Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi mơ màng nhắm mắt lại.
Bên tai, tiếng máy móc kêu liên hồi, bác sĩ và y tá tranh nhau ùa vào.
Cơ thể tàn tạ này, vậy mà còn kéo dài thêm được một năm nữa.
Thật sự là điều tôi không ngờ tới.
Chu Cận Nhiên cuối cùng cũng đã ký vào bản thỏa thuận ly hôn đó, anh quyết định tôn trọng ý nguyện của tôi, chỉ c/ầu x/in thỉnh thoảng có thể đến thăm, trò chuyện cùng tôi vài câu.
Tôi đã đồng ý với anh.
Thế nhưng Chu Cận Nhiên và Đồng Đồng lại không dám tùy tiện đến nữa.
Bởi vì bác sĩ nói, tôi cần được nghỉ ngơi tĩnh dưỡng.
Chỉ là đôi khi nghe y tá rảnh rỗi trò chuyện: Nhìn kìa, cặp cha con đó lại đến nữa rồi, lúc người ta còn sống thì không đối xử tử tế, giờ thế này từ xa thăm nom thì còn ý nghĩa gì nữa chứ!
Mùa xuân năm ấy.
Mẹ cuối cùng cũng đã ra đi.
Cả nước để tang.
Tôi cũng khóc đến không thể kìm lòng.
Cha ngược lại rất bình thản.
Chỉ là đêm sau khi dự tang lễ của mẹ xong.
Ông giữ tôi lại nói chuyện suốt cả đêm.
Những điều ông nói đều là những chuyện nhỏ nhặt không đáng kể xảy ra giữa ông và mẹ thời trẻ. Lúc đó tôi không hề để tâm, chỉ nghĩ rằng chắc cha đ/au buồn quá độ, cố tình tìm cách giải tỏa.
Suốt hai mươi năm qua.
Cha cũng đã sống như vậy.
Thế nhưng ngày hôm sau.
Cha đã nhảy xuống sông, một mình, mặc đúng bộ quần áo mà ông đã mặc trong lần đầu tiên gặp mẹ.
Tôi biết.
Ông cảm thấy mình đã già, sợ mẹ ở bên kia sẽ không nhận ra mình.
[Hoàn]
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 27
Bình luận
Bình luận Facebook