Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lý Chính Minh ch*t rồi, Hàn Lâm ngồi tù, ngay cả Lý Gia Duyệt vừa ra tù cũng lại vào tù làm bạn với mẹ mình.
"Dì ơi, dì cũng phải tin con."
Con bé nói: "Tất cả những việc dì làm, là vì con, cũng là vì giúp mẹ con b/áo th/ù, con cảm ơn dì còn không kịp, sao có thể thấy dì tà/n nh/ẫn được chứ?"
"Rõ ràng tất cả những điều này, đều là do bọn họ tự làm tự chịu."
Tôi mỉm cười, ôm ch/ặt lấy con bé.
"Thật tốt vì có con ở bên cạnh dì."
Lệnh Ngư trưởng thành rất xuất sắc.
Năm con bé ba mươi tuổi, tôi yên tâm giao lại tập đoàn cho nó.
Tôi bắt đầu đi du lịch khắp nơi, an hưởng tuổi trung niên.
Năm ba mươi hai tuổi, Lệnh Ngư sinh một cô con gái.
Theo họ tôi, tên là Trình Tống.
Trình Lập Dương trong tù đã phát đi/ên.
Lúc nào cũng nói mình là chủ tịch của Trình thị, Tống Lệnh Ngư là vợ của mình, mình còn có một đứa con trai thiên tài máy tính.
Khi tỉnh táo lại, nó lại m/ắng tôi vô tình, m/ắng Lệnh Ngư tâm cơ, cư/ớp mất vị trí của nó.
Tôi chẳng buồn quan tâm.
Cháu gái đáng yêu như một thiên thần, thông minh hiểu chuyện, tôi đang bận chăm cháu đây.
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 18
Chương 9
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook