Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi được ch/ôn cất cạnh cha và mẹ.
Người đời cuối cùng cũng biết, gia đình chúng tôi một lòng trung liệt, không phụ gia quốc.
Hoa tươi phủ kín nghĩa trang.
Cuộc đời này cuối cùng cũng đã xứng đáng.
Tiền vàng mã ch/áy hết, mọi người lần lượt rời đi, chỉ còn lại Hoắc Trường Đình vẫn đứng lặng lẽ trong gió thu.
“Hứa Tri Vi, kiếp này, tại sao em lại không cần tôi nữa…”
Giọng nói bi thương.
Tiếc rằng, trên thế gian này không còn ai tên là Hứa Tri Vi đáp lại anh nữa.
Trong tay anh siết ch/ặt cây bút máy năm ấy, mái đầu bạc trắng chỉ sau một đêm…
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 27
Bình luận
Bình luận Facebook