Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cúi đầu nhìn bộ quần áo ướt sũng của mình.
Nó dính sát vào da th!t, có chút ngượng ngùng.
Ngẩng đầu lên lần nữa, tôi bắt gặp ánh mắt thâm trầm của Tống Nghiên Trần.
【Đối với Tống Nghiên Trần hiện tại, Thẩm Ninh Nguyệt chính là m/a nữ quyến rũ thực thụ.】
【Năm nghiện nhất, lại gặp đúng nữ phụ lạnh lùng nhất, kẻ th/ù nhìn thấy cũng phải buông bỏ.】
【Phang luôn, không kiên nhẫn nổi nữa.】
Má tôi nóng bừng, mất tự nhiên lùi lại một bước: "Em... em về thay đồ đây."
Khoảnh khắc xoay người, chân tôi trượt đi.
Chưa kịp kêu lên, đã bị ai đó ôm ch/ặt lấy eo.
Bàn tay nóng bỏng siết ch/ặt lấy eo tôi.
【Bàn tay to lớn này, lực hấp dẫn giới tính tràn đầy.】
【Nữ phụ sẽ không lại đẩy anh ấy ra chứ?】
【Tôi nhớ tháng trước nam chính không nhịn được chạm vào tay cô ấy, cô ấy hất thẳng ly sữa vào mặt anh ấy luôn.】
【Pháp sự của nam nữ phụ lại sắp có diễn biến mới rồi, đáng gh/ét, hời cho con thiên kim giả đó quá!】
Có lẽ vì những dòng bình luận chạy quá nhanh.
Khiến tôi quên mất việc phải phản kháng.
Đến khi hoàn h/ồn lại, Tống Nghiên Trần đã cúi người bế tôi lên rồi đi về phía phòng ngủ.
"Người em ướt hết rồi."
Tôi quay mặt đi, không dám nhìn anh, giọng nhỏ như tiếng muỗi kêu.
"Thắt lưng của anh... cấn vào em rồi."
Không khí đột nhiên đông cứng lại.
Tôi có thể cảm nhận được hơi thở của anh nặng nề hơn vài phần, cánh tay căng cứng.
【Anh ấy mặc quần ngủ mà, làm gì có thắt lưng?】
【Mấy cô nàng 'đen tối' hiểu liền à nha, hi hi.】
【Tôi sẽ dùng những lời thẳng thắn nhất, không vòng vo để nói cho bạn biết, nó dựng lên rồi.】
【Chậc chậc, kiểu b/ệnh kiều nhịn đến mức muốn n/ổ tung này lúc xx là sướng nhất đấy.】
【Phang luôn.】
Giây tiếp theo, Tống Nghiên Trần nắm lấy tay tôi đặt về phía đó.
Sau đó kéo chăn đắp cho tôi.
"Để anh đi lấy quần áo cho em."
Trước khi anh rời đi, tôi đưa tay kéo anh lại.
"Đừng đi."
Anh nhướng mày.
Tôi nhìn thẳng vào mắt anh.
"Em muốn nói chuyện với anh."
Tôi muốn hỏi xem, năm đó có phải anh là người bỏ th/uốc tôi không.
Những gì bình luận nói về hiểu lầm, rốt cuộc là gì?
Tống Nghiên Trần nhìn chằm chằm vào mặt tôi, không thể tin nổi.
Bởi vì trước đây, tôi vốn rất chán gh/ét những đụng chạm của anh.
"Được."
Trên mặt anh không có biểu cảm gì thay đổi.
Khiến tôi không khỏi nghi ngờ, liệu có phải anh đã chuẩn bị sẵn sàng để ly hôn với tôi rồi không.
Tống Nghiên Trần ngồi xuống bên cạnh giường tôi.
Tiện tay kéo góc chăn, đắp lên đùi mình.
【Ha ha ha ha ha, đường đua 'mặt lạnh giặt quần l/ót' đã có người đứng đầu quyền lực nhất rồi.】
【Tống Nghiên Trần: Không ăn áp lực.】
【Đệ nhị của Tống Nghiên Trần: Này người anh em, cậu không tính đến sống ch*t của tôi à?】
【Khoảnh khắc Thẩm Ninh Nguyệt nắm tay anh ấy, chắc là đã tưởng tượng đủ thứ 'phế liệu màu vàng' trong đầu rồi nhỉ?】
【Thẩm Ninh Nguyệt, tin tôi đi, thế giới này ai đối với cô cũng là giả, chỉ có chồng và con trai cô là thực sự yêu cô thôi.】
Tôi nhìn anh: "Chuyện này em đã suy nghĩ rất lâu, vẫn muốn nói trực tiếp với anh..."
Chưa nói dứt lời.
Điện thoại rung lên.
Tôi vô tình bấm vào loa ngoài, từ phía bên kia truyền đến giọng nói trầm thấp của một người đàn ông: "Chào cô Thẩm, tôi là luật sư ủy thác ly hôn của cô..."
Tôi hoảng hốt cúp máy.
Tống Nghiên Trần đã đứng dậy, quay lưng về phía tôi, sắc mặt không thể dùng từ 'đen' để hình dung nữa.
Giọng nói cũng lạnh đi.
"Anh còn công việc, chuyện em muốn nói để hôm khác bàn đi."
Anh không ngoảnh đầu lại mà rời đi.
Đến cửa, suýt chút nữa thì vấp ngã.
【Thẩm Ninh Nguyệt, chồng cô có vẻ như sắp 'ch*t' rồi đấy.】
【Không phải, ly hôn thì nhất định phải nói vào lúc này sao?】
【Thế mấy ngày nay cô đối xử tốt với họ là có ý gì? Cần gì phải tà/n nh/ẫn đến thế?】
Luật sư ly hôn không phải do tôi tìm.
Tôi cũng không biết sao họ lại đột nhiên gọi điện cho mình.
Điện thoại hiện thông báo tin nhắn từ mẹ tôi: "Ninh Nguyệt, mau ly hôn với Tống Nghiên Trần đi, mẹ đón con về nhà."
Tôi nhớ ra rồi.
Cách đây vài ngày, mẹ tôi gọi điện hỏi thăm tình hình gần đây của tôi.
Lúc đó tôi đang sửa một bức thư họa quý giá, vì không tìm được nguyên liệu phù hợp nên rất phiền muộn.
Dường như là nhận ra tôi không vui.
Bà lại khuyên tôi ly hôn, nói Tống Nghiên Trần không phải người tốt, chỉ đang hànhz hạz tôi.
Tôi đỏ mắt, giọng không kìm được mà nghẹn ngào.
Bà nói tôi đừng lo lắng, bà sẽ giúp tôi sắp xếp.
【Nữ phụ ngốc nghếch, cô tưởng mẹ cô thực sự quan tâm cô sao? Bao nhiêu năm nay ngày nào cũng khuyên cô ly hôn chính là để cô nhường chỗ cho thiên kim giả đấy!】
【Cô ly hôn thì ai được lợi? Dùng ngón chân cũng biết.
【Chỉ là chồng cô là b/ệnh kiều không buông người, nếu không thì cô sớm đã bị ăn sạch đến cả xươ/ng cũng không còn rồi.】
Tôi ngây người nhìn những dòng bình luận.
Sự chua xót gần như ăn mòn cả trái tim.
Những năm gần đây, bà và cha tôi cứ cách một thời gian lại gọi điện cho tôi.
Luôn nói đủ thứ x/ấu xa về Tống Nghiên Trần, bắt tôi phải ly hôn.
Khiến tôi thực sự tưởng rằng họ đang học cách yêu thương tôi.
Hóa ra là đang chia rẽ, chỉ muốn x/ác nhận xem khi nào tôi mới chịu nhường Tống Nghiên Trần ra.
Tôi thăm dò gửi lại một tin nhắn.
"Anh ấy đồng ý rồi."
Điện thoại rung lên rất nhanh, trên màn hình là sự phấn khích không thể kìm nén:
"Cuối cùng nó cũng không thích con nữa à? Tốt quá rồi!"
"Đúng rồi, tiệc sinh nhật của em gái con vào tuần sau, con về một chuyến đi!"
"Cả thằng bé Nhiên Nhiên con cũng mang về luôn, để em gái con nuôi cho, con cứ yên tâm làm thủ tục đi."
【Diễn cũng không thèm diễn nữa à?】
【Chỉ muốn để Tống Dĩ Nhiên nhận thiên kim giả làm mẹ thôi mà.】
【Em gái con, là em gái nó thật à? Đó là con hàng giả chiếm tổ chim khách, là đồ giả đấy!】
Chương 11
Chương 12
Chương 10
Chương 14
Chương 13
Chương 11
Chương 12
Chương 20
Bình luận
Bình luận Facebook