Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Cô ấy nói cô đứng ở đầu cầu thang, nhìn thấy cô nên cô ấy h/oảng s/ợ."
"Tôi ở trong phòng thu dọn đồ đạc."
"Ai tin chứ?"
Anh ta cười khẩy.
"Cô h/ận cô ấy, ai mà không biết? Cô khao khát cô ấy sảy th/ai, giống như cách cô h/ận Yên Nhiên cư/ớp mất tôi vậy."
Tôi ngồi xổm xuống đất, nhìn đế giày của anh ta giẫm lên mặt mẹ tôi.
"Phó Vân Thâm, bỏ chân ra."
Anh ta không nhúc nhích.
Tôi ngẩng đầu nhìn anh.
"Tôi nói, bỏ chân ra."
Giọng tôi rất bình tĩnh.
Có lẽ đây là lần đầu tiên anh nghe thấy tôi dùng giọng điệu này nói chuyện với anh, anh khựng lại một chút rồi dời chân đi.
Tôi nhặt bức ảnh lên.
Trên mặt mẹ tôi bị giẫm thành một vết hằn.
Tôi dùng tay áo lau đi, nhưng không sạch.
"Cô ta đứng không vững, không liên quan đến tôi."
"Cô ấy nói nhìn thấy cô."
"Thì đã sao nào, cô ta nhìn thấy tôi có chứng minh được là tôi đẩy không? Cô ta nói gì anh cũng tin, tôi biết. Nhưng anh hãy đi xem camera đi."
Anh im lặng.
"Trong nhà có camera, anh biết mà. Anh đi kiểm tra đi, nếu là tôi đẩy, anh cứ báo cảnh sát."
Anh nhìn tôi vài giây rồi xoay người đi ra ngoài.
Nửa tiếng sau, anh quay lại.
Không nói lời nào.
Đứng trước cửa phòng tôi, biểu cảm vô cùng phức tạp.
Trong camera ghi lại rất rõ ràng, Hứa Yên Nhiên đi đến đầu cầu thang, dừng lại một chút, nhìn xuống dưới, rồi tự mình nghiêng người sang một bên.
Động tác rất chậm, giống như đang đợi thứ gì đó.
Đợi một bàn tay vốn không hề tồn tại.
Phó Vân Thâm đã kiểm tra tất cả camera ở tầng hai.
Không có hình ảnh nào của tôi xuất hiện.
Từ lúc vào phòng, tôi chưa từng bước ra ngoài.
Anh đứng ở cửa, đôi môi mấp máy.
"Vãn Vãn."
"Đừng gọi tôi là Vãn Vãn."
Anh im lặng một hồi.
"Yên Nhiên nói cô ấy nhớ nhầm, có lẽ là do quá căng thẳng."
Tôi cười.
"Phó Vân Thâm, anh biết cô ta đang nói dối. Nhưng anh vẫn muốn che chở cho cô ta."
"Cô ấy đang mang th/ai, tâm trạng không ổn định."
"Đủ rồi."
Tôi đứng dậy, bước đến trước mặt anh.
"Anh che chở cho cô ta, tôi không quản. Nhưng chuyện anh giẫm lên ảnh mẹ tôi, chuyện này tôi ghi lòng tạc dạ."
"Tốt nhất anh hãy cầu nguyện cho tôi cả đời này không thể ngóc đầu lên được."
"Bởi vì nếu tôi có thể xoay chuyển cục diện, việc đầu tiên tôi làm chính là bắt Phó Vân Thâm anh phải quỳ trước m/ộ mẹ tôi, dập ba cái đầu."
Mặt anh trắng bệch.
Tôi lướt qua người anh, đi xuống lầu.
Hứa Yên Nhiên ngồi trên ghế sofa, ôm gối, mắt đỏ hoe.
Thấy tôi, cô ta lập tức đứng dậy.
"Chị, xin lỗi, là em nhớ nhầm, em quá căng thẳng, em không cố ý vu oan cho chị đâu."
Cô ta vừa nói vừa định quỳ xuống.
Tôi nhìn cô ta.
"Đầu gối cô không đ/au sao?"
Cô ta khựng lại.
"Ngày nào cũng quỳ, không thấy mệt à?"
Biểu cảm của cô ta cứng đờ trong chốc lát.
Tôi cúi đầu, ghé sát vào tai cô ta, hạ thấp giọng.
"Cô cứ diễn tiếp đi. Để xem cô diễn được đến bao giờ."
Cơ thể cô ta cứng đờ.
Tôi đứng thẳng người dậy, nhìn thấy Phó Vân Thâm đang đứng trên cầu thang, nhìn chúng tôi.
Hứa Yên Nhiên lập tức đỏ hoe hốc mắt, lùi lại hai bước, cúi đầu.
"Chị, xin lỗi ạ."
Phó Vân Thâm bước nhanh xuống, ôm lấy vai cô ta.
"Cô ta lại nói gì với em?"
Hứa Yên Nhiên lắc đầu, nước mắt rơi xuống.
"Không có gì, chị không nói gì cả, là tại em không tốt."
Tôi liếc nhìn cô ta.
Rồi tôi cười.
"Cô cứ tiếp tục đi." Tôi nói.
Rồi xoay người lên lầu.
Ngày thứ mười lăm của thời gian bình tâm ly hôn.
Mẹ của Phó Vân Thâm đến.
Khi bà cụ bước vào cửa, Hứa Yên Nhiên đang ngồi trong phòng khách tụng kinh.
Phó mẫu nhìn thấy cô ta, sắc mặt thay đổi ngay lập tức.
"Tại sao nó lại ở đây?"
Phó Vân Thâm từ trong bếp đi ra, tạp dề vẫn chưa tháo.
Anh ta đang nấu canh an th/ai cho Hứa Yên Nhiên.
Phó mẫu nhìn nồi canh đó, rồi lại nhìn cái bụng của Hứa Yên Nhiên, sắc mặt xanh mét.
"Nó mang th/ai rồi?"
Phó Vân Thâm gật đầu.
"Con của con."
Chiếc túi trong tay Phó mẫu rơi xuống đất.
Bà quay đầu nhìn tôi.
Tôi đang ngồi bên bàn ăn, ăn một bát cháo trắng.
Từ lúc sảy th/ai đến giờ, tôi đã sụt hai mươi cân.
Gò má nhô cao, xươ/ng quai xanh như hai vết s/ẹo.
Phó mẫu nhìn dáng vẻ của tôi, hốc mắt đỏ hoe.
"Vãn Vãn, sao con lại g/ầy thành thế này?"
Tôi không nói gì.
Phó Vân Thâm lên tiếng: "Mẹ, con và Vãn Vãn đang làm thủ tục ly hôn."
"Mẹ không đồng ý!"
"Đã quyết định rồi."
"Quyết định cái gì mà quyết định? Con muốn đưa người đàn bà này vào cửa, trừ khi mẹ ch*t!"
Hứa Yên Nhiên đứng dậy, lúng túng nhìn Phó mẫu, nước mắt tuôn rơi.
"Dì ơi, dì đừng gi/ận, con đi ạ."
Cô ta cầm túi xách định bỏ đi.
Phó Vân Thâm ngăn cô ta lại.
"Mẹ, Yên Nhiên đang mang th/ai con của con."
"Vãn Vãn cũng từng mang th/ai con của con!" Giọng Phó mẫu r/un r/ẩy.
"Con bắt người ta bỏ đi, con tưởng mẹ không biết sao?"
Phó Vân Thâm sững người.
Tôi cũng sững người.
Phó mẫu nhìn tôi, nước mắt rơi xuống.
"Vãn Vãn đã gọi điện cho mẹ. Con bé báo cho mẹ từ ngày nó biết mình mang th/ai."
"Nó vui mừng khôn xiết, nói Vân Thâm sắp làm bố rồi."
"Sau đó nó nói với mẹ là con ép nó bỏ đứa bé, nó khóc trong điện thoại, nói mẹ ơi con không nỡ."
"Mẹ nói mẹ sẽ đi khuyên con, nó bảo không cần, nói là con sẽ hồi tâm chuyển ý thôi."
Phó mẫu lau nước mắt.
"Con đã hồi tâm chuyển ý chưa? Con bắt người ta bỏ con, còn bức ch*t cả mẹ vợ mình!"
"Con tưởng mẹ không biết sao? Chuyện mẹ vợ con qu/a đ/ời thế nào, mẹ đã điều tra rõ ràng cả rồi!"
Sắc mặt Phó Vân Thâm tái mét.
"Mẹ."
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 27
Bình luận
Bình luận Facebook