Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Anh ta ném điện thoại về phía tôi.
Trên màn hình là một bài đăng từ tài khoản ẩn danh, viết rõ rành rành rằng Quý Thanh Ngưng là kẻ thứ ba, kèm theo đó là một tệp PDF đính kèm.
Tôi không nhịn được mà đảo mắt: "Tôi không có hứng thú làm mấy chuyện này."
"Cô nghĩ tôi sẽ tin sao?" Giọng anh ta lạnh đến đ/áng s/ợ.
"Thanh Ngưng đã xin lỗi cô rồi, cô còn muốn thế nào nữa? Bây giờ mạng xã hội của cô ấy bị người ta phỉ báng tấn công, cổ phiếu công ty cũng giảm, cô nhất định phải làm đến bước này sao?"
Quý Thanh Ngưng khóc lóc: "Hòa An, rốt cuộc phải làm sao cậu mới chịu tha thứ cho tớ... chẳng lẽ muốn tớ quỳ xuống c/ầu x/in cậu sao?"
Vừa nói cô ta vừa túm lấy tôi, làm bộ muốn quỳ xuống.
Bùi Độ nắm ch/ặt tay,
Một tay túm lấy cánh tay tôi,
Ngay sau đó đẩy mạnh tôi ra, ôm lấy Quý Thanh Ngưng vào lòng.
Tôi không đứng vững, thắt lưng đ/ập mạnh vào góc tủ, một cơn đ/au nhói ập đến khiến tôi tái mét mặt mày, cơ thể mềm nhũn không đứng dậy nổi.
Trong cơn choáng váng, tôi thấy Bùi Độ đưa tay về phía mình.
Nhưng giây tiếp theo anh ta lại rụt tay về.
"Bùi Độ, chân em hình như bị trẹo rồi, đ/au quá..." Quý Thanh Ngưng r/un r/ẩy nói.
"Thanh Ngưng, em sao rồi? Anh đưa em đi b/ệnh viện."
Trong từng câu chữ đều là sự xót xa và cưng chiều.
Anh ta bế bổng Quý Thanh Ngưng lên, lúc nhìn về phía tôi, khuôn mặt lại đầy vẻ chán gh/ét lộ liễu.
Tôi nhếch môi,
Cuối cùng mọi thứ cũng có thể kết thúc rồi.
Bùi Độ vội vã đưa Quý Thanh Ngưng đến b/ệnh viện,
Còn tôi gồng mình đứng dậy, bắt taxi đến thẳng sân bay, rời khỏi thành phố này.
Khi Bùi Độ từ b/ệnh viện trở về, nhân viên đều đã tan làm.
Anh nhìn về phía bàn làm việc của Thẩm Hòa An, nơi đó trống không.
Anh tựa vào lưng ghế nghỉ ngơi một chút rồi mới bắt đầu dọn dẹp tài liệu trên bàn.
Đột nhiên, bốn chữ "Đơn xin nghỉ việc" đ/ập vào mắt Bùi Độ.
Vậy mà lại là đơn xin nghỉ việc của Thẩm Hòa An, hơn nữa trên đó còn có chữ ký của anh.
Bùi Độ bất giác cảm thấy nhịp tim mình rối lo/ạn.
Anh vớ lấy điện thoại gọi cho nhân viên phòng nhân sự, giọng không mấy thiện chí: "Thẩm Hòa An nghỉ việc rồi?"
Nhân viên đã tan làm khó hiểu: "Vâng Bùi tổng, chẳng phải ngài đã ký tên rồi sao, ngài quên rồi à? Thư ký Thẩm đã đi từ chiều rồi."
Bùi Độ tức đến bật cười.
Lần này Thẩm Hòa An gi/ận dỗi lâu thật đấy.
Vậy mà còn dám nghỉ việc?
Sau khi cúp máy nhân sự, anh gọi cho Thẩm Hòa An.
Nhưng gọi liên tiếp tám cuộc đều không thông.
Anh day day thái dương, cảm thấy đ/au đầu.
Bùi Độ nhớ lại cảnh tranh cãi với Thẩm Hòa An ở nhà chiều nay,
Trong lúc vội vàng anh đã đẩy cô một cái, thắt lưng cô hình như đã đ/ập vào đâu đó.
Thắt lưng của Thẩm Hòa An vốn dĩ không tốt do làm việc quá sức, cú va chạm này có lẽ còn tệ hơn.
Bùi Độ thở dài nhẹ, cảm thấy xót cho Thẩm Hòa An.
Thôi bỏ đi, cứ để cô gi/ận đi, dù sao cuối cùng anh cũng sẽ dỗ dành được cô quay về.
Không gọi được điện thoại, Bùi Độ nhắn tin cho Thẩm Hòa An.
【Hòa An, em đang ở đâu? Sao không nghe máy của anh?】
【Đã đi b/ệnh viện chưa, thắt lưng còn đ/au không?】
【Đừng gi/ận anh nữa được không? Chuyện bài đăng ẩn danh kia, anh sẽ điều tra rõ ràng.】
【Hết gi/ận rồi thì gọi lại cho anh được không? Đợi em về chúng ta nói chuyện tử tế.】
Nhắn tin xong, Bùi Độ vẫn cảm thấy hoảng lo/ạn không rõ lý do.
Anh lại gọi điện cho một nhà hàng năm sao trong trung tâm thành phố, đặt bàn ăn tối ba ngày sau.
Anh biết Thẩm Hòa An thích ẩm thực.
Hơn nữa đã lâu rồi họ không ăn tối dưới ánh nến.
Nhà hàng này chắc cô cũng sẽ thích.
Thẩm Hòa An là người mềm lòng,
Coi như dỗ dành cho cô hết gi/ận vậy.
Làm xong những việc này, Bùi Độ mới đứng dậy xuống lầu, lái xe về nhà.
Đi ngang qua một tiệm bánh ngọt,
Bùi Độ nhớ Thẩm Hòa An thích nhất món bánh kem kem lạnh việt quất ở đây.
Thế là anh xuống xe m/ua một phần.
Có một năm Bùi Độ sinh nhật, Thẩm Hòa An bỗng dưng muốn tự tay làm bánh kem cho anh.
Chỉ là sau đó bánh làm không được thành công lắm, cô có chút tự trách.
Bùi Độ chỉ cười, ăn hết sạch chiếc bánh không mấy thành công đó.
Lúc đó thực sự rất hạnh phúc, Bùi Độ nghĩ.
Nhưng hai năm nay công việc ngày càng bận rộn, hai người cùng dưới một mái nhà nhưng thời gian bên nhau lại ngày càng ít.
Bùi Độ xách chiếc bánh việt quất về nhà,
Nhưng thấy trong nhà trống không, đồ đạc của Thẩm Hòa An vậy mà biến mất sạch sẽ.
Anh cố nén sự bồn chồn trong lòng,
Tự nhủ Thẩm Hòa An chỉ là gi/ận dỗi, vài ngày nữa cô sẽ về.
Họ sẽ trở lại như trước kia,
Họ sẽ kết hôn, sẽ có con, sẽ mãi mãi hạnh phúc.
Anh thừa nhận mình từng có chút rung động với Quý Thanh Ngưng, nhưng đó chỉ là cảm giác mới mẻ nhất thời, hơn nữa họ cũng đâu có xảy ra chuyện gì thật sự.
Anh và Thẩm Hòa An mới là một cặp trời sinh.
Bùi Độ đang nghĩ như vậy thì chuông cửa đột nhiên reo.
Anh theo phản xạ nghĩ là Thẩm Hòa An đã về, lập tức đứng dậy đi mở cửa.
Thấy người đứng ngoài cửa là Quý Thanh Ngưng, anh có chút phiền lòng.
Quả nhiên, Quý Thanh Ngưng vừa nhìn thấy anh đã khóc òa lên.
"Bùi Độ, phải làm sao đây, bây giờ cứ nhìn thấy những lời ch/ửi bới trong tin nhắn và bình luận, em thấy khó chịu quá."
"Rõ ràng em chẳng làm gì sai, tại sao Hòa An lại đối xử với em như vậy?"
Chương 10
Chương 9
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook