Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bên ngoài tòa án, mẹ chồng và bố chồng chặn đường tôi.
Bà ta nắm lấy tay tôi: "Mày không được đi, mày đã đưa Đại Bảo vào tù, mày phải có nghĩa vụ phụng dưỡng tao và bố nó."
Tôi không ngờ bà ta lật mặt nhanh đến thế, mới phút trước còn ch/ửi tôi là tiện nhân, là con đàn bà khốn nạn, vậy mà giờ lại c/ầu x/in tôi phụng dưỡng.
Nhưng tôi có phải là loại người rẻ rúng đến mức đó không?
Bà ta và ông bố chồng luôn đóng vai người tốt, luôn tìm cách chia rẽ tình cảm vợ chồng, mẹ con chúng tôi. Chính vì những lời ly gián của họ mà Lưu Hiểu Thanh mới h/ận tôi đến tận xươ/ng tủy.
Việc tôi không ra tay trừng trị họ đã là sự nhân từ lớn nhất rồi, làm sao tôi còn có thể phụng dưỡng hai người họ.
Tôi gạt tay bà ta ra.
"Xin lỗi, tôi không có quyền cũng không có nghĩa vụ phải phụng dưỡng bà."
"Bà hết lần này đến lần khác vu khống, bôi nhọ tôi, tôi không báo cảnh sát bắt bà đã là nhân từ rồi. Nếu bà còn đi rêu rao tin đồn nhảm về tôi, tôi không ngại đưa bà vào tù ngồi vài hôm đâu."
Bà ta bị vẻ mặt lạnh lùng và những lời nói vô tình của tôi làm cho sợ hãi lùi lại.
Bà ta đẩy ông chồng lủi thủi rời đi.
Nhưng chưa đầy một tuần sau, bà ta lại đẩy ông chồng đến c/ầu x/in tôi.
"Trương Nam Nam, cho tao xin ít tiền, tao và ông già này hai ngày nay chưa được ăn no rồi."
Tôi từ chối thẳng thừng.
Bà ta nắm lấy tay tôi, quỳ sụp xuống đất c/ầu x/in.
"Sao mày nhẫn tâm nhìn tao và ông già này ch*t đói hả?"
"Mày c/ứu chúng tao đi!"
Tôi không thèm để ý đến họ.
Không ngờ, ngày hôm sau bà ta lại đến.
Lần này, bà ta dẫn theo bố chồng và cả đoàn làm chương trình truyền hình "Hòa giải vàng".
Người dẫn chương trình dí micro vào mặt tôi, vừa mở miệng đã chất vấn: "Xin hỏi, cô bỏ mặc bố mẹ chồng già yếu, lương tâm không thấy cắn rứt sao?"
"Nghe nói cô vì tiền mà bỏ chồng bỏ con, ra ngoài làm chuyện đồi bại, điều này có thật không?"
Tôi nhìn thẳng vào nữ MC: "Các người là chương trình hòa giải, tại sao không tìm hiểu rõ sự thật mà đã vội vàng chất vấn?"
"Các người rốt cuộc là muốn hòa giải hay chỉ muốn chụp mũ người khác để câu view?"
"Về vấn đề cô vừa hỏi, tòa án và đồn cảnh sát đều có hồ sơ lưu trữ, khuyên cô nên đi kiểm tra lại rồi hãy đến hòa giải, đừng chỉ nghe lời một phía kẻo làm hỏng cái danh hiệu 'Hòa giải vàng' của các người."
Tôi mặc kệ tiếng ch/ửi bới ầm ĩ của mẹ chồng phía sau, rảo bước rời đi.
Sau đó, người của chương trình "Hòa giải vàng" không còn tìm tôi nữa, chắc hẳn họ đã hiểu rõ nguyên do.
Chỉ có mẹ chồng là không bỏ cuộc, thường xuyên đẩy ông bố chồng đến chặn đường tôi ở nơi làm việc.
Bà ta đến nhiều lần quá, các bà cụ trong viện dưỡng lão không chịu nổi nữa, vây lấy hai người họ mà m/ắng cho một trận tơi bời.
Họ còn cảnh cáo rằng nếu còn đến làm phiền tôi, họ sẽ tìm cách làm cho Lưu Chí Vĩ trong tù không được yên ổn.
Vì lo cho sự an nguy của con trai, bà ta chỉ còn cách đẩy ông chồng lủi thủi rời đi.
Các bà cụ vây quanh an ủi tôi: "Nam Nam, cứ thư thả đi, nhà ai mà chẳng có vài thứ gây phiền lòng, sau này nó còn đến tìm con, cứ bảo ta, ta giúp con ch/ửi nó."
"Đúng đấy, đứa con ngoan thế này mà nó còn không vừa ý, đáng đời con trai nó phải vào tù."
Nghe những lời an ủi ấy, mắt tôi không kìm được mà đỏ hoe. Cảm giác được thấu hiểu, được bảo vệ thật tốt biết bao.
Từ đó trở đi, mẹ chồng không còn xuất hiện trước mặt tôi nữa.
Lần tiếp theo nghe tin về bà ta là cuộc điện thoại từ đồn cảnh sát.
"Trương Nam Nam, mẹ chồng cũ và bố chồng cũ của cô đã bị cư/ớp s/át h/ại, phiền cô đến đồn cảnh sát nhận th* th/ể của họ."
Đến đồn cảnh sát tôi mới biết, sau khi không còn nguồn thu nhập, họ đành phải ra đường ăn xin. Có những người tốt bụng thường xuyên cho tiền, nên thu nhập mỗi ngày của họ khá tốt.
Điều này làm dấy lên sự đố kỵ của những kẻ ăn xin khác. Sau một cuộc cãi vã, kẻ kia cư/ớp tiền của bà ta, bà ta không ngăn được liền ch/ửi bới om sòm. Kẻ kia h/oảng s/ợ bịt miệng bà ta lại, kết quả trong lúc giằng co, bà ta bị nghẹt thở mà ch*t.
Thấy đã gi*t người, kẻ kia sợ hãi nên cũng tà/n nh/ẫn s/át h/ại luôn cả ông bố chồng.
Cả đời mẹ chồng tôi chỉ thích gây chuyện thị phi, người thân bạn bè xung quanh chẳng ai muốn qua lại với bà ta.
Có lẽ bà ta cũng không ngờ rằng, cái miệng thối của mình đã đắc tội quá nhiều người, đến lúc ch*t cũng chẳng có ai muốn giúp thu dọn th* th/ể.
Để tích chút âm đức, tôi đến đồn cảnh sát nhận th* th/ể của họ và lo liệu hậu sự cho họ.
Khoảnh khắc nhìn họ được hạ huyệt, tôi trút được gánh nặng trong lòng, cuối cùng cũng không còn ai đến làm phiền tôi nữa.
Lưu Chí Vĩ không biết từ đâu biết được chuyện này, đã viết cho tôi một lá thư cảm ơn từ trong tù.
Tôi mỉm cười vứt lá thư vào thùng rác, đã đến lúc phải nói lời chia tay hoàn toàn với quá khứ.
Thời gian lặng lẽ trôi qua tám năm.
Tôi đã từ quản lý thăng chức thành cổ đông của viện dưỡng lão, thu nhập hàng tháng rất khá, không cần phải tự mình làm mọi việc nữa.
Đêm hôm đó, tài khoản ngân hàng của tôi đột nhiên tăng thêm 500.000 tệ, kèm ghi chú "hoàn tiền", chắc là Lưu Hiểu Thanh trả lại tiền học phí cho tôi.
Nhìn lại ngày tháng, tôi mới phát hiện hôm nay chính là ngày tôi bị th/iêu ch*t ở kiếp trước.
Tôi ngồi không yên, sợ rằng lịch sử sẽ lặp lại.
Tôi lặng lẽ ngồi trong văn phòng, bầu trời hửng sáng, mặt trời mọc lên, trái tim hoảng lo/ạn của tôi cuối cùng cũng bình ổn lại, vì tôi biết những ngày tháng khổ cực đã qua rồi.
Tương lai nhất định sẽ ngày càng tốt đẹp hơn.
(Hết)
Chương 8
Chương 8
Chương 10
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook