Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mỗi ngày cùng nhau đi học, cùng nhau đến thư viện đọc sách, cùng nhau ăn cơm ở nhà ăn, cùng nhau hẹn hò, xem phim, ăn uống, đi công viên giải trí, chúng ta chắc chắn sẽ trở thành hình mẫu sinh viên yêu nhau, rồi sau khi tốt nghiệp anh sẽ cầu hôn em...
Còn nữa, em có biết tại sao anh lại tham gia buổi chào đón tân sinh viên không? Vì anh nghe ngóng được ở Đại học Giang có các anh chị khóa trên khoa quản lý chia sẻ kinh nghiệm học tập, những ngày em cùng gia đình đến Thanh Hoa, anh cứ luôn đi theo các anh chị khóa trên, không ngừng ghi chép lại, anh chỉ nghĩ rằng đến ngày nhập học, khi em nhìn thấy cuốn sổ ghi chép anh tổng hợp cho em... chắc chắn em sẽ rất vui."
Nước mắt trong mắt Đoàn Tử Ngôn rơi xuống: "Em nói xem, có phải em sẽ rất vui không, có phải sẽ không nhìn anh với ánh mắt như bây giờ không? Có phải sẽ không đối xử lạnh nhạt với anh như thế không?
Anh cứ như một thằng ngốc tràn đầy kỳ vọng vào tương lai của chúng ta, tại sao em lại không cần anh nữa? Tại sao chứ?
Đối xử với anh như vậy, em vui lắm sao? Minh Linh Nhân, nhìn anh bây giờ thế này, em hài lòng rồi chứ?"
Tôi cứ bình thản nhìn Đoàn Tử Ngôn như vậy.
Dáng vẻ tan nát cõi lòng, hối h/ận dằn vặt, lại còn tủi thân đáng thương của anh ta khiến lòng tôi có chút rung động, tôi lại ngồi xuống.
"Đoàn Tử Ngôn, chắc anh không ngờ tại sao em lại làm bản kế hoạch đó đâu nhỉ? Đặc biệt là hạng mục về y tế ấy."
Anh ta không hiểu ý tôi.
"Ngày nghỉ lễ mùng 1 tháng 5, bố mẹ đi công tác nước ngoài, tài xế và cô giúp việc trong nhà đều được nghỉ. Chỉ có một mình em ở nhà, em thấy chán nên muốn ra ngoài đi dạo, nhưng trên đường về, em cảm giác có người đi theo phía sau mình suốt dọc đường, lúc đó em sợ vô cùng, cắm đầu cắm cổ chạy về phía biệt thự.
Người đó vẫn bám theo không rời, may mà ngay khi em sắp chạy đến cổng biệt thự thì có một chiếc xe đi ngang qua, dọa người đó bỏ chạy.
Em cũng vì quá sợ hãi mà chạy nhanh quá, không cẩn thận bị trẹo chân, đầu gối cũng trầy xước một mảng lớn. Lúc đó em tưởng xươ/ng chân bị nứt, đ/au đến mức không đứng dậy nổi, lúc chạy trốn điện thoại cũng rơi mất, chỉ có thể cắn răng chịu đ/au, lê cái chân bị thương chậm rãi đi về biệt thự.
Khi khó khăn lắm mới về đến nơi, toàn thân em đã ướt đẫm mồ hôi lạnh. Em nén đ/au, dùng điện thoại bàn gọi cho anh hết cuộc này đến cuộc khác. Đến tận bây giờ em vẫn nhớ mình đã gọi hơn 20 cuộc, nhưng anh đều không bắt máy...
Sau đó em thực sự không chịu nổi cơn đ/au ở chân nữa nên đã gọi 120. Trong lúc chờ xe c/ứu thương đến, em lại gọi cho anh mấy cuộc nữa, vẫn không ai nghe máy, một lát sau xe c/ứu thương đến, em phải từng chút từng chút một lết đến cổng biệt thự, lúc đó thực sự đ/au lắm, đ/au lắm.
Anh nên biết em sợ đ/au đến thế nào mà...
Mở cửa ra, nhân viên c/ứu thương đặt em lên cáng, việc đầu tiên em làm là bảo họ cho em th/uốc giảm đ/au, thực sự đ/au lắm, đ/au đến mức em không chịu nổi."
Đoàn Tử Ngôn cứ đứng sững sờ tại chỗ, ngơ ngác nhìn tôi.
"Trên xe c/ứu thương, lúc đi ngang qua nhà anh, em đã hy vọng biết bao mình có thể nhìn thấy anh bước ra, phát hiện ra em và đi cùng em. Em sợ phải đi b/ệnh viện một mình, ngày đó em nhớ lại lúc nhỏ vì uống quá nhiều th/uốc ngủ mà phải đi rửa ruột, lúc đó em cứ nghĩ mình sắp ch*t rồi, em sợ lắm, cứ khóc không ngừng, bố mẹ cứ dỗ dành em, thậm chí cả chị y tá cũng dỗ dành em.
Nhưng em vẫn sợ, cho đến khi khóc mệt rồi em mới dừng lại.
Đến b/ệnh viện, bác sĩ làm kiểm tra toàn diện, chụp X-quang, may mà không nghiêm trọng, chỉ là bong gân dây chằng, đầu gối cũng không tổn thương đến xươ/ng, may là không có vấn đề gì lớn, bác sĩ bảo dưỡng vài ngày là khỏi.
Nhưng em không thích b/ệnh viện, đợi bác sĩ băng bó xong, em tự bắt taxi về nhà. Vừa về đến nhà thì nghe thấy tiếng điện thoại."
"Anh còn nhớ không? Em hỏi anh tại sao gọi nhiều cuộc như thế mà anh đều không bắt máy. Anh đã nói gì không?"
Sắc mặt Đoàn Tử Ngôn từ kinh ngạc chuyển sang trắng bệch.
"Anh lúc đó nói, vì bận khoanh vùng trọng tâm, phụ đạo bài vở cho Bạch Liên Hoài nên đã để điện thoại chế độ im lặng, để cô ấy tập trung học tập."
"Anh thật là chu đáo."
Anh ta hoảng lo/ạn muốn nắm lấy tay tôi, tôi trực tiếp né tránh.
"Nhân Nhân... anh sai rồi, nhưng anh thực sự không biết sẽ như vậy, nếu không... chắc chắn anh sẽ không bao giờ không nghe máy."
"Anh thực sự không biết, vì lúc xe c/ứu thương đi ngang qua nhà anh, em thấy đèn phòng anh vẫn còn sáng."
Tôi mỉm cười nói: "Thực ra, lúc em gọi điện anh không bắt máy, em tự mình gọi 120, tự mình đi b/ệnh viện cũng không thấy có gì gh/ê g/ớm cả, nhưng khi về nhà nhận được cuộc gọi của anh, nghe lý do anh nói, em lại thấy đ/au lòng đến mức không thở nổi..."
"Em đột nhiên nhớ lại hồi chúng ta mới lên cấp hai, lúc em sắp đi đến cổng trường thì bị viên đ/á từ xe đi ngang qua b/ắn trúng đầu, bị chảy m/áu, dù vết thương không lớn nhưng viên đ/á b/ắn vào hơi sâu. Anh lúc đó vậy mà trực tiếp bỏ thi vô địch Olympic, cõng em chạy một mạch đến b/ệnh viện."
"Em khóc bảo anh ngốc, nhưng anh lại nhìn em rất nghiêm túc nói: Nhân Nhân, em nhớ kỹ cho anh, trong lòng anh không có việc gì quan trọng hơn mạng sống của em, vì em chính là mạng sống của anh."
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 27
Bình luận
Bình luận Facebook