Sự tằn tiện của mẹ đã hủy hoại kỳ thi đại học của tôi

Anh ta biết tôi đang chuẩn bị nộp hồ sơ xin học bổng của Thanh Hoa - Bắc Đại.

Khoản học bổng này có giá trị rất lớn, và quan trọng hơn, nó là một vinh dự to lớn.

Hồ sơ yêu cầu phải có thư giới thiệu đóng dấu của trường cấp ba và bản gốc của các loại bằng khen, giấy chứng nhận.

Tôi đã sắp xếp tất cả tài liệu ngăn nắp, đặt vào một chiếc cặp tài liệu trong phòng làm việc, dự định sáng sớm hôm sau sẽ nộp lên trường.

Đêm đó, tôi giả vờ ra ngoài đi dạo, để lại Chu Tử Ngang một mình ở nhà.

Tôi đoán chắc chắn anh ta sẽ giở trò.

Quả nhiên, khi tôi quay về, chiếc cặp tài liệu vẫn nằm ở vị trí cũ, trông như thể chưa từng bị đụng chạm.

Nhưng tôi biết, những thứ bên trong chắc chắn đã bị anh ta giấu đi.

Tôi không làm ầm ĩ, cũng không đi chất vấn anh ta.

Tôi chỉ lặng lẽ bước vào phòng anh ta.

Trên bàn học của anh ta có một túi chuyển phát nhanh chuẩn bị gửi đi vào ngày mai.

Bên trong đó chứa một tài liệu dự án quan trọng, kiếp trước chính nhờ nó mà anh ta được thăng chức tăng lương, rồi ra sức khoe khoang trước mặt chúng tôi.

Còn ở góc phòng thì chất một thùng carton lớn.

Bên trong là những đặc sản quê như th!t gác bếp, lạp xưởng, măng khô... mà mẹ tôi chuẩn bị gửi cho họ hàng ở quê.

Một kế hoạch dần hình thành trong đầu tôi.

Tôi rón rén mở túi chuyển phát nhanh ra, lấy tài liệu dự án bên trong ra.

Sau đó, tôi lấy vài miếng th!t gác bếp tỏa mùi hương nồng nặc từ trong thùng giấy bỏ vào túi, rồi dán kín lại.

Tiếp theo, tôi nhét tài liệu dự án quan trọng đó xuống đáy thùng carton chứa đầy đặc sản của mẹ.

Sáng hôm sau, tôi "phát hiện" tài liệu xin học bổng của mình bị mất.

Tôi chạy quanh nhà như gà mắc tóc.

Chu Tử Ngang đứng một bên nhìn tôi, khóe miệng không giấu nổi vẻ đắc ý.

Đúng lúc đó, mẹ tôi xách túi chuyển phát nhanh và thùng carton lớn từ trên lầu đi xuống.

"Tử Ngang, đây là món đồ con cần gửi đúng không? Mẹ đang định đi gửi đồ, tiện thể gửi giúp con luôn."

Chu Tử Ngang chẳng thèm nhìn, tiện miệng đáp:

"Vâng, cảm ơn mẹ."

Toàn bộ sự chú ý của anh ta đều đổ dồn vào việc thưởng thức bộ dạng rối bời của tôi.

Tôi nhìn mẹ mình, một tay xách túi chứa th!t gác bếp, tay kia kéo thùng đặc sản giấu tương lai của con trai bà.

Bà hớn hở bước ra khỏi cửa, trong lòng tôi vui như mở hội.

Người mẹ thân yêu của tôi, lúc nào cũng nhiệt tình giúp đỡ người khác như vậy.

Đến khi Chu Tử Ngang phát hiện ra chuyện không ổn thì đã là hai ngày sau.

Người phụ trách đối tác dự án của anh ta, một gã trung niên tính tình nóng nảy, gọi điện thoại đến m/ắng anh ta một trận tơi bời.

"Chu Tử Ngang! Cậu có ý gì hả?! Cậu gửi cho tôi mấy miếng th!t gác bếp là có ý gì?"

"Hả?! Hối lộ tôi à? Cậu nghĩ tôi là loại người thiếu mấy miếng th!t rẻ tiền của cậu chắc?"

"Dự án này công ty các cậu đừng hòng mơ tới! Hủy hợp tác! Cút ngay cho tôi!"

Chu Tử Ngang đứng hình tại chỗ.

Anh ta cúp máy, đi/ên cuồ/ng lao vào phòng tôi, chất vấn có phải tôi giở trò hay không.

Tôi đang đeo tai nghe luyện nghe tiếng Anh, nhìn anh ta với vẻ mặt ngơ ngác:

"Anh, anh nói gì vậy? Th!t gác bếp gì cơ?"

Nhìn ánh mắt trong veo vô tội của tôi, anh ta không nói được câu nào.

Anh ta không có bằng chứng.

Anh ta chỉ có thể trút hết cơn gi/ận lên người mẹ "có lòng tốt nhưng làm hỏng việc" của mình.

"Mẹ xem mẹ đã làm cái trò gì đi!"

Anh ta gào thét trong phòng khách, giọng nói r/un r/ẩy.

"Ai bảo mẹ gửi giúp con?! Tương lai của con! Sự thăng tiến của con! Tất cả bị mẹ h/ủy ho/ại hết rồi!"

Đây là lần đầu tiên anh ta nếm trải nỗi đ/au thấu xươ/ng vì "tình yêu" của mẹ.

Mẹ tôi cũng ch*t lặng, bà hoàn toàn không biết tại sao mọi chuyện lại thành ra thế này.

"Mẹ... mẹ không phải muốn giúp con sao... mẹ làm sao biết bên trong là th!t gác bếp..."

"Mẹ không biết? Thế lúc gửi mẹ không mở ra xem à? Không phải mẹ thích kiểm tra đồ đạc của bọn con nhất sao?"

Tiếng cãi vã, tiếng khóc lóc, tiếng đ/ập phá đồ đạc trong nhà hòa quyện thành một bản giao hưởng tuyệt vời.

Còn tôi, ở trong phòng, thong thả lấy ra bộ hồ sơ đã được tôi photo từ trước bằng máy dự phòng.

Điền đơn chuyển phát nhanh, gửi thẳng đến văn phòng tuyển sinh của Thanh Hoa - Bắc Đại.

Còn những bản gốc kia, cứ để chúng cùng với th!t gác bếp, lạp xưởng, về với bụi đất ở một góc nào đó nơi thôn quê đi.

Căn nhà hoàn toàn biến thành chiến trường.

Vì dự án thất bại, hy vọng thăng chức tăng lương của Chu Tử Ngang tan thành mây khói.

Anh ta còn bị công ty kỷ luật nghiêm khắc, tiền thưởng cuối năm cũng mất trắng.

Anh ta đổ hết oán h/ận lên đầu mẹ tôi.

Ngày nào ở nhà cũng đ/ập phá hoặc mỉa mai mẹ tôi, gọi bà là kẻ ng/u xuẩn "việc thì chẳng xong mà hỏng việc thì giỏi".

Bố tôi, Chu Văn Hải, cũng vì không khí trong nhà u ám, cộng thêm những lời đàm tiếu bên ngoài về việc gia đình bất hòa, dạy con không nghiêm, ảnh hưởng đến mấy cuộc đàm phán làm ăn quan trọng.

Ông vô cùng mệt mỏi, về nhà lại đối mặt với những gương mặt đầy oán khí, tâm trạng tất nhiên chẳng tốt đẹp gì.

Một tối cuối tuần, bố, mẹ và anh trai tôi, lần đầu tiên "ngồi ngay ngắn" trên ghế sofa phòng khách.

Biểu cảm nghiêm trọng chờ đợi tôi.

Một buổi "tam đường hội thẩm".

Tôi bước ra từ phòng mình, bình thản ngồi xuống chiếc ghế sofa đơn đối diện họ.

"Hiểu Hiểu."

Danh sách chương

5 chương
25/06/2026 09:39
0
25/06/2026 09:39
0
03/07/2026 10:01
0
03/07/2026 10:01
0
03/07/2026 10:00
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận
Bình luận
Báo chương xấu