Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
03/07/2026 18:27
Sau khi cất kỹ tấm thẻ truyền tin, ta xoay người lên ngựa, nhẹ nhàng thúc nhẹ, chậm rãi men theo con hẻm đi ra ngoài.
Tại góc cua đầu hẻm, có hai bà lão đang b/án hoa ngồi đó.
Mỗi người một chiếc ghế đẩu thấp, trong thùng gỗ dưới chân cắm vài cành hoa trắng còn đọng sương.
Họ nói tiếng địa phương, ta nghe không hiểu được mấy phần.
Nhưng cái giọng điệu chậm rãi ấy, nghe rất dễ chịu.
Một bà ngước mắt nhìn thấy ta, nở nụ cười móm mém, gật đầu với ta.
Ta cũng gật đầu đáp lại.
Đi xuyên qua con hẻm, phía trước chính là triền đê ven sông.
Tầm mắt bỗng chốc trở nên khoáng đạt.
Ta ghìm cương ngựa đi chậm hơn, để gió lướt qua bên tai.
Cảm giác này thật khó diễn tả.
Trong gió không còn mùi ngột ngạt của xe ngựa và dòng người chen chúc nơi phố thị thành cũ, cũng chẳng còn hơi thở trộn lẫn giữa giấy mực trên án thư và khói bếp nơi gian bếp.
Nó chỉ lướt qua mặt sông, thổi qua những bờ ruộng và làng mạc, sạch sẽ tinh khôi mà đến trước mặt ta.
Giờ này, trên triền đê không có nhiều người.
Chỉ có một đôi nam nữ trẻ tuổi đứng bên lan can.
Cô nương nọ giơ một món đồ lạ mắt trông như chiếc hộp gương, đòi chụp ảnh cho thiếu niên kia. Thiếu niên đứng hồi lâu, tư thế vẫn cứng đờ không ra sao, bị nàng cười khúc khích vỗ vào đầu một cái.
Ta buộc ngựa sang một bên, tự mình đi đến sát lan can ngoài cùng rồi đứng lại.
Nhìn ra xa, mặt sông phản chiếu ráng chiều đầy trời.
Đôi nam nữ trẻ kia lại đổi chỗ.
Cô nương bảo thiếu niên đứng xa ra một chút, nói là muốn chụp cho chàng một bức “ảnh bóng”.
Tay thiếu niên giơ lên cứng nhắc, đứng thẳng tắp như khúc gỗ. Cô nương cười đến nghiêng ngả, còn m/ắng chàng ngốc.
Ta chậm rãi hít một hơi thật sâu.
Luồng gió mát mang theo hơi nước và hương cỏ cây tràn vào lồng ngựk, như thể gột rửa toàn bộ con người ta từ trong ra ngoài.
Trước kia ta cũng từng muốn đứng trên nơi cao để ngắm cảnh.
Thế nhưng trên tòa thành lâu kia, ta từng bị người ta nhẹ nhàng chặn ngoài cửa.
Giờ đây đứng trên triền đê Giang Nam,
nhìn ráng chiều từng tấc từng tấc phủ kín mặt sông, nhuộm qua núi xa, lan vào nhân gian, ta bỗng thấy, mình đã có cả một bầu trời.
Ta mở mắt, lấy tấm thẻ truyền tin ra, vẽ một bức tiểu họa đối diện với vầng ráng chiều rực rỡ kia, gửi cho Thính Lan.
“Đợi nàng đến nơi, cũng sẽ được nhìn thấy mỗi ngày.”
Thính Lan hầu như hồi đáp ngay lập tức.
“Đã ghi nhớ. Trong tờ đơn từ chức của ta sẽ kẹp bức tranh này. Nếu có ai hỏi tại sao ta đi, ta sẽ nói với họ — ta đi ngắm ráng chiều.”
Ta nhìn câu nói đó, mỉm cười, cất thẻ truyền tin vào tay áo, gục đầu bên lan can tiếp tục ngắm mây.
Khi mặt trời lặn hẳn sau dãy núi, vầng cam đỏ đậm đà nơi chân trời cũng dần nhạt đi.
Từng chút một phai thành màu hồng nhạt, rồi hóa thành sắc tím mờ.
Ánh sáng trên mặt sông tối dần theo, như một bức tranh bị nước làm nhòe đi.
Nơi chân trời đã thấp thoáng vài ngôi sao sáng nhất.
Cắm rễ trên mảnh đất này.
Cuối cùng, ta cũng đã nhìn thấy ráng chiều thuộc về riêng mình.
Hoàn
Chương 7
Chương 13
Chương 7
Chương 15
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook