Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trước đây tôi đúng là kẻ lụy tình, hèn mọn hết mức có thể. Nghĩ lại, tôi chỉ muốn xuyên không trở về, t/át cho cái tên tôi của ngày xưa một cái thật đ/au.
"Lần này không phải như thế." Tôi ngẩng đầu nhìn thẳng vào mắt Lục Thanh Du, nở một nụ cười nhạt.
"Là cô bé bên ngoài của tôi cứ nằng nặc đòi kết hôn, không chịu buông tha. Tôi hết cách với cô ấy rồi."
Thật khó để bắt gặp biểu cảm gần như trống rỗng này trên gương mặt Lục Thanh Du.
Một lát sau, sắc mặt cô ấy cuối cùng cũng trở nên khó coi.
"Thẩm Gia Việt, tôi đã nói rồi, Hướng Hằng sẽ không ảnh hưởng đến anh. Anh không cần thiết phải cố chấp đến mức này đâu."
Cô ấy vẫn không tin.
Tôi suýt bật cười.
"Thế này đi, tài sản cô có thể lấy nhiều hơn một chút, căn biệt thự ở Úc cũng thuộc về cô, thế nào?
"Bên kia thúc ép tôi gấp quá, coi như là phí bồi thường tinh thần cho cô vậy."
Lục Thanh Du nhìn chằm chằm tôi một lúc, như thể đang x/ác nhận xem lần này tôi có thực sự nghiêm túc hay không.
Cô ấy nheo mắt, thần sắc đột nhiên trở nên khó đoán.
"Là cô bé lần trước đi cùng anh về nhà à?"
Tôi gật đầu.
Lần trước Tống Y Y nằng nặc đòi theo tôi về nhà, đã bị Lục Thanh Du bắt gặp một lần.
Tống Y Y còn cười chào hỏi cô ấy, gọi cô ấy là chị.
Khi đó, sắc mặt Lục Thanh Du có chút gượng gạo, nhưng cũng không nói gì.
Suy cho cùng, quy tắc "ai chơi phần nấy" là do cô ấy đề ra, những năm qua cô ấy cũng luôn thực hiện nghiêm túc, nên chẳng có tư cách gì để bắt bẻ.
Nhớ đến Tống Y Y, khóe môi tôi không kìm được mà nở nụ cười.
Hôm nay khi ở bờ biển, cô ấy lấy ra một chiếc khuy măng sét kim cương tặng tôi.
Viên kim cương trên đó chắc cũng tầm 5 phân (0.5 carat).
Nhưng so với những chiếc khuy măng sét hay kẹp cà vạt đặt làm riêng của tôi, nó chỉ là kích thước tầm thường nhất.
Tôi còn tưởng là đồ giả nên chẳng mấy để tâm.
Nhưng cô ấy lại nghiêm túc đưa cho tôi:
"Em biết anh có rất nhiều món đồ như thế này, nhưng anh đừng chê nhé, đây là tiền em đi làm thêm, vốn dĩ muốn dành dụm thêm chút nữa.
"Thẩm Gia Việt, chúc mừng sinh nhật anh."
Lúc đó tôi mới bàng hoàng nhận ra, hóa ra hôm nay lại là sinh nhật mình.
Lục Thanh Du không nhớ.
Ngay cả chính tôi cũng chẳng còn nhớ nổi.
Gió biển mang theo vị mặn mòi thanh khiết, những sợi tóc đen của Tống Y Y dính trên vầng trán trắng ngần, trong mắt cô ấy là ánh sáng thuần khiết, phản chiếu trọn vẹn hình bóng tôi.
Tình yêu của thiếu nữ như ngọn lửa bùng ch/áy bất chấp hoàn cảnh, mang theo sự dũng cảm muốn th/iêu rụi tất cả.
Khoảnh khắc đó, tôi bất chợt bị sự dũng cảm của cô ấy lây nhiễm.
Trong lòng tôi xuất hiện một giọng nói.
Đó là tiếng lòng của chính tôi.
Tôi đã 29 tuổi rồi, dây dưa với Lục Thanh Du chín năm rồi.
Đời người còn được mấy cái chín năm?
Chẳng lẽ những thập kỷ sau này, tôi đều phải sống như thế này sao?
Gió rít gào, sóng biển vỗ vào những tảng đ/á ven bờ, tung bọt trắng xóa như tuyết.
Một lúc lâu sau, tôi nghe thấy tiếng mình vang lên:
"Y Y, anh ly hôn với cô ấy, cưới em được không?"
Thực ra sau khi quay về, tôi có chút hối h/ận.
Ở bên Lục Thanh Du bao nhiêu năm nay, ngay cả việc phân chia tài sản cũng là một chuyện vô cùng rắc rối.
Đối với cả hai chúng tôi, đó đều có thể gọi là "động chạm đến xươ/ng tủy".
Vì thế, những năm qua chúng tôi ngầm hiểu mà "ai chơi phần nấy", nhưng chưa từng đề cập đến việc ly hôn.
Nhưng khi nhớ lại ánh mắt của Tống Y Y, trong lòng tôi lại dâng lên một sự phấn khích thầm kín và cảm giác nhẹ nhõm như thể đang đá/nh cược tất cả.
Có lẽ đã đến lúc bắt đầu một cuộc sống mới.
"Trẻ con mà," tôi nhếch môi, "nghĩ sao làm vậy, không chiều ý cô ấy lại gi/ận dỗi cho xem.
"Cô nên hiểu chứ?"
Tôi nhìn Lục Thanh Du:
"Trần Hướng Hằng chẳng phải cũng như vậy sao?"
Lục Thanh Du hạ thấp ánh mắt, lộ ra vẻ u ám không thể che giấu.
"Thẩm Gia Việt, anh thực sự nghiêm túc đấy à?"
Thừa nhận mình nghiêm túc với một cô bé kém 8 tuổi là một chuyện không mấy dễ mở lời.
Nhưng tôi vẫn gật đầu.
"Tống Y Y không giống bất kỳ ai khác."
Câu nói này chính là câu Lục Thanh Du từng nói với tôi, khi tôi chất vấn tại sao cô ấy nhất định phải ở bên Trần Hướng Hằng, cô ấy đã cười với vẻ bất lực:
"Hướng Hằng không giống bất kỳ ai khác."
"Những người khác" của cô ấy, tất nhiên bao gồm cả tôi.
Không ngờ bây giờ, chính tôi lại phải nói câu đó với cô ấy.
Động tác của Lục Thanh Du khựng lại.
Trong mắt cô ấy cuộn lên những cơn bão ngầm, những ngón tay siết ch/ặt dần, đầu ngón tay mất hết huyết sắc.
Cô ấy chế giễu:
"Thẩm Gia Việt, anh đúng là càng sống càng thụt lùi.
"Cái loại nhóc con hôi sữa đó có tiếng nói chung với anh không?"
Cô ấy hất cằm về phía chiếc áo khoác tôi tùy tiện vắt trên ghế sofa sau lưng:
"Cô ta đi làm thuê cả năm, có m/ua nổi chiếc áo khoác này của anh không?
"Hai người vốn dĩ chẳng thuộc về cùng một thế giới."
Điều này không sai.
Tôi và Lục Thanh Du đều không thiếu tiền, những năm qua dù tâm cô ấy không đặt ở chỗ tôi, nhưng về mặt vật chất, chúng tôi chưa từng để đối phương phải chịu thiệt.
Lục Thanh Du không nhớ ngày sinh nhật hay ngày kỷ niệm của tôi, nhưng sau khi tôi tặng quà, cô ấy cũng sẽ đáp lễ.
Thông thường là những bộ vest cao cấp theo mùa hoặc những chiếc xe thể thao mới nhất, thậm chí có năm sau khi tôi tặng cô ấy một căn biệt thự, cô ấy đã tặng lại tôi một chiếc du thuyền trị giá hơn sáu mươi triệu.
Chẳng trách Trần Hướng Hằng phải vắt óc tìm cách để được ở bên cô ấy, cuộc sống của người giàu quả thực xa hoa trụy lạc.
Tôi chạm tay vào chiếc khuy măng sét tầm thường trên tay áo mình.
Chương 17
7
Chương 10
Chương 13
Chương 13
Chương 12
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook