Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhìn những chiếc xe lướt qua ngoài cửa sổ, đầu óc tôi cứ lặp đi lặp lại lời của Nam Hiểu Tinh.
Tôi tự vấn lòng mình, liệu tôi có thực sự nỡ buông tay?
Khi còn cách biệt thự một đoạn đường nhỏ, tôi bảo tài xế dừng xe.
Tôi nói với Nam Hiểu Tinh rằng mình muốn đi dạo một mình.
Tôi vẫn nhớ hồi nhỏ, mình luôn đi con đường này để đến biệt thự nhà Đoàn Tử Ngôn.
Nhà anh ta chỉ cách biệt thự nhà tôi một quãng không xa.
Anh ta đã cùng tôi đi qua con đường này không biết bao nhiêu lần để đưa tôi về nhà.
Thế nhưng, kể từ một lần sinh nhật tôi, vì tôi cứ mè nheo đòi ông nội đang ở nước ngoài phải về dự sinh nhật cùng mình.
Ông nội vì vội vã chạy về mà đã gặp t/ai n/ạn qu/a đ/ời trên đường...
Từ đó về sau, mỗi khi ra ngoài, tôi đều cảm nhận được ánh mắt khác lạ của người khác, nghe thấy đủ thứ âm thanh xì xào quanh mình.
Thương hại, m/ắng nhiếc, oán trách, chỉ trích, tiếc nuối... mọi âm thanh hỗn tạp trộn lẫn vào nhau, trở thành cơn á/c mộng của tôi.
Vốn dĩ tôi đã đầy ắp cảm giác tội lỗi về cái ch*t của ông, luôn cho rằng chính vì mình mà ông mới gặp t/ai n/ạn.
Cho đến một ngày, tôi hỏi mẹ: “Mẹ ơi, có phải mọi người đều đang trách con không?”
Mẹ thở dài, khẽ khàng an ủi tôi: “Nhân Nhân, ngoan, đừng suy nghĩ lung tung, chuyện này sao có thể trách con được, con đâu có biết ông sẽ gặp t/ai n/ạn.”
“Lên lầu ngủ đi con, đừng nghĩ ngợi vẩn vơ nữa nhé.”
Tôi nhìn thoáng qua những giọt nước mắt mẹ đang cố kìm nén, nhỏ giọng hỏi: “Mẹ ơi, viên th/uốc màu trắng mẹ uống là th/uốc gì vậy ạ?”
“Đó là th/uốc giúp ngủ ngon, dạo này mẹ ngủ không được tốt lắm.”
“Thôi, đi ngủ đi con.”
Tôi nhìn mẹ cất lọ th/uốc vào trong ngăn kéo đó.
Hôm sau, đợi mẹ đi làm, trong nhà chỉ còn lại một mình tôi.
Tôi lên lầu, mở ngăn kéo ra, tìm thấy lọ th/uốc ấy trước tiên.
Tôi không biết phải uống bao nhiêu mới có thể ngủ mãi không tỉnh, tôi chỉ biết sau khi nuốt rất nhiều viên th/uốc, thấy cổ họng khó chịu tôi mới dừng lại.
Tôi không biết mình đã đi về phòng bằng cách nào, cứ thế nằm xuống và chìm vào giấc ngủ sâu.
Tôi nghĩ, cứ ngủ mãi như thế thì sẽ không còn nghe thấy những âm thanh kia nữa.
Tôi không biết Đoàn Tử Ngôn đã đưa tôi vào viện từ lúc nào.
Sau khi rửa ruột và tỉnh lại, tôi mới biết hóa ra thứ đó uống nhiều vào sẽ ngủ mãi không bao giờ tỉnh lại được nữa.
Bố và mẹ lúc đó đã khóc rất đ/au lòng.
Lúc ấy tôi mới biết, hóa ra họ vẫn còn quan tâm đến tôi.
Từ đó về sau, bố mẹ càng quan tâm tôi hơn, sợ tôi lại làm chuyện gì dại dột.
Ngay cả Đoàn Tử Ngôn cũng luôn ở bên cạnh tôi, dường như sợ tôi thực sự nghĩ quẩn, cứ thế chìm vào giấc ngủ vĩnh hằng.
Chuyện của ông nội lại khiến tính cách vốn trầm lặng của tôi trở nên càng thêm cực đoan.
Tôi gh/ét bản thân mình, chán gh/ét chính mình, và càng gh/ét bất cứ ai đến gần mình.
Thế nhưng dù tôi có m/ắng anh, đá/nh anh thế nào, anh cũng không hề tức gi/ận, thậm chí còn mỉm cười dỗ dành cho tôi vui.
Đuổi thế nào cũng không đi.
Chú Đoàn và cô Đoàn đến gọi anh về nhà, anh cũng không chịu về.
Anh lại như một ông cụ non, nghiêm túc nói: “Con không thể đi được, con phải bảo vệ cô ấy, con không thể để công chúa của con gặp bất kỳ nguy hiểm nào.”
Ai cần anh bảo vệ chứ.
Thế nhưng trong lòng tôi lại thấy ngọt ngào.
Khi học mẫu giáo, rất nhiều đứa trẻ m/ắng tôi là sao chổi, hại ch*t ông nội, Đoàn Tử Ngôn vì tôi mà đá/nh nhau với chúng.
“Ai cho các người nói bậy, cô ấy không phải là sao chổi.” Anh bị đá/nh đến bầm dập mặt mũi, nhưng miệng vẫn cứng rắn, “Cô ấy là công chúa nhỏ của tôi.”
Đám trẻ chạy tán lo/ạn, tôi lạnh lùng nói: “Tôi không phải là công chúa nhỏ của anh, sau này không được nói như thế nữa.”
“Cậu chính là.” Anh cố chịu đ/au, mỉm cười nói: “Sau này chúng ta kết hôn, cậu chính là công chúa nhỏ của tôi.”
Cuối cùng tôi vẫn mềm lòng, tôi bước đến kéo anh đang ngồi bệt dưới đất đứng dậy.
Tôi nắm tay anh, cùng nhau đi về nhà.
Từ đó về sau, anh lúc nào cũng bám lấy tôi, tôi cũng thích được anh bám lấy, cứ thế thấm thoát đã 15 năm.
Thế nhưng khi lên cấp ba, anh quen biết Bạch Liên Hoài, mọi thứ đều thay đổi.
Nhà cô ta nghèo khó, gia đình có mẹ và một người em trai.
Vì học hành chăm chỉ, vất vả, cô ta khó khăn lắm mới thi đỗ vào trường cấp ba của chúng tôi, rồi một mình đến Tô Thành.
Lần đầu tiên tôi gặp cô ta là tại bữa tiệc sinh nhật của Đoàn Tử Ngôn.
Ngày hôm đó, tôi ăn diện tỉ mỉ, mang theo món quà sinh nhật đã chuẩn bị từ lâu, đầy vui vẻ đi đến bữa tiệc.
Kết quả là chưa kịp gây bất ngờ cho Đoàn Tử Ngôn, tôi đã bị một phen bất ngờ.
Tôi đứng trước cửa phòng bao, nhìn qua khe cửa.
Thấy một người phụ nữ e thẹn cúi đầu: “Tử... Tử Ngôn, mình có thể gọi cậu như thế không? Đây là món quà sinh nhật mình chuẩn bị cho cậu, là những ngôi sao mình tự tay gấp, 9999 ngôi sao.”
Cô ta ngẩng đầu nhìn nhanh Đoàn Tử Ngôn một cái rồi lại nhỏ giọng nói: “Tuy không đáng giá, chắc chắn cũng không đắt tiền bằng quà của Minh Nhân, nhưng... đây là những gì mình đã gấp rất lâu, rất lâu mới xong, là tấm lòng của mình.”
Tôi thấy Đoàn Tử Ngôn rất vui vẻ, mỉm cười nhận lấy: “Cảm ơn, mình rất thích, món quà quan trọng nhất chính là tấm lòng.”
Ngọn lửa trong tôi lập tức bùng lên, tôi đẩy cửa bước vào: “Anh có ý gì? Bạch Liên Hoài, cô gửi là tấm lòng, còn quà tôi gửi đắt tiền thì không phải là tấm lòng à?”
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 27
Bình luận
Bình luận Facebook