người trên ghế sofa, lặng lẽ thở dài.
Tin nhắn WeChat của Tống Y Y gửi đến: "Anh đã đề nghị ly hôn với cô ấy chưa? Cô ấy có làm khó anh không?"
Tôi không trả lời. Không biết phải trả lời thế nào.
Tôi bỗng cảm thấy mệt mỏi.
Rốt cuộc là tại sao lại đi đến bước đường này nhỉ?
Rõ ràng lúc mới bắt đầu, tôi và Lục Thanh Du cũng từng có một thời thanh xuân nồng ch/áy.
Khi đó cả hai đều không có tiền, tan làm về đói đến mức thèm thuồng, cuối cùng cắn răng đi m/ua một phần bánh tráng cuốn. Cô ấy nuốt nước miếng rồi nhét vào tay tôi: "Anh ăn đi."
Tôi không chịu, hai đứa cứ nhường qua nhường lại, cuối cùng mỗi người cắn một đầu rồi ăn dần vào đến giữa. Phần nhân còn lại, cô ấy đều nhét hết vào miệng tôi.
Khi kết hôn, cô ấy cũng từng xúc động như Tống Y Y bây giờ. Lúc đó tôi còn chẳng có nhiều tiền bằng Tống Y Y, chiếc nhẫn kim cương nhỏ đến mức như chiếc nhẫn Tom tặng cho nữ thần, viên đ/á nhỏ xíu phải dùng kính lúp mới nhìn thấy được. Vậy mà cô ấy vẫn vui vẻ ôm lấy cổ tôi, hạnh phúc đến đỏ cả mắt. Cô ấy nức nở vùi đầu vào ngựk tôi nói: "Gia Việt, em sẽ đi ngược lại bản tính làm người, trái lại với bản năng của mình, để yêu anh mãi mãi."
Đương nhiên là tôi tin, lúc đó chúng tôi yêu nhau đến mức cảm thấy việc cùng nhau bạc đầu là điều hiển nhiên nhất trên đời.
Chỉ là sau này tôi mới biết, lòng người là thứ dễ thay đổi nhất.
Lục Thanh Du vào khoảnh khắc đó, có lẽ thực sự đã muốn yêu tôi cả đời. Sau này, cô ấy cũng thực sự yêu người khác.
Năm thứ ba sau khi cưới, tôi thấy lịch sử trò chuyện của cô ấy với một người đàn ông, tuy không thân mật nhưng rất m/ập mờ. Tôi chất vấn cô ấy rốt cuộc là chuyện gì. Cô ấy ôm tôi thề thốt, nói đó là khách hàng của cô ấy, cô ấy tuyệt đối không làm điều gì có lỗi với tôi. Tôi tin.
Rồi đến lần thứ hai. Lần thứ ba.
Cô ấy dần mất kiên nhẫn, cũng không còn muốn dỗ dành tôi nữa. Chỉ bực bội đẩy tôi ra: "Vì công ty tôi còn cách nào khác sao, anh có thể đừng vô lý gây sự nữa được không!"
Rồi sau đó nữa, cô ấy có thêm Trần Hướng Hằng.
Đó là một chàng trai trẻ có đôi mắt giống tôi ba phần, nhưng lại trẻ hơn tôi rất nhiều. Vừa mới tốt nghiệp, tràn đầy sức sống thanh xuân, là người được cô ấy đặc cách tuyển vào.
Lục Thanh Du bắt đầu những đêm không trở về nhà. Tôi biết, cô ấy chán tôi rồi.
Có một cơ thể trẻ trung tươi mới như vậy ở bên, sao cô ấy có thể trở về ngủ bên cạnh tôi nữa chứ?
Trái tim tôi cứ thế bị th/iêu đ/ốt qua từng đêm, dần dần ch/áy thành tro tàn.
Vì thế, khi cô ấy nói với tôi: "Thẩm Gia Việt, em nghĩ hay là chúng ta thử một mối qu/an h/ệ mở đi."
Chương 17
7
Chương 10
Chương 13
Chương 13
Chương 12
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook