Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Mười lăm phút sau, anh bưng ra hai tô mì nóng hổi.
"Ăn tạm đi, lâu rồi không nấu nướng gì cả."
Hệ thống không làm mình làm mẩy nữa, tôi ăn một mạch hết sạch.
Không cần hệ thống lên tiếng, Cố Nhạc chủ động nhường phòng ngủ chính, còn mình thì ra ghế sofa ngủ.
Có lẽ anh ấy cũng nhìn ra được, hệ thống thiên vị tôi hơn một chút.
Đêm khuya, tôi khẽ hé cửa phòng nhìn ra ngoài.
Hệ thống lập tức lên tiếng cảnh báo: 【Tô Dương, ngươi đang làm gì đấy? Bây giờ vẫn chưa đến phân đoạn ngươi chủ động bò lên giường đâu.】
Cố Nhạc nằm trên ghế sofa trằn trọc không ngủ được, cuối cùng dứt khoát đứng dậy vào phòng sách lấy máy tính ra.
Ánh sáng lạnh từ màn hình hắt lên gương mặt anh, trong thoáng chốc, anh lại trở về là người học trưởng cấp ba từng khiến tôi ngưỡng m/ộ năm nào.
Hệ thống vẫn lải nhải: 【Không được phép yêu đương m/ù quá/ng, không được phép đ/au lòng cho đàn ông!】
Tôi véo nhẹ cái chân nhỏ của nó, khẽ nói: "Ta chỉ là cảm thấy hơi tiếc nuối thôi."
Năm học lớp 12, Cố Nhạc khi đó đã khởi nghiệp thành công từ đại học, trở về trường với tư cách cựu học sinh ưu tú để cổ vũ tinh thần cho học sinh cuối cấp.
Đứng trên sân khấu, anh phơi phới, rạng ngời.
Trước khi đi, anh còn quyên góp một khoản tiền để hỗ trợ các học đệ, học muội có hoàn cảnh khó khăn trong trường.
Gia đình tôi không đến nỗi quá khó khăn.
Nhưng bố mẹ tôi không có ý định cho tôi học tiếp.
"Con gái học nhiều quá, tâm tính sẽ bay bổng, làm lỡ việc lấy chồng."
Giáo viên chủ nhiệm đã cố gắng giúp tôi nộp đơn xin hỗ trợ, và đã được thông qua.
Tôi nhìn về phía phòng sách, không cam tâm hỏi chú mèo trong lòng: "Chẳng lẽ chỉ vì chúng ta sống trong tiểu thuyết mà mọi kết cục đều định sẵn là không thể thay đổi sao?"
Hệ thống nhẹ nhàng gật đầu: 【Đúng vậy, giống như việc thành tích của ngươi vốn rất tốt, nhưng bố mẹ ngươi lại không thích ngươi, vì tiền chọn trường cấp ba cho em trai ngươi mà họ bắt ngươi gả cho một ông già hơn mười mấy tuổi.】
【Thậm chí ngày cuối cùng của kỳ thi đại học, họ còn nh/ốt ngươi trong nhà để c/ắt đ/ứt đường lui của ngươi.】
【Cố Nhạc cũng vậy, dù cho anh ta và nữ chính chỉ là bạn học.】
【Nhưng vì thiết lập cốt truyện, anh ta định sẵn phải bị nam chính nhắm vào khắp nơi, chèn ép từng bước, cuối cùng rơi vào kết cục phá sản.】
Sáng sớm hôm sau, Cố Nhạc đã ra ngoài.
Trên bàn để lại tờ giấy nhắn: 【Xin lỗi, tôi định đổi một công việc khác, hôm nay có lịch phỏng vấn. Tôi để lại tiền cho cô rồi, trưa cô có thể đặt cơm ngoài.】
Hệ thống lại giao nhiệm vụ cho tôi.
【Lâm Noãn về nước. Chim hoàng yến bắt gặp Cố Nhạc và nữ chính hẹn hò, sau khi Cố Nhạc đi, cô ta tiến lên khiêu khích nữ chính Lâm Noãn.】
Tôi cố gắng phản kháng: "Cố Nhạc đã bị nam chính làm cho phá sản rồi, ngươi nghĩ anh ấy bây giờ còn cơ hội gặp Lâm Noãn sao?"
Hệ thống: 【Chắc chắn là có, cốt truyện của ta không bao giờ sai.】
Tôi làm theo chỉ dẫn, đến công ty của nam chính.
Quả nhiên nhìn thấy Cố Nhạc đang đi tìm việc dưới tòa nhà công ty.
Anh và Lâm Noãn đang ngồi trong quán cà phê trò chuyện.
Không lâu sau, Cố Nhạc đứng dậy rời đi trước.
Hệ thống lập tức xúi giục tôi: 【Mau đi khiêu khích đi! Nói cho nữ chính biết, bên cạnh Cố Nhạc bây giờ đã có ngươi rồi, bảo cô ta đừng có nằm mơ giữa ban ngày, đeo bám không buông nữa!】
Tôi mặc cả: "Không đi có được không? X/ấu hổ muốn ch*t."
Hệ thống trực tiếp giơ cái chân nhỏ ra đe dọa tôi.
【Sao? Muốn trải nghiệm cảm giác bị điện gi/ật như Cố Nhạc hôm qua à?】
【Gh/ét nhất mấy đứa yêu đương m/ù quá/ng như các ngươi, chẳng phải hôm qua ngươi còn đ/au lòng cho anh ta sao?】
【Mau đi đi! Tiện thể c/ầu x/in cho Cố Nhạc, bảo nam chính tha cho anh ta một con đường sống.】
Tôi ngoan ngoãn nghe lời.
Không còn cách nào khác, tôi thật sự rất sợ bị điện gi/ật.
Nhưng tôi thật sự không thể tỏ ra kiêu ngạo, tôi chỉ có thể chọn phong cách nhu nhược.
Theo kịch bản của hệ thống, tôi phải hắt một cốc cà phê vào Lâm Noãn để tạo ra xung đột.
Tôi bưng cà phê đi tới, vô tình va vào Lâm Noãn, cà phê làm vấy bẩn một chút lên áo cô ấy.
Tôi sợ hãi cúi đầu liên tục: "Xin lỗi, xin lỗi! Tôi không cố ý!"
Lâm Noãn tính tình rất tốt, rộng lượng tha thứ cho tôi.
Tôi cảm thấy tội lỗi vô cùng, chỉ h/ận không thể quỳ xuống xin lỗi ngay tại chỗ.
Cuối cùng Lâm Noãn còn bị tôi làm cho buồn cười, bất lực lên tiếng: "Được rồi, được rồi, chỉ là một chiếc áo thôi mà, không cần phải xin lỗi mãi đâu, cô sắp cúi rạp xuống đất rồi kìa."
Tôi vốn định tranh thủ chuồn lẹ, nhưng nghĩ lại, Lâm Noãn dường như rất dễ nói chuyện.
Động tác khựng lại một lát, đến khi tôi phản ứng lại thì người đã ngồi đối diện với Lâm Noãn rồi.
Lâm Noãn nghe xong yêu cầu của tôi liền bật cười thành tiếng.
"Tôi và Cố Nhạc chỉ là bạn học đại học bình thường thôi. Cô nói chồng tôi vì anh ấy từng thích tôi mà cố tình nhắm vào anh ấy ư?"
Cô ấy lại cười: "Nghe có vẻ hơi hoang đường."
Tôi vừa định giải thích.
Cô ấy xua tay: "Nhưng tôi tin những gì cô nói."
"Nhưng tôi nói thật với cô, tôi không có chồng, hiện tại vẫn đang đ/ộc thân."
Tôi đứng hình tại chỗ, vội vàng xin lỗi.
Hệ thống rõ ràng nói cốt truyện nam nữ chính sắp kết thúc rồi, theo lý mà nói thì phải kết hôn từ lâu rồi chứ.
Tôi trợn tròn mắt, ham muốn hóng hớt dâng cao.
Lâm Noãn nói tiếp: "Chuyện tôi và Cố Nhạc vừa trò chuyện là chuyện riêng của anh ấy, không tiện nói cho cô biết."
"Tuy nhiên, tôi có thể chỉ cho cô cách để né tránh cốt truyện."
Cô ấy nhìn tôi, bất ngờ ném ra một quả bom: "Vậy nên, lát nữa có thể cho tôi xin chữ ký không? Đại thần Tình Thiên?"
Tôi đứng bật dậy, trong lòng dấy lên những đợt sóng dữ dội: "Sao cô biết cái tên này?"
Chuyện này, ngay cả hệ thống của tôi còn không biết.
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook