Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
03/07/2026 20:59
“Đồ chó đạo văn hữu danh vô thực, mau cút đi xin lỗi Viện sĩ Tô và con gái bà ấy, nếu không chúng tôi sẽ khiến cô không được yên ổn!”
“Dám lạm dụng chức quyền, hạng người như cô không xứng đáng làm chuyên gia y học!”
Theo tiếng la ó ngày càng lớn, những kẻ sùng bái Tô Uyển thậm chí còn đến tận nhà chặn đường tôi, bắt tôi phải quỳ xuống dập đầu xin lỗi.
Những ngày tiếp theo, tôi đóng cửa không ra ngoài.
Tôi đã nhờ bạn bè điều tra. Tư cách được chiêu m/ộ của Thẩm D/ao chỉ còn đúng một ngày nữa là hết hạn. Hơn nữa, phía đối tác yêu cầu tôi phải đích thân đứng ra làm rõ, hoặc x/ác nhận về mặt pháp lý rằng tôi đã vu khống, nếu không họ sẽ từ bỏ Thẩm D/ao.
Đêm đó, tôi nhận được một cuộc gọi lạ.
Sau khi bắt máy, giọng một người đàn ông vang lên, tông giọng lạnh lẽo khiến nhiệt độ xung quanh như giảm xuống vài độ.
“Chính cô là người cố tình khiến con gái tôi không qua được bài bảo vệ?”
“Tôi đã nộp đơn khởi kiện cô, thư luật sư sẽ gửi đến điện thoại của cô ngay lập tức, ngày mai cô đến tòa án một chuyến.”
Cái giọng điệu quen thuộc mà lạnh nhạt ấy.
Tôi chợt nhớ lại đêm mẹ tôi qu/a đ/ời, lời phán quyết mà ông ta dành cho tôi. Cái câu nói không cho phép phản bác đó:
“Để nó tự sinh tự diệt đi.”
4.
Đã bao năm trôi qua, ông ta vẫn cứng rắn như thế.
Tôi cười lạnh một tiếng.
Thẩm Yến lại tưởng tôi đang cậy thế, trong giọng nói đầy sự tự tin vào bản thân.
“Tôi nói cho cô biết, bất kể cô có chỗ dựa nào, chưa có vụ kiện nào mà đội ngũ luật sư của tôi không thắng.”
Tôi lắc đầu:
“Tôi không có bất kỳ chỗ dựa nào, tôi chỉ là một đứa trẻ mồ côi bò lên từ vùng quê hẻo lánh.”
Ông ta cười khẩy: “Tôi không quan tâm cô từ đâu đến, đắc tội với vợ tôi, lại còn vu khống con gái tôi, tôi sẽ bắt cô phải trả giá!”
“Trần Hiểu phải không? Ngày mai tôi sẽ khiến cô ngồi tù vì tội lạm dụng chức quyền trước mặt tất cả mọi người.”
Sau khi rời đi năm xưa, tôi đã đổi tên, ông ta không biết đó là tôi.
“Ngày mai tôi sẽ có mặt.”
Nói xong, tôi cúp máy.
Sáng sớm hôm sau, tôi một mình đến tòa án.
Trước cổng, Tô Uyển dẫn Thẩm D/ao đi tới, Thẩm Yến theo sau, tay cầm một chiếc cặp tài liệu dày cộp. Ông ta nhìn tôi, trong mắt toàn là sự lạnh nhạt.
Ba mươi năm trôi qua, tôi đã thay đổi hoàn toàn. Ông ta không nhận ra tôi cũng là điều dễ hiểu.
Nhưng nhìn thấy ông ta, lòng tôi vẫn nhói đ/au.
Dù sao, ông ta cũng là cha ruột của tôi. Chỉ là lúc này, vì đứa con gái ông ta sinh ra với người đàn bà khác mà ông ta đến để kết tội tôi.
Thẩm D/ao đầy vẻ hống hách:
“Họ Trần kia, cô vu khống tôi đạo văn nhưng không đưa ra được bằng chứng, vậy tôi sẽ khiến cô trở thành kẻ đạo văn thật sự.”
“Bố tôi đã thu thập tất cả bằng chứng về việc cô “đạo văn”, tôi không chỉ muốn cô thân bại danh liệt, mà còn muốn cô mục xươ/ng trong tù! Lát nữa xem bố tôi xử lý cô thế nào!!”
Tô Uyển chỉ tay về phía xa, mỉm cười.
“Thấy chưa, những phóng viên kia đều là tôi gọi tới, lát nữa đợi cô bước ra, họ sẽ ùa tới hỏi về quá trình đạo văn của cô, cô muốn chạy cũng không thoát đâu.”
Tôi nhìn theo tay bà ta, ở đó có hàng chục người cầm máy quay cùng một số người hiếu kỳ. Ánh mắt họ nhìn tôi như đang nhìn một con mồi b/éo bở.
Tôi vô cảm. Cứ làm lo/ạn đi.
Chỉ khi làm càng lớn, họ mới càng khó dọn dẹp hậu quả.
Phiên tòa nhanh chóng bắt đầu.
Thẩm Yến đưa ra tất cả bằng chứng về cái gọi là “đạo văn” của tôi, trình lên cho thẩm phán. Sau đó, thông qua các thuật ngữ chuyên môn có logic ch/ặt chẽ, ông ta dàn dựng các đoạn trích học thuật thành một bài báo có dấu hiệu đạo văn rõ ràng.
Cuối cùng, ông ta chỉ vào tôi, giọng đanh thép:
“Các bằng chứng trên đã chỉ rõ, cô ta thông qua việc tháo rời các bài báo học thuật của người khác để trải đường cho tương lai của mình.”
“Bản thân cô ta hoàn toàn không có thực lực, những vinh dự đạt được chỉ là đang lừa dối công chúng!”
“Nay còn lạm dụng chức quyền, vu khống con gái tôi đạo văn, s/ỉ nh/ục vợ tôi.”
“Tôi yêu cầu kết án cô ta trên mười năm tù giam, tước bỏ mọi học vị của cô ta!”
“Cô ta phải trả giá vì đã vu khống con gái tôi!”
Thẩm phán nhìn tôi.
“Bị cáo, cô có gì muốn nói với phía đối phương không?”
Tôi ngẩng đầu, quét mắt nhìn mọi người, cuối cùng dừng lại ở Thẩm Yến.
Vì tức gi/ận, cơ thể tôi không ngừng r/un r/ẩy, phát ra những tiếng cười lạnh lẽo.
Ông ta nhíu mày:
“Cô cười cái gì?”
Tôi nhìn chằm chằm vào ông ta:
“Tôi cười là vì, hóa ra khi ông thương yêu con gái mình thì lại như thế này.”
Sau đó, tôi nhìn về phía thẩm phán.
“Về việc Thẩm D/ao đạo văn, tôi không có gì để nói.”
Nghe vậy, Thẩm D/ao đắc ý.
“Đồ ng/u, tôi biết ngay mà, trước mặt bố tôi, cô chỉ có thể nhận tội! Thấy chưa, đây là cái giá phải trả khi đắc tội với tôi! Tôi sẽ bắt cô phải trả giá đắt!”
“Ở trong đó mười năm, dù sau này có ra được thì cuộc đời cô cũng h/ủy ho/ại rồi.”
Tô Uyển cũng đắc ý nhếch mép.
“Người trẻ tuổi, ở trong đó mà phản tỉnh lại hành vi của mình đi, có những người không phải hạng cô muốn vu khống là vu khống được đâu.”
Sau đó, bà ta nhìn Thẩm D/ao.
“D/ao D/ao, con gọi điện cho đoàn chuyên gia y tế nước ngoài đi, nói rằng kẻ vu khống con đã nhận tội rồi, con có thể đi bất cứ lúc nào.”
Họ trông đầy đắc thắng, nhưng đúng lúc thẩm phán chuẩn bị gõ búa kết án, tôi lại lên tiếng:
“Đối với Thẩm D/ao, tôi quả thực không có gì để nói.”
Chương 7
Chương 9
Chương 7
Chương 27
Chương 7
Chương 7
Chương 14
6 - END
Bình luận
Bình luận Facebook