Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Sở Sở Quy Chu
- Chương 7
Lời buộc tội của Cố Điềm khiến tôi vô cùng tội lỗi, tôi thậm chí đã nghĩ liệu có phải chính mình đã đá/nh cắp thân phận và cuộc đời của cô ấy, hèn hạ tận hưởng tám năm đãi ngộ vốn thuộc về cô ấy hay không.
Có phải tôi thật sự không ai yêu?
Không cha mẹ, vì tập trung học hành nên cũng chẳng có mấy bạn bè...
Hạ Úy Chu chắc cũng gi/ận lắm.
Tôi dùng tài khoản của Cố Điềm để hẹn hò qua mạng với anh, nhưng lại chưa bao giờ nói cho anh biết sự thật.
Có lẽ, anh ấy cũng sẽ không yêu tôi nữa.
Nước mắt làm nhòe tầm nhìn, từng giọt từng giọt rơi xuống, đ/ập mạnh trên mu bàn tay tôi.
Khi tiếng khóc nức nở vang lên, bên tai tôi bỗng vang lên giọng nói của Hạ Úy Chu.
“Bảo bối.”
Tôi sững sờ, vừa khóc vừa ngẩng đầu lên.
Hạ Úy Chu hơi nhíu mày nhìn tôi.
Không biết có phải tôi nhìn nhầm không, mắt anh đỏ hoe như mắt thỏ.
Anh nhìn sâu vào tôi một lúc lâu, rồi kéo mạnh tôi vào lòng.
Anh ôm rất ch/ặt, đến nỗi xươ/ng cốt tôi cũng hơi đ/au.
“Bảo bối, anh đ/au lòng quá.”
Hạ Úy Chu kìm nén giọng nói bên tai tôi.
“Anh nghe thấy người phụ nữ đó nói về em như vậy, anh chỉ muốn đá/nh cô ta.”
“Anh không biết trong những năm tháng anh chưa xuất hiện, em đã phải chịu bao nhiêu ấm ức, có phải luôn bị cô ta b/ắt n/ạt không?”
“Bảo bối, em đừng nghe những lời đó, em không phải là cô gái không ai cần.”
“Anh cần em, dù em có thế nào, anh cũng yêu em.”
Tôi ngẩn ngơ nghe những lời này, phòng tuyến trong lòng từng chút một sụp đổ, cuối cùng tan vỡ hoàn toàn.
Sao có thể chứ.
Sao lại có người, thương xót tôi hơn cả chính bản thân tôi cơ chứ?
Tôi nằm rạp trong lòng Hạ Úy Chu, cố sức ôm ch/ặt lấy anh.
Từ tiếng thút thít ban đầu, chuyển thành tiếng khóc rống lên.
Trong lòng như có thứ gì đó cứ mãi chông chênh, cuối cùng cũng đã chạm đất.
14.
Tôi theo Hạ Úy Chu về khách sạn anh ở.
Anh như lau cho một chú mèo, từng chút một lau sạch gương mặt lem nhem nước mắt của tôi.
Tôi ngồi trên sofa, trong tay được anh nhét cho một cốc nước ấm.
“Anh không gi/ận em sao?” Tôi hỏi.
“Gi/ận chuyện gì?”
“Em dùng tài khoản của Cố Điềm để hẹn hò qua mạng với anh.”
“Tại sao phải gi/ận?” Hạ Úy Chu cười, “Anh còn phải cảm ơn cô ta vì đã đưa tài khoản cho em nữa.”
Tôi không hiểu.
“Ban đầu đồng ý qua lại với cô ta là vì anh nhận nhầm người.”
Hạ Úy Chu hồi tưởng, “Lúc đó ảnh đại diện của cô ta là ảnh tự chụp, anh cứ tưởng là em.”
“Em sao?” Tôi ngạc nhiên, “Nhưng lúc đó anh còn chưa quen em mà?”
“Chỉ là em quên anh rồi thôi.”
Hạ Úy Chu ôm tôi vào lòng.
“Năm lớp mười, anh tham gia cuộc thi toán ở thành phố F, chúng ta từng gặp nhau.”
Tôi ngơ ngác lục lọi ký ức, cảm giác có chút mơ hồ.
“Lúc đó em giành giải nhất, nhưng lại không có lấy một nụ cười.”
Anh nói, “Em ôm bằng khen vội vã chạy về trường, anh tò mò nên đi theo.”
“Phát hiện ra em chỉ vì đi cho một chú mèo hoang nhỏ ăn.”
“Anh nhìn em rất lâu, rồi như đùa mà xin em một chữ ký.”
“Có lẽ là thói quen của em, thích thêm một biểu tượng mặt cười sau tên mình. Trên sách giáo khoa của em cũng viết như vậy.”
Tôi chớp mắt, đoạn ký ức đó cuối cùng cũng trở nên rõ ràng.
Lúc đó, Cố Điềm vừa được đón về nhà.
Ngày nào tôi cũng lo lắng liệu mình có bị đuổi ra khỏi nhà hay không.
Cho nên dù có đạt giải nhất, tôi vẫn cảm thấy, có lẽ cha mẹ sẽ không còn tự hào về tôi nữa.
Hạ Úy Chu nhẹ nhàng hôn lên đỉnh đầu tôi, tiếp tục nói.
“Anh nhận nhầm Cố Điềm là em, sau khi phát hiện nhầm lẫn, anh đã nghĩ cách làm sao để chia tay với cô ta.”
“Lý do nhận nhầm khiến anh có chút giống kẻ cặn bã, nên nhất thời không biết nói thế nào.”
“Đúng lúc cô ta cũng dần không còn hứng thú với anh nữa.”
“Ngay khi anh định ngả bài, em đã nói với anh: Chào buổi chiều.”
“Cái mặt cười quen thuộc đó khiến anh có chút không dám tin, cho nên nhất định phải nghe giọng của em.”
“Nghe thấy câu đầu tiên em nói, anh đã chắc chắn rồi.”
“Lần này, thực sự là em.”
Tôi mở to mắt.
Hạ Úy Chu nói tất cả những điều đó đều nằm ngoài dự liệu của tôi.
“Vậy, anh...”
“Anh luôn biết, ai mới là em.”
“Là anh, yêu em từ cái nhìn đầu tiên, nảy sinh ý đồ vì nhan sắc của em.”
Hạ Úy Chu tựa trán vào trán tôi, ánh mắt sâu thẳm.
“Tư Sở, em chắc chắn không thể ngờ được, anh yêu em nhiều đến nhường nào đâu.”
Tôi như bị thôi miên mà ngẩng đầu lên.
Để mặc cho nụ hôn của anh rơi xuống một cách nóng bỏng và thành kính.
Được yêu, thực sự giống như con thuyền trôi nổi đã lâu, cuối cùng cũng cập bến.
Kết thúc
Sau khi cùng Hạ Úy Chu vào chung một trường đại học.
Anh thuê một căn biệt thự nhỏ gần trường.
Đêm nào tôi cũng bị anh bám lấy không rời.
Hôm nay là cuối tuần.
Tôi đỏ mặt nhìn anh cởi áo sơ mi, để lộ sợi dây chuyền ngựk bên trong.
Hạ Úy Chu ghé sát vào tôi, giọng nói mang theo sự quyến rũ ch*t người: “Bảo bối, cái này là anh cố ý mặc cho em xem đấy.”
“Có muốn chơi thử không?”
Anh nắm lấy tay tôi, chạm vào sợi dây chuyền mát lạnh đó.
Rồi phả hơi nóng từng đợt vào tai tôi.
Tôi ấn anh xuống giường, bàn tay không yên phận lướt qua từng khối cơ ngựk, cơ bụng của anh.
Hạ Úy Chu thực sự sinh ra đã hoàn hảo mọi đường, ngay cả làn da cũng trắng lạnh, cơ ngựk chỉ cần chạm hai cái đã ửng hồng.
Cằm với đường nét thanh thoát khẽ nâng lên, khi anh nhìn tôi với đôi mắt mơ màng, quả thực có khả năng khiến người ta mất đi lý trí.
Chỉ một phút lơ là, đã hôn nhau đến mức không thể tách rời.
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook