Trạm dừng lỡ nhịp

Trạm dừng lỡ nhịp

Chương 2

03/07/2026 11:17

Tài khoản mạng xã hội cá nhân của anh gần như không cập nhật gì, vậy mà vẫn tăng thêm hơn trăm nghìn người theo dõi.

Chiêu trò PR lần này của Kỳ Tự đi nước cờ khá khéo.

Anh xây dựng cho Tô Nhuế một hình tượng tích cực: vừa hy sinh vì tình yêu lại vừa kính nghiệp, rất được lòng công chúng.

Tôi phóng to hai tấm ảnh họ nhìn nhau cười trên hot search, không thể không thừa nhận cư dân mạng nói đúng.

Hai người này đứng cạnh nhau, quả thực rất xứng đôi.

Tôi lật úp điện thoại lại, bắt đầu thu dọn hành lý.

Trên tủ đầu giường bày một con búp bê đất sét nung.

Series Dreamer Angel, phiên bản giới hạn.

Mẫu "Thi sĩ lang thang" mà tôi muốn, giành gi/ật mãi không được.

Tôi tức đến mức bật khóc.

Kỳ Tự cười tôi trẻ con.

Quay đầu lại, anh tự tay vụng về nặn cho tôi một con, mang đến dỗ dành.

Khi đó, tôi còn tưởng là anh yêu tôi.

Tôi lại lục trong ngăn kéo ra một cuốn sổ tay mà tôi tặng Kỳ Tự nhiều năm trước.

Trên đó là những lời bài hát tôi viết cho anh.

Lúc ấy tôi thấy mình nghệ thuật lắm, viết ra để tỏ tình với anh.

Nhưng anh căn bản chẳng hiểu gì cả...

Đồ đạc không nhiều, dọn dẹp loáng cái là xong.

Con búp bê đó tôi không mang theo.

Tôi nghĩ, có lẽ nó chưa bao giờ thuộc về tôi.

Tôi ký tên mình vào đơn ly hôn, lấy cốc nước đ/è lên, đặt trên bàn trà.

Sau đó tôi đến ký túc xá công ty.

Tôi không nghỉ ngơi nữa.

Tôi phải khiến bản thân bận rộn.

Bận rộn rồi thì sẽ không còn thời gian mà suy nghĩ vẩn vơ nữa.

Nhưng trớ trêu thay, tôi lại đụng mặt Tô Nhuế và Kỳ Tự ở công ty.

Tổng biên tập vỗ tay:

“Mọi người nghe đây, Lăng Hải đã ký hợp đồng dài hạn với chúng ta.”

“Tư liệu về cô Tô Nhuế phải liên tục được sản xuất, ai đã xong việc trong tay rồi?”

Có vài đồng nghiệp chủ động giơ tay, nhưng Tô Nhuế đều không hài lòng.

Cô ta chỉ tay vào tôi:

“Lần trước cô bắt góc rất tốt, cô làm đi.”

Cô ta mỉm cười bước đến trước mặt tôi, cúi người, dùng giọng chỉ mình tôi nghe thấy nói một câu:

“Cảm ơn cô những năm qua đã thay tôi chăm sóc Kỳ Tự.”

Ánh mắt tôi thay đổi, cô ta nhướng mày.

Thì ra cô ta biết hết.

Tôi đi theo họ đến đoàn phim.

Hôm nay cần quay tư liệu cảnh Kỳ Tự đến thăm Tô Nhuế.

Đang chuẩn bị quay thì phó đạo diễn bất ngờ gọi Tô Nhuế đi chỗ khác.

Trong xe chuyên dụng, chỉ còn lại tôi và Kỳ Tự.

Anh mở hộp cơm, dùng bông cồn lau sạch đũa, đặt lên bát của Tô Nhuế.

“Đơn ly hôn tôi sẽ không ký.”

Tôi ngạc nhiên nhìn anh:

“Tại sao?”

Anh không biểu cảm, nhưng giọng điệu lại ôn hòa chưa từng thấy:

“Tôi chỉ đang PR cho Tô Nhuế thôi, chẳng qua là con đường CP này tình cờ hiệu quả, cô cũng trong nghề này, chắc hiểu mà?”

“Không cần thiết phải vì chuyện này mà ly hôn.”

Tôi muốn nói, PR cũng đâu có cản trở việc hai người nối lại tình xưa.

Nhưng tôi không nói ra.

Ngoài xe, trợ lý của Tô Nhuế không biết đang gọi điện cho ai:

“Các người nhìn nhầm rồi, Kỳ tổng bao năm nay vẫn luôn đ/ộc thân.”

Tôi chợt hiểu ra:

“Vì các người đang PR cặp đôi, đúng lúc này chúng ta lại bị chụp được ở cục dân chính, anh sợ không giải thích được, đúng không?”

Tôi thật ngốc.

Khi anh nói không muốn ly hôn, tôi lại mơ tưởng rằng anh vì yêu tôi, không nỡ rời xa tôi.

Sống mũi cay cay, tôi quay mặt đi, cố nén nước mắt.

Anh đứng dậy, ôm tôi vào lòng.

Hơi ấm của anh truyền qua lớp áo sơ mi.

Cơ thể tôi cứng đờ.

Kết hôn hai năm, anh chưa từng chạm vào tôi ở nơi công cộng.

Tôi ngửi thấy mùi gỗ thông thoang thoảng trên người anh.

Là loại nước giặt tôi m/ua.

Cái ôm này ngắn ngủi chỉ vỏn vẹn vài giây.

Anh lại nhẹ nhàng đẩy tôi ra.

Tô Nhuế quay lại.

Tôi không biết mình đã kiên trì quay xong thế nào.

Tôi nhìn qua ống kính thấy Kỳ Tự gắp thức ăn cho Tô Nhuế, lau miệng cho cô ta.

Vậy mà tôi lại cảm nhận được một chút khoái cảm tự ngược.

Tôi nghĩ, bị ngược thêm vài lần nữa, có lẽ sẽ không còn thấy đ/au nữa đâu.

Ngày hôm sau đến công ty.

Các lãnh đạo đều đang ở trong phòng tổng biên tập.

Tổng biên tập gọi tôi vào:

“Có người chụp được cô và Kỳ Tự ở cùng nhau, chuyện này rất lạ, lan truyền rất nhanh.”

“Tô Nhuế vừa mới ký hợp đồng với chúng ta. Các lãnh đạo đã thảo luận, gần đây cô tạm thời đình chỉ công tác đi.”

Đầu tôi ong lên một tiếng, trống rỗng.

Trên máy tính đang chiếu đoạn video đã qua chỉnh sửa.

Trong hình, Kỳ Tự đẩy tôi ra, còn tôi đang khóc.

Không có tiếng.

Người bên dưới đều đang ch/ửi bới tôi trơ trẽn.

“Người ta đã có Tô Nhuế rồi, cô ta còn bám lấy làm gì.”

“Bị từ chối thì giả vờ khóc, đúng là một trà xanh chính hiệu.”

Tôi không chấp nhận đình chỉ.

“Khoan đã, tôi sẽ nghĩ cách giải quyết chuyện này.”

Tôi đến công ty của Kỳ Tự.

Đi đến cửa văn phòng anh, lại nghe thấy tiếng của Tô Nhuế.

“Anh vừa họp xong, đoán xem ai đến này?”

“Mẹ anh đấy, bà hỏi em là ai, em nói là con dâu của bà, nhìn bà vui mừng chưa kìa.”

Tôi nhắm mắt lại.

Nhớ đến khi Kỳ Tự nhắc về tôi trước mặt bố mẹ anh, luôn chỉ có hai chữ: em gái.

Tôi hít sâu một hơi, đẩy cửa bước vào.

Hai người bên trong sững sờ.

Tôi đi thẳng vào vấn đề:

“Có người đăng video gây hiểu lầm, tôi sắp bị đình chỉ công tác rồi.”

Tôi gửi đường link cho Kỳ Tự.

“Cần anh phối hợp một chút, giúp tôi giải thích rõ ràng.”

Tô Nhuế ghé vào xem, che miệng cười:

“Độ hot cao thế này sao? Phóng viên Thẩm, cô nổi tiếng rồi đấy.”

“Kỳ Tự, nhân lúc độ hot của chuyện này đang cao, giúp em nhận thêm vài show giải trí đi.”

Tôi không thèm để ý đến cô ta, nhìn thẳng vào Kỳ Tự:

“Bây giờ giúp tôi giải thích, vẫn còn kịp.”

Danh sách chương

4 chương
25/06/2026 09:37
0
25/06/2026 09:37
0
03/07/2026 11:17
0
03/07/2026 11:13
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu