Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Đến tuổi trung niên, chồng tôi đột nhiên mê nuôi cá.
Tôi có hỏi nguyên do.
Anh chỉ mỉm cười đầy bí ẩn.
"Em nhìn này, cá ăn mồi cứ nuốt vào, nhả ra."
Tôi chỉ là một người đàn bà, chẳng hiểu biết gì.
Anh thích nuôi thì cứ nuôi.
Nhưng cá ch*t rất nhanh, mà dáng vẻ khi ch*t lại vô cùng kinh dị.
Miệng há toang, trong miệng còn vương vài thứ lạ lùng.
Tôi hỏi chồng là chuyện gì, anh quát vào mặt tôi.
"Ch*t thì đi m/ua, ai bảo em hỏi nhiều thế."
Tôi chỉ là một người đàn bà, chồng bảo m/ua thì tôi m/ua.
Cho đến khi tôi mang về một con cá có răng.
Trần Kiến Trung muốn nuôi cá thì không lạ, lạ ở chỗ anh nuôi cá trắm cỏ.
"Kiến Trung, em thấy người ta nuôi cá đều rất đẹp, sao con này lại x/ấu thế."
Hiếm khi Trần Kiến Trung kiên nhẫn đáp lời tôi.
"Là do họ không hiểu cái hay của loại cá này, miệng to, ăn mồi cứ nuốt vào nhả ra, đẹp lắm."
Dường như anh nhớ ra điều gì, tròng mắt đục vàng ánh lên một nụ cười mãn nguyện.
Chà!
Tôi chỉ là một người đàn bà, cần gì phải hiểu nhiều.
Giờ anh dồn hết tâm trí vào lũ cá, lẽ ra tôi phải mừng mới phải.
Nhưng cá ch*t nhanh quá, cách vài hôm tôi lại phát hiện cá ch*t trong phòng Trần Kiến Trung.
Tôi túm lấy đuôi cá nhấc lên, có vài thứ rơi ra từ miệng cá.
Tôi sợ hãi hét lên.
"Kiến Trung, anh mau lại đây xem."
Không biết Trần Kiến Trung đang ở đâu, anh mặc kệ tôi.
"Kiến Trung, cá bị b/ệnh rồi."
Nghe nói cá b/ệnh, anh mới chạy lại, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
"B/ệnh gì, có lây sang người không?"
Tôi chỉ vào thứ lạ lùng dưới đất.
"Rơi từ miệng cá ra đấy, có phải bị chảy mủ không? Kinh quá."
Trần Kiến Trung đột nhiên trở nên kích động dữ dội.
"Em nói bậy gì thế, sao lại kinh, kinh ở chỗ nào, cái này… là bình thường mà."
Nhưng mà.
……
Nhưng Trần Kiến Trung nói quả quyết như vậy, chắc là đúng rồi.
Dù sao tôi cũng chỉ là một người đàn bà, chẳng hiểu biết gì.
Trần Kiến Trung nhìn tôi, khóe miệng đột nhiên nhếch lên một nụ cười quái dị.
"Trong miệng cá này là bảo bối đấy, người thường không nuôi ra được đâu, ăn vào có thể dưỡng nhan sắc."
"Thật sao?"
"Đương nhiên là thật, em thử là biết ngay. Nhớ mang cho con gái nhà chủ thuê em thử nữa nhé, con gái tuổi ấy là thích làm đẹp nhất."
Thứ tốt thế này, tôi phải cất giữ cẩn thận.
Thấy tôi cẩn thận tìm đĩa đựng, rồi cất vào tủ lạnh, anh mới hài lòng bỏ đi.
Nhìn theo bóng lưng anh rời đi, tôi chợt nhớ anh từng nhắc món cá sống rất ngon.
"Thứ tốt thế này, sao có thể để người ngoài hưởng."
Tôi chỉ là một người đàn bà, có việc tốt đương nhiên phải chiều chồng mình.
Tôi xếp đĩa cá sống theo đúng cách Trần Kiến Trung từng miêu tả.
Rồi rưới thứ "bảo bối" tôi cẩn thận gom lại lên trên.
Nhưng nhìn chẳng có vẻ gì là ngon.
Thế là tôi quyết định pha nước chấm.
Chảo nóng dầu nguội, phi thơm hành hoa, đổ xì dầu hấp cá vào, hai muỗng nước tương nhạt, nửa muỗng nước tương đặc, chút ít đường.
Mùi thơm bốc lên ngào ngạt.
Rưới hết nước sốt lên đĩa cá sống, có màu sắc trông cũng ngon mắt hơn hẳn.
Tôi bưng đĩa cá sống đã làm xong lên bàn, Trần Kiến Trung ngửi thấy mùi thơm, mắt vẫn dán vào điện thoại liếc tôi một cái.
"Thật là thiếu hiểu biết, em thấy nhà ai ăn cá sống mà rưới dầu nóng chưa, đĩa cá sống ngon lành bị em làm hỏng hết."
Miệng Trần Kiến Trung nói vậy, nhưng mắt lại không rời đĩa cá.
Tôi cúi đầu không nói gì.
Một lát sau, anh rốt cuộc không nhịn được nếm thử một miếng, trong mắt lóe lên vẻ mừng rỡ, nhưng miệng vẫn không buông tha.
"Đàn bà con gái đúng là nhát gan, bị hóc xươ/ng cá một lần là không dám ăn nữa, chậc chậc chậc…"
Trần Kiến Trung vừa chép miệng, vừa phát ra tiếng chậc chậc.
Tôi cúi đầu xới cơm, coi như không nghe thấy.
Đợi đĩa cá sạch trơn, anh mới tiện miệng hỏi một câu.
"Con cá này ăn ngon nhỉ, là cá gì thế?"
"À, chính là con trong phòng anh đấy."
Sợ anh hiểu lầm tôi giấu riêng "bảo bối", tôi vội nói thêm.
"Em rưới hết bảo bối lên rồi, không chừa lại tí nào đâu."
Trần Kiến Trung đột nhiên ọe một tiếng, lao thẳng vào nhà vệ sinh bắt đầu móc họng nôn.
"Hứa Kim Hoa, em cố ý phải không? Em biết từ lâu rồi, em dám cho tôi ăn thứ đó, em tin tôi ch/ém em không!"
"Ọe…"
Thấy anh nổi gi/ận, tôi cẩn thận bước lên giải thích.
"Chẳng phải là bảo bối sao? Tôi chỉ là một người đàn bà, chẳng hiểu biết gì, có phải là làm sai cách không?"
Trần Kiến Trung nằm rạp bên bồn cầu, nghe tôi miệng liên tục bảo bối, càng ra sức móc họng mình.
Cuối cùng cũng nôn sạch, Trần Kiến Trung như kẻ đi/ên lao về phía tôi.
"Hứa Kim Hoa, tôi gi*t em."
Trần Kiến Trung mắt đỏ ngầu như con bò đi/ên lao ra khỏi nhà vệ sinh.
Tôi nhanh mắt nhanh tay.
Quay người trốn vào phòng ngủ, khóa trái cửa lại.
Trần Kiến Trung ở ngoài cửa đi/ên cuồ/ng đ/á vào cửa.
Cửa bị đ/á thình thịch.
"Mở cửa ra nghe chưa, tôi cảnh cáo em không mở cửa tôi gi*t em đấy."
Tôi dồn hết sức chặn cửa, vì sợ hãi, tay tôi run không ngừng.
Tôi vỗ mạnh vào tay phải, trấn tĩnh lại, lấy điện thoại từ túi ra.
Không lâu sau, ngoài cửa im bặt.
Tiếp đó tôi nghe thấy tiếng đóng cửa cái rầm.
Trần Kiến Trung về phòng rồi.
Tôi thở phào nhẹ nhõm.
Cẩn thận vặn mở khóa cửa.
Tôi nép sát bên ngoài cánh cửa, nghe thấy Trần Kiến Trung giọng khàn đặc không biết đang nói gì.
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook