Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Còn Giang Phùng Chu nữa, nhỡ đâu cậu ấy vì ảnh hưởng của việc yêu đương sớm mà kết quả thi đại học tụt dốc không phanh, cuối cùng buông xuôi bản thân, từ bỏ cuộc đời thì sao?”
Càng nói tôi càng thấy sợ, đến cuối cùng tôi đã gào lên, giọng nói nghẹn lại vì sắp khóc.
Đám người kia bị tôi làm cho sợ hãi, im lặng một lúc mới đáp: “Dù sao cô cũng là sinh viên Đại học Bắc Kinh, mồm mép tép nhảy, chúng tôi không cãi lại cô!”
Tôi hít sâu một hơi, nén tiếng khóc, từng chữ từng chữ một:
“Anh nói đúng, chính vì tôi là sinh viên Đại học Bắc Kinh, nên tôi càng phải bảo vệ sự công bằng và chính nghĩa của xã hội này, bảo vệ những chuẩn mực đạo đức mà mọi người tin tưởng.”
Tôi xoay người bước đi, đột nhiên có người nắm ch/ặt lấy tay tôi.
Theo bản năng muốn rút tay ra, giọng nói trêu chọc của người đàn ông vang lên:
“Đừng cử động, vừa rồi tôi thấy cả người cô run lên bần bật. Dựa vào tôi này, kẻo ngã đấy.”
Lúc này tôi mới phát hiện ra cả người mình thực sự đang r/un r/ẩy.
Thực ra vừa rồi tôi sợ muốn ch*t.
Đám người cao lớn đó chặn đường tôi.
Tôi cứ sợ họ muốn trả th/ù, xông vào đá/nh tôi một trận.
Đợi đến khi cảm xúc ổn định lại, tôi mới hỏi Giang Phùng Chu:
“Cậu có thấy tôi làm vậy hơi tà/n nh/ẫn không? Dù sao chúng tôi cũng từng yêu nhau mà.”
Giang Phùng Chu nhíu mày:
“Nếu kẻ gây hại nào cũng dựa vào việc trói buộc đạo đức nạn nhân, hòng dùng sự đồng cảm để đổi lấy cơ hội sửa sai, thì tính nghiêm minh của pháp luật sẽ không còn tồn tại, và chắc chắn sẽ còn sản sinh ra nhiều kẻ gây hại hơn nữa.”
“Hơn nữa, tôi đã yêu đương qua mạng với cậu ta một năm, thời gian còn dài hơn cô. Nếu tính ra, tôi còn tà/n nh/ẫn hơn cô đấy.”
Không thể phản bác.
“Còn câu hỏi cuối cùng, vừa rồi tôi run thật à? Có phải trông tôi hơi hèn không.”
Ch*t ti/ệt.
Tôi cứ tưởng câu cuối mình nói nghe rất khí thế cơ.
Giang Phùng Chu nhìn chằm chằm tôi, cong môi cười.
“Không, cô ngầu lắm.”
Sự thật chứng minh.
Sự kiên trì của tôi là đúng.
Trong quá trình thẩm vấn và thu thập chứng cứ.
Cảnh sát phát hiện ra ngoài Giang Phùng Chu, Trình Việt còn sử dụng ảnh và thông tin cá nhân của tôi để yêu đương qua mạng với hai người đàn ông khác.
Tổng số tiền l/ừa đ/ảo lên tới hơn 300.000 tệ.
Kết quả này khiến tôi hít một hơi lạnh.
Theo lời cậu ta, cậu ta phát hiện ra dựa vào th/ủ đo/ạn này ki/ếm tiền từ phía Giang Phùng Chu rất dễ dàng, nên mới dần nảy sinh ý định tiếp tục dùng th/ủ đo/ạn này để ki/ếm tiền đóng học phí du học.
Tôi không thể hiểu nổi.
“Điều kiện nhà cậu ta đã khó khăn đến thế rồi, còn nhất quyết phải đi du học làm gì?”
Viên cảnh sát liên lạc với tôi im lặng một lát.
“Cậu ta nói… là để trở thành người xứng đáng với cô.”
Tôi suýt chút nữa thì hộc m/áu.
Đến nước này rồi mà cậu ta vẫn còn cố tỏ ra cao thượng.
Đúng là bậc thầy tự cảm động bản thân của năm!
Tháng chín.
Nhập học tân sinh viên.
Tôi nhận được thông báo từ chủ nhiệm Trương.
Bảo tôi đến văn phòng của cô ấy một chuyến.
Đến nơi mới biết.
Số lượng và chất lượng tuyển sinh năm nay của nhóm chúng tôi vượt xa các nhóm khác, hiệu trưởng đặc biệt trao tặng toàn bộ thành viên danh hiệu “Tiểu năng thủ tuyển sinh”.
Nhận lấy bằng khen, tay tôi vẫn giơ ra không hạ xuống.
Chủ nhiệm Trương nghi hoặc: “Còn chờ gì nữa?”
“Không có tiền thưởng ạ?”
Chủ nhiệm Trương vỗ một cái vào tay tôi.
“Cô thấy cháu trông giống tiền thưởng lắm hả, hiệu trưởng bảo rồi, phần thưởng là năm sau đội hình cũ lại tiếp tục lên đường.”
Đây mà là phần thưởng sao?
Tôi cạn lời.
“Cô ơi, năm nay con lên năm cuối rồi.”
Chủ nhiệm Trương vỗ trán: “Quên mất chuyện này.”
Sau đó cô bắt đầu hóng chuyện: “Tiểu Giang vừa vào năm nhất, hai đứa đây là tình chị em à?”
Tình chị em cái gì chứ.
Tôi không nhịn được giải thích: “Con với cậu ấy thực sự trong sạch!”
Vừa gào xong, cửa văn phòng bị đẩy ra.
Giang Phùng Chu vừa làm xong thủ tục nhập học bước vào.
Cậu ấy liếc nhìn tôi một cái, rồi cúi đầu đi tới nhận bằng khen.
Chủ nhiệm Trương nhìn Giang Phùng Chu, cười híp mắt nói: “Hiệu trưởng bảo rồi, để thưởng cho thành tích của nhóm tuyển sinh, năm sau đội hình cũ sẽ lại lên đường. Nhưng Chi Ý năm sau tốt nghiệp rồi, chúng tôi quyết định thực hiện chế độ cha truyền con nối nội bộ, suất rút lui sẽ do người nhà bù vào, năm sau tổ chức chuẩn bị cử cháu tham gia, có ý kiến gì không?”
Giang Phùng Chu lắc đầu.
Ngay lập tức chủ nhiệm Trương đ/ập tay xuống đùi.
Đắc ý nhìn tôi.
“Cô đã bảo hai đứa chắc chắn yêu nhau rồi mà, cháu còn không thừa nhận. Các chị gái lớn tuổi đúng là mưu mô xảo quyệt, nhìn Tiểu Giang người ta xem, đơn thuần biết bao, hỏi cái là nói thật ngay.”
Nói xong, vừa hay có sinh viên tìm chủ nhiệm Trương ra ngoài đóng dấu.
Cô vừa ra khỏi cửa, tôi liền không nhịn được lườm Giang Phùng Chu.
“Chế độ cha truyền con nối gì chứ, loại chuyện q/uỷ quái này mà cậu cũng tin à?”
“Tôi có tin đâu.”
“Thế sao cậu lại hùa theo!”
“Tôi chỉ đơn thuần cảm thấy hài lòng với thân phận này thôi.”
Tôi chưa kịp phản ứng: “Thân phận gì?”
Cậu ấy nhìn tôi, không nói gì.
Lấy từ trong túi ra một quả cầu nhỏ bình thường.
Mở ra lại ẩn chứa huyền cơ.
Bên trong là một con bướm mô phỏng cơ khí.
Nâng bằng hai tay, cánh bướm rung động, các bánh răng cơ khí lắp trên đó r/un r/ẩy phát ra nhịp tim mô phỏng cùng tần số.
“Đây là…”
“Biết cô thích kiểu này nên làm riêng cho cô đấy. Trước đây tuy cũng tặng không ít, nhưng đều là lấy danh nghĩa người khác tặng, dù sao cũng thiếu chút nghi thức. Thế nên kỳ nghỉ này tôi không làm gì khác, chỉ chuyên tâm nghiên c/ứu cái này thôi.”
Chương 9
Chương 8
Chương 19
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Bình luận
Bình luận Facebook