Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Nhớ Liễu
- Chương 4
Tôi cụp mắt xuống, đứng lặng hai giây rồi mới quay người lại:
"Còn chuyện gì nữa sao?"
Bùi Kính Tụng cầm cây bút máy đứng dậy, bước đến trước mặt tôi:
"Hề Nguyệt đã lo lắng mấy ngày nay rồi, lẽ nào cậu không nên đi xin lỗi con bé một tiếng sao?"
Tôi nhìn cậu ấy, khẽ nhếch môi:
"Tôi đã nói là nó tự bỏ vào, cậu không hiểu tiếng người à?"
Bùi Kính Tụng sa sầm mặt mày.
Trong lúc đối diện, tôi thậm chí cảm nhận được một chút cảm giác như mình sắp gặp đại họa đến nơi.
Thế nhưng, kẻ đến gây khó dễ cho tôi còn nhanh hơn cả Bùi Kính Tụng lại là Hình Dật Phong.
Cậu ta đi ngược dòng người để đến phòng thi số 1, nhìn qua cửa lớp thấy tôi, cậu ta liền vẫy tay gọi lớn:
"Đi ăn thôi Trần Ức Liễu, chần chừ cái gì thế?"
Tôi thu hồi ánh mắt, lách người qua bên cạnh Bùi Kính Tụng.
Cổ tay đột nhiên bị nắm ch/ặt.
Bùi Kính Tụng lùi lại nửa bước, dùng âm lượng chỉ hai chúng tôi nghe thấy để cảnh cáo:
"Tránh xa Hình Dật Phong ra, cậu và cậu ta không cùng một thế giới đâu."
Đến căng tin.
Hình Dật Phong dúi túi văn phòng phẩm của cậu ta cho tôi, bảo tôi đi tìm chỗ ngồi.
Chẳng mấy chốc, cậu ta bưng hai khay cơm đi về phía tôi.
Đặt một phần nhẹ nhàng xuống trước mặt tôi, chia dụng cụ ăn uống cho tôi, rồi ngồi xuống một cách phóng khoáng.
Tôi nhìn ba món mặn đầy ắp trên khay, ngước lên:
"Tôi ăn không hết."
Hình Dật Phong đang nhai đầy miệng, thậm chí không buồn ngẩng đầu:
"Cứ ăn đi, ăn không hết thì đưa tôi."
Tôi im lặng vài giây, nhân lúc đôi đũa chưa dùng đến, chia một nửa mỗi món sang khay của cậu ta.
Hình Dật Phong cau mày:
"Cậu chia cho tôi nhiều thế này thì tôi cũng ăn không hết đâu."
"Vậy lần sau cậu lấy ít thôi."
Hình Dật Phong nhìn tôi, hàng lông mày đang cau ch/ặt giãn ra, không biết nghĩ đến điều gì mà đáy mắt còn ánh lên vài tia cười.
"Trần Ức Liễu."
"Ừ?"
"Chúng mình có thể thường xuyên ăn cơm cùng nhau không?"
Tôi khựng lại, không hiểu sao lại nhớ đến lời cảnh cáo của Bùi Kính Tụng.
Hình Dật Phong là người thế nào?
Còn tôi là người thế nào?
"Không được sao?" Hình Dật Phong buồn bã truy hỏi thêm lần nữa.
Tôi ngước mắt nhìn cậu ta:
"Hình Dật Phong, tôi đã quen ăn một mình rồi, cũng không thấy cô đơn. Nếu việc ăn cùng tôi đối với cậu là một chuyện thư giãn hoặc vui vẻ, thì cậu cứ đến. Nhưng tiền cơm thì chúng ta thay phiên nhau trả."
Đôi mắt đen láy trong veo của Hình Dật Phong lộ ra vẻ ngẩn ngơ, hồi lâu sau mới lên tiếng:
"Thế thì cậu chẳng thiệt à?"
Tôi cười nhẹ:
"Không thiệt, nhìn cậu ăn, tôi thấy cơm canh ngon miệng hơn, tôi cũng sẽ ăn được nhiều hơn."
Hình Dật Phong nhìn tôi, vành tai ửng đỏ.
Tôi không chắc mình có nói sai điều gì khiến cậu ta cảm thấy ngượng ngùng hay không.
Vì thế tôi hơi co rúm môi, cúi đầu tiếp tục ăn.
Một lát sau, giọng Hình Dật Phong rất nhỏ:
"Vậy nên là... tôi đã bắt đầu trở nên có ý nghĩa với cậu rồi sao?"
Căng tin ồn ào, tôi không nghe rõ, ngẩng đầu hỏi:
"Cậu nói gì cơ?"
Hình Dật Phong ngẩn người, rồi lắc đầu:
"Không có gì, chỉ là... chỉ là đột nhiên nhớ đến lúc thi xong, Bùi Kính Tụng chặn trước mặt cậu, là tìm cậu đối chiếu đáp án à?"
Tôi im lặng một chút, lắc đầu:
"Nói hai câu, liên quan đến Trần Hề Nguyệt."
"Ồ, nhắc đến cô em gái này của cậu, dạo này nó còn tr/ộm vở của cậu không?"
Tôi nuốt thức ăn trong miệng rồi mới đáp:
"Không thấy nữa."
Hình Dật Phong lại cười mỉa:
"Chắc là thu thập đủ bản mẫu rồi, đang dồn hết tâm trí vào việc bắt chước."
Tôi khựng lại:
"Cậu đoán ra rồi à?"
"Ừ, vốn dĩ không nghĩ theo hướng đó đâu, nhưng tối qua lúc tự học, tôi đang xem vở ghi chép cậu hệ thống lại cho tôi, Bùi Kính Tụng đi ngang qua liếc nhìn một cái, cậu đoán cậu ta nói gì không?"
"Gì cơ?"
"Cậu ta bảo nét chữ này giống Trần Hề Nguyệt quá."
Hình Dật Phong đầy vẻ chán gh/ét:
"Đến thật giả còn không phân biệt được, tôi lười chẳng buồn đếm xỉa đến cậu ta."
Ngày hôm sau, vừa đến phòng thi số 1 ngồi xuống.
Hình Dật Phong xuất hiện ở cửa trước, vẫy tay với tôi.
Không có chuyện gì lớn.
Cậu ta bảo tôi thi xong thì đợi cậu ta ở cổng căng tin số 3.
Tôi gật đầu, quay người đi vào trong, ánh mắt lạnh lẽo kia mới rời khỏi người tôi.
Bùi Kính Tụng ngồi tại chỗ, vô cảm mân mê chiếc bút bi trên tay.
Tôi chợt thấy buồn cười.
Cảm giác như mình cứ mãi thách thức giới hạn của Bùi Kính Tụng.
Thi xong.
Tôi cầm đồ đạc rồi bước ra ngoài.
Dưới gốc cây đại thụ ở cổng căng tin số 3, Hình Dật Phong đang nói chuyện với bạn.
Dáng người cao lớn thẳng tắp, một tay đút túi quần, góc nghiêng khuôn mặt cứng cáp lạnh lùng, mái tóc húi cua gọn gàng càng làm tăng thêm khí thế sắc bén.
Nếu là trước đây, Hình Dật Phong là kiểu người mà thấy là tôi sẽ đi đường vòng.
Nhưng bây giờ—
Cậu ta đột nhiên quay đầu lại, nhìn thấy tôi liền lập tức nở nụ cười, vỗ vỗ vai bạn mình rồi chạy về phía tôi.
"Thằng vừa rồi là ủy viên thể thao lớp 1, hẹn nó thi xong buổi chiều đ/á bóng, nếu cậu không có việc gì... thì có thể đến xem."
Tôi đi song song với cậu ta, nghiêng đầu hỏi:
"Trong nhà thi đấu à?"
Hình Dật Phong lắc đầu:
"Lười đi tìm thầy Lý lấy chìa khóa lắm, đ/á ngoài trời, sân sau ấy."
Tôi gật đầu.
Hình Dật Phong nói tiếp:
"Đúng rồi, cậu ăn cơm tối xong hẵng đến."
Tôi nghiêng đầu nhìn cậu ta:
"Còn cậu thì sao?"
Lời vừa dứt, Hình Dật Phong đột nhiên giơ tay vòng qua vai tôi, nhanh chóng kéo tôi vào lòng.
"Có mắt không đấy?!"
Người đang lao về phía cổng đột ngột dừng bước, quay lại liên tục xin lỗi.
Hình Dật Phong lạnh mặt liếc nhìn hắn một cái.
Rồi cúi đầu nói:
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook