Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Dẫu đã sớm không còn chút hy vọng nào với bà, nhưng khoảnh khắc ấy tim ta vẫn nhói lên một nhịp.
Ta gi/ật mạnh tờ khế ước từ tay bà.
"Sao không bảo cha nạp luôn cả nó, hai mẹ con các người sau này cũng nương tựa lẫn nhau mà sống?"
Mẹ tức gi/ận đến mức ch/ửi bới om sòm.
Ta đã sớm chuồn đi thật xa.
Ra khỏi phủ, thấy Từ Kinh Hàn đang đứng ở cửa.
Ta không muốn để ý, hắn đột nhiên gọi ta lại.
"Ta đã vì nàng mà hủy hôn rồi, nàng có thể tha thứ cho ta chưa?"
Đúng là đi/ên rồ!
Ta chỉ coi như chó đi/ên đang sủa càn.
Hắn chặn đầu xe ngựa của ta, lớn tiếng gào thét.
Ta vén rèm lên.
"Nữ tử bị hủy hôn thời này, không phải dải lụa trắng ban ch*t, thì cũng là đi làm ni cô."
"Tự ngươi chọn một cái đi."
Khoảnh khắc buông rèm, ta không hề để ý đến mấy tên ăn mày ở góc tường đang túa ra tứ phía.
Vài ngày sau.
Kinh thành đột nhiên xuất hiện thoại bản "Tình Định Tam Sinh".
Nữ chính trong đó giống hệt ta.
Còn nam chính, chính là Từ Kinh Hàn.
Hai kiếp trước chúng ta là phu thê ân ái.
Kiếp cuối cùng, hắn khắc họa bản thân thành nhân vật bi tình, hắn nhận nhầm nương tử, còn ta bị kẻ khác lừa gạt.
Sau khi biết sự thật, ta đã gả chồng sinh con, hắn yêu mà không có được.
Lúc đó ta đang chuẩn bị đi dự cung yến.
Đọc vội vài trang, rồi nén cơn gi/ận ngùn ngụt tiến cung.
Trên yến tiệc, chén qua chén lại, tiếng nhạc sáo vang lên.
Từ Kinh Hàn mượn rư/ợu giải sầu, liên tục nhìn về phía ta.
Tần Sóc lạnh lùng nhìn lại, chắn trước mặt ta kín mít.
Chàng nén cơn gi/ận, an ủi bên tai ta: "Hắn không sống quá đêm nay đâu."
Ta chưa kịp hỏi lý do.
Trên yến tiệc đã xảy ra biến cố.
Tiếng nhạc đột ngột dừng bặt.
Cửa điện bị đẩy ra, Trưởng công chúa trong bộ hoa phục lộng lẫy đi trước, phía sau là hàng trăm giáp sĩ nối đuôi nhau tràn vào.
Bà là cô ruột của đương kim Thánh thượng.
Nhân vật này không phải dạng vừa.
Năm xưa Tiên đế băng hà, các vương gia tranh giành ngôi báu, bà một tay nâng đỡ đứa cháu trai vốn không được coi trọng lên ngôi, từ đó lui về phía sau, quanh năm ở hành cung, không màng triều chính.
Trăm quan kinh hãi, vội vã đứng dậy.
Thánh thượng đã say khướt, trong lòng còn ôm bốn năm mỹ nhân.
Nheo mắt nhìn đi nhìn lại, đẩy người trong lòng ra, chỉ vào Trưởng công chúa.
"Mỹ nhân, qua đây..."
Trên mặt Trưởng công chúa hiện lên vẻ thất vọng, sau khi mở mắt ra thì toàn là sự lạnh lẽo.
Giọng bà nghiêm nghị, vang vọng khắp đại điện.
"Bệ hạ đắm chìm trong tửu sắc, hoang phế triều chính, sủng tín gian thần, khiến quốc khố trống rỗng, giặc ngoại xâm nổi dậy khắp nơi. Thần Lý Sùng Ninh, phụng di chiếu của Thái thượng hoàng, thanh trừ gian thần, chỉnh đốn triều cương."
Ngự sử trung thừa là kẻ đầu tiên nhảy ra, gào thét khản cổ: "Trưởng công chúa! Bà đây là mưu phản!"
Trưởng công chúa không hề chớp mắt, thị vệ phía sau vung đ/ao kết liễu hắn tại chỗ, m/áu b/ắn tung tóe, vấy bẩn cả áo bào trắng của quan viên bên cạnh.
Đại điện lập tức im phăng phắc.
Người bên cạnh dẫn đầu, cung kính cúi mình hành lễ: "Chúng thần cung nghênh tân quân."
Những chuyện sau đó đều thuận lý thành chương.
Tần Sóc mặt mày bình thản, rõ ràng đã biết trước sẽ có màn này.
Kiếp trước, có lẽ cũng vào thời điểm này xảy ra cung biến.
Từ Kinh Hàn thi cử thất bại, uống rư/ợu say mèm trên giường mỹ nhân.
Ta nhân lúc hỗn lo/ạn đã tiễn hắn đi gặp Diêm Vương.
Không hề biết kết quả cung biến ra sao.
Tân đế lên ngôi, đại xá thiên hạ.
Mở lệnh cấm biển, giảm miễn thuế má, bãi miễn một loạt cựu thần, lại cất nhắc một loạt tân quý.
Tần Sóc hiển nhiên nằm trong số đó.
Ta không ở nhà ăn mừng chuyện này với Tần Sóc, đối với ta, còn có một việc quan trọng hơn.
Tân đế phế bỏ lệ cũ về nữ tử bị hủy hôn phải giữ đèn xanh dải lụa trắng.
Thậm chí còn truy ra rất nhiều kẻ đê tiện á/c ý đính hôn với nữ tử rồi lại lật lọng, chỉ để lừa của hồi môn.
Kẻ nào tình tiết nghiêm trọng, đều bị tống ra chợ ch/ém ngang lưng.
Từ Kinh Hàn cũng ở trong đó, vốn dĩ không đến lượt hắn.
Nhưng hắn á/c ý biên soạn thoại bản, h/ủy ho/ại danh tiếng của ta, bị Tần Sóc làm đơn kiện lên Thuận Thiên phủ.
Kẻ nào cố tình h/ủy ho/ại danh tiếng người khác như hắn, đều bị lôi đến trước cửa từng nhà để dập đầu xin lỗi, cuối cùng xử tử.
Sau cung biến, Tần Sóc muốn trực tiếp lấy mạng hắn, nhưng bị ta ngăn lại.
Từ Kinh Hàn cả hai đường đều không chọn, ta chọn cho hắn con đường thứ ba.
Hắn mạng tốt thật, nếu để trước kia, liệu có sống nổi đến ngày thứ hai hay không còn khó nói.
Điều khiến lòng ta nóng hổi hơn là một đạo chỉ dụ khác: Nữ tử từng bị hủy hôn, góa bụa, hòa ly, nếu có tài cán, có thể vào "Nữ quan thự" do triều đình lập ra để nhậm chức, hưởng bổng lộc, thụ quan giai.
Con đường này rất khó.
Dù có tân chính, nhưng dưới ảnh hưởng của tập tục cũ, gia đình họ vẫn khó chấp nhận để các nàng về nhà ở.
Việc đầu tiên, chính là cung cấp một nơi ở cho các cô nương.
Tân đế sai người tịch biên nhà cửa của nhiều tham quan, vườn tược bỏ trống, ta dâng sớ lên, xin được một khu trạch viện yên tĩnh, làm nơi dung thân cho những nữ tử không nhà để về.
Lại quyên góp lợi nhuận của Tứ Hải Cư để tu sửa nữ viện.
Trong thời gian đó, phủ họ Đường xảy ra một chuyện không lớn không nhỏ.
Hôm đó lời của ta đã lọt vào tai Đường Tri Ninh.
Nó nhảy khỏi thuyền, đêm hôm lội về.
Đưa mấy người chị em trẻ tuổi của mẹ vào viện của cha.
Mẹ tức đến mức không làm gì được, chỉ đành nghiến răng chịu đựng.
Trước cửa nữ viện thỉnh thoảng lại xuất hiện một xấp ngân phiếu.
Sau này ta mới biết, mỗi lần mẹ ph/ạt Đường Tri Ninh, nó lại lẻn vào kho riêng của bà ta lấy đồ ra đổi tiền đặt trước cửa.
Chương 9
Chương 9
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 18
Bình luận
Bình luận Facebook