Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
03/07/2026 05:55
Chu Thừa Nghiễn và Hạ Hân cúi đầu khúm núm cảm ơn người trợ lý đã dẫn họ vào.
Trợ lý giới thiệu: “Đây là cô Hứa Ký Ninh, người phụ trách dự án lần này của tập đoàn Cố thị chúng tôi.”
Nhìn thấy tôi, sắc mặt họ lập tức tái mét.
“Sao lại là cô?”
Tôi nhấp một ngụm cà phê, mỉm cười với họ:
“Chúc mừng hai người, giờ có thể đi nộp đơn phá sản rồi đấy.”
Chu Thừa Nghiễn lùi lại một bước, hoa mắt chóng mặt suýt chút nữa ngất xỉu.
Hạ Hân miệng lẩm bẩm không ngừng: “Không thể nào, cô chỉ là một bà nội trợ, chưa từng đi làm ngày nào!”
Tôi không thúc giục, chỉ lặng lẽ thưởng thức sự sụp đổ của họ.
Một lúc lâu sau, họ mới bình tĩnh lại.
Biểu cảm của Hạ Hân trở nên dữ tợn.
“Cô có phải đã bám được cành cao nào rồi không? Cho nên mới giành được vị trí người phụ trách của Cố thị!”
Tôi cười lạnh.
Đúng là kẻ tâm h/ồn bẩn thỉu nhìn đâu cũng thấy bẩn.
Cô ta yêu thích lối đi tắt, nên cứ nghĩ vị trí của những người phụ nữ khác cũng đều là nhờ đi đường tắt mà có.
Nhưng tôi không giải thích, thậm chí còn xua tay cho trợ lý lui ra.
Tôi nhìn Hạ Hân đầy hứng thú, giống như con mèo đang thưởng thức sự giãy giụa cuối cùng của con chuột, rồi hỏi:
“Vậy thì sao?”
Hạ Hân nghe vậy liền lập tức ưỡn ngựk lên.
Như thể cô ta thực sự đã đoán trúng cách tôi leo lên vị trí này.
“Vậy nên tốt nhất cô hãy biết điều, ngoan ngoãn ký hợp đồng đi.”
“Nếu không chúng tôi sẽ tố cáo lên Chủ tịch tập đoàn Cố thị, sợ là cái cây đại thụ phía sau cô cũng không bảo vệ nổi cô đâu!”
Tôi nhìn Chu Thừa Nghiễn, hỏi: “Anh cũng nghĩ vậy sao?”
Trên mặt anh ta không còn nhiều m/áu, nhưng cứ liên tục nhìn lên nhìn xuống đá/nh giá tôi.
Tôi biết, cách ăn mặc của tôi hôm nay khác xa với thường ngày.
Bình thường tôi luôn mặc áo phông rộng thùng thình, đồ mặc nhà lôi thôi.
Nhưng hôm nay tôi mặc bộ vest công sở, mái tóc vốn thường xõa tung cũng được buộc gọn gàng, còn trang điểm nhẹ.
Tôi không phải vì để họ xem, tôi chỉ là để chuẩn bị cho trận chiến này.
Anh ta li/ếm môi, đứng thẳng người hơn một chút.
“Hứa Ký Ninh, cô không nên đi con đường tà đạo.”
Tôi sững người một chút.
Với sự thông minh của Chu Thừa Nghiễn, tôi không tin anh ta lại ng/u ngốc giống Hạ Hân.
Nhưng giây tiếp theo tôi đã hiểu ra.
Họ không phải ng/u, họ là từ tận đáy lòng không hề coi trọng tôi.
Họ cho rằng loại người như tôi, nếu không phải dùng th/ủ đo/ạn bẩn thỉu thì chắc chắn không thể ngồi vào vị trí này.
Tôi không còn kiên nhẫn chơi trò mèo vờn chuột nữa.
Tôi gọi trợ lý vào.
“Giới thiệu với họ xem, tôi là ai?”
“Dạ, thưa Đại tiểu thư.”
Trợ lý quay người lại, giọng điệu bình thản.
“Vị này là con gái duy nhất của Chủ tịch tập đoàn Cố thị - Cố Thường Sơn, Đại tiểu thư của tập đoàn chúng tôi, Hứa Ký Ninh.”
Chu Thừa Nghiễn nhíu ch/ặt mày.
Hạ Hân hét lên: “Không thể nào!”
Cô ta như nghĩ ra điều gì đó, phấn khích lên tiếng.
“Đây là tập đoàn Cố thị, nhưng cô họ Hứa, cô lừa m/a à!”
Trợ lý tiếp tục: “Đại tiểu thư theo họ mẹ.”
Hạ Hân lúc này mới ngã ngồi xuống đất.
Chu Thừa Nghiễn ngẩng đầu nhìn tôi.
Tôi cứ tưởng anh ta sẽ sợ hãi, sẽ tức gi/ận, nhưng không ngờ trong mắt anh ta lại là vẻ tổn thương.
“Hứa Ký Ninh, cô... thực sự là Đại tiểu thư nhà họ Cố?”
Nụ cười của anh ta trở nên tái nhợt: “Vậy là cô lừa tôi suốt năm năm qua?”
“Nhìn tôi vì tiết kiệm chút tiền m/ua đồ ăn cho cô, nhìn tôi vì tiền khởi nghiệp mà chạy đôn chạy đáo, nhìn tôi hứa hẹn cho cô cuộc sống tốt đẹp.”
“Cô có phải thấy đùa giỡn tôi rất vui? Rất sướng không?”
“Bây giờ, lại đến lúc chơi chán rồi, đ/á tôi một cái thật mạnh để quay về làm Đại tiểu thư của cô sao?”
Tôi cũng đứng dậy.
Lần này đến lượt tôi nhìn xuống anh ta.
“Số vốn khởi nghiệp đầu tiên của anh từ đâu mà có, anh còn nhớ không?”
“Lúc đó anh huy động vốn, vào đường cùng, đột nhiên có một công ty liên hệ với anh, nói rằng họ coi trọng dự án của anh và muốn đầu tư cho anh.”
“Từ đó về sau mỗi bước đi của anh đều thuận lợi.”
“Tài nguyên cứ như đổ ập xuống đầu anh vậy.”
“Anh chưa từng nghĩ tại sao lại như vậy sao?”
Anh ta như lúc này mới hồi tưởng lại con đường khởi nghiệp quá đỗi suôn sẻ suốt những năm qua.
Nhưng không biết là đang tự lừa dối bản thân, hay là thực sự không tin lời tôi.
Anh ta cứ lẩm bẩm: “Không thể nào, nghiệp vụ đều là do tôi tự mình chạy từng nơi một...”
Tôi từng tưởng rằng khi họ biết thân phận của tôi, tôi sẽ có cảm giác thỏa mãn khi trả th/ù.
Nhưng lúc này tôi lại thấy hơi nực cười.
Cũng giống như bạn không bao giờ có thể đá/nh thức một người đang giả vờ ngủ, đừng bao giờ mong đợi một kẻ ích kỷ tư lợi sẽ đột nhiên hối cải.
Tôi bảo trợ lý đưa họ ra ngoài, nhưng họ cứ chần chừ không chịu đi, bám lấy đòi gặp người có thẩm quyền cao hơn.
Cuối cùng tôi đành để bảo vệ ném họ ra ngoài.
Khi bị lôi đến cửa, Chu Thừa Nghiễn hoàn toàn sụp đổ.
“Hứa Ký Ninh, cô tưởng tôi đi đến ngày hôm nay đều là nhờ cô sao?”
“Đừng có tự tô điểm cho bản thân nữa!”
“Cứ chờ đấy! Không có nhà họ Cố, tôi vẫn có thể làm lại từ đầu!”
Chu Thừa Nghiễn và Hạ Hân sau khi trở về công ty, nhanh chóng b/án tháo bất động sản trong tay, tích hợp các nguồn lực đang có.
Quên ăn quên ngủ làm đề án dự án, thiết kế mô hình.
Sàng lọc các doanh nghiệp hợp tác phù hợp, từng nhà từng nhà đến tận nơi nộp hồ sơ dự án.
Theo lời Lâm An: “Cũng khá là có ý chí.”
Nhưng tưởng tượng thì tươi đẹp, hiện thực lại tàn khốc.
Có người đóng cửa không gặp, có người miệng thì nói ngon ngọt nhận hồ sơ, nhưng sau đó thì bặt vô âm tín.
Điều khiến anh ta sụp đổ nhất là người phụ trách của một công ty đã hợp tác nhiều năm trước đó đã thẳng thừng nói với anh ta:
Chương 6
Chương 9
Chương 10
Chương 10
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook