Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục tung cả căn nhà, ta muốn tìm xem có thứ gì trấn trạch được không. Kết quả lại tìm thấy một lá bùa bình an. Trên lá bùa có tên của ta. Màu đỏ tươi đã hơi phai màu.
Ký ức bị sắc đỏ này kéo về một quá khứ xa xôi.
Đây là thứ Vệ Sùng Mặc tặng ta. Vì khi ấy ta sốt cao, đại phu nói ta lành ít dữ nhiều. Chàng đã lạy từng bước một, leo hết ba ngàn bậc đ/á lên chùa để cầu cho ta. Thật kỳ diệu, ngày hôm sau khi cầu được bùa, ta liền hạ sốt rồi dần dần khỏe lại.
Lá bùa trong tay nhẹ bẫng, chẳng có chút trọng lượng nào. Nhưng lòng ta lại như vừa đổ xuống một trận mưa rào, ướt át và nặng trĩu.
Ta nắm ch/ặt lá bùa Vệ Sùng Mặc tặng mà chìm vào giấc ngủ. Giấc ngủ này không được yên ổn. Những giấc mơ hỗn lo/ạn, cảm giác như có thứ gì đó đang bò trên mặt. Nhiều lần suýt tỉnh lại, rồi lại lờ đờ mất đi ý thức.
Cho đến khi có người tách tay ta ra, phát hiện ra lá bùa trong lòng bàn tay. Ta khó khăn mở mắt, nhìn thấy bóng người đứng bên mép giường. Dưới ánh trăng, ta nhận ra đó là Vệ Sùng Mặc.
Sao chàng lại ở đây? Chàng đáng lẽ phải ở kinh thành, tiền đồ vô lượng, chứ không phải bên giường ta, nắm ch/ặt tay ta không buông. Chắc chắn là đang nằm mơ.
Vì là mơ, ta thấy an tâm hơn nhiều. Nắm ngược lại ngón tay chàng, ta xin lỗi: "Vệ Sùng Mặc, xin lỗi, đừng gi/ận nữa."
"Chuyện năm xưa là ta có lỗi với chàng, ta phải làm sao thì chàng mới tha thứ cho ta đây?"
Cái bóng đen cúi người xuống. Một nụ hôn ấm nóng đặt lên má ta. Giọng chàng đầy bất lực: "Thẩm Lộng Ngọc, ta rốt cuộc nên làm gì với nàng đây?"
Tỉnh dậy. Nhớ lại tất cả những gì xảy ra đêm qua. Ta bàng hoàng nhận ra đó hoàn toàn không phải là mơ.
Thứ ta mang về làng không phải vận xui, cũng chẳng phải á/c q/uỷ. Mà chính là Vệ Sùng Mặc.
Ta nổi da gà khắp người. Không biết chàng muốn làm gì nên cũng không dám đá/nh rắn động cỏ.
Ngày tháng vẫn trôi qua. Dân làng không còn gây khó dễ cho ta nữa. Không phải vì họ không muốn, mà là không dám. Những kẻ b/ắt n/ạt ta đều gặp quả báo. Còn trước cửa nhà ta, cứ cách vài ngày lại xuất hiện những thứ tốt lành. Khi thì gà vịt cá th!t, lúc thì vàng bạc châu báu. Ban đầu ta không dám lấy. Lâu dần, những thứ đó cứ trực tiếp đặt trong phòng ta. Công khai, bắt ta phải nhận.
Ngoài Vệ Sùng Mặc, ta không biết còn ai có thể làm ra chuyện này. Không lấy thì phí. Chàng không cho không, chàng cũng đòi th/ù lao.
Đến đêm, Vệ Sùng Mặc – kẻ ban ngày không lộ diện – lại lén lút trèo lên giường ta mà ôm ta ngủ. Ta giả vờ như không biết gì, thực tế trong lòng chàng, ta nằm im không dám thở mạnh.
Trời chưa sáng chàng đã phải rời đi để tránh bị ta phát hiện.
Thế này cũng không phải cách. Chàng ngủ không ngon, ta cũng vậy. Thế là ta trải đệm dưới đất bên giường. Không chắc chàng đang nhìn từ đâu, ta đành nói vào khoảng không: "Mấy hôm nay ta ngủ không ngon, chẳng còn sức làm việc, đêm nay đệ đừng lên giường nữa, ngủ ở dưới này đi."
Nói xong, chẳng cần biết chàng có nghe thấy hay không, ta trèo lên giường, quấn chăn rồi ngủ thiếp đi.
Ngủ thì không ngủ được. Tim đ/ập quá ồn, thình thịch làm ta càng thêm tỉnh táo. Cửa sổ kẽo kẹt mở ra. Một bóng người cao g/ầy nhảy vào phòng. Chàng bước qua tấm đệm dưới đất, tội nghiệp đứng bên mép giường ta. Một lúc lâu sau, chàng nói nhỏ: "Thẩm Lộng Ngọc, ta lạnh."
Ta nuốt nước bọt trong chăn, nghĩ thầm tên này đúng là biết giả vờ. Dân làng bị chàng chỉnh cho như con cháu, giờ lại ở đây giả vờ đáng thương với ta.
Nhưng biết làm sao được? Ta lại rất ăn kiểu này. Thở dài, ta vén chăn, hơi ngượng ngùng: "Lên đi... nhưng lần này không được làm phiền ta ngủ."
Chàng khẽ cười, quen thuộc chui vào chăn, ôm ch/ặt lấy ta: "Thẩm Lộng Ngọc, ta nhớ nàng quá."
Chàng ở quá gần, khiến lòng ta căng đầy, không thở nổi: "Chẳng phải đệ đuổi ta đi sao?"
Chàng áp sát vào mặt ta: "Rõ ràng nàng biết ta chỉ nói lời gi/ận dỗi thôi mà."
Thực ra ta biết. Từ khi ta rời đi đến giờ, chàng vẫn luôn ở phía sau ta, phải không? Chỉ là vì gi/ận nên không muốn gặp ta, lại sợ ta về làng bị b/ắt n/ạt, nên mới ẩn mình trong bóng tối bảo vệ ta.
Ta không hiểu. Ta đùa cợt làm tổn thương chàng, tại sao chàng vẫn thích ta?
Chàng chỉ nói: "Vì nàng là Thẩm Lộng Ngọc."
Vì ta là ta, nên chàng thích ta. Chàng h/ận ta, cũng chỉ là h/ận ta không đủ yêu chàng.
Ta hỏi chàng từ khi nào nhận ra ta, và từ khi nào biết chuyện nhà ta bị diệt môn. Hóa ra, khi nhà ta tan cửa nát nhà, ta bỏ trốn, chàng nhìn tòa phủ đệ sụp đổ và những x/ác người bị vùi lấp trong đống đổ nát, cứ ngỡ ta cũng ở trong đó. Vị Trạng nguyên khoác cẩm bào đỏ, cầm tờ hôn thư giả mà ta viết để trêu đùa chàng, đã quỳ xuống đất gào khóc thảm thiết, dùng tay không đào bới gạch đ/á sắc nhọn cho đến khi m/áu chảy đầm đìa.
Tất cả x/ác người đều được đào lên. Chỉ duy nhất không có ta. Chàng thở phào nhẹ nhõm, vừa khóc vừa cười, miệng cứ lẩm bẩm "Tốt quá rồi, tốt quá rồi". Ngự y băng bó cho chàng cứ ngỡ vị Trạng nguyên đã đi/ên rồi.
Hoàng đế muốn ban hôn cho chàng. Chàng lại lấy ra tờ hôn thư giả dính đầy vết m/áu kia: "Bệ hạ thứ tội, thần đã có vị hôn thê, là người thần yêu thương nhất."
Sau đó chàng mới biết ta đã là vợ người ta.
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook