Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Trần Kim Kim đ/á tôi một cái từ phía sau, chân tôi lập tức trầy xước vì cọ xát xuống sàn.
Đáy mắt Thẩm Tri Tiết thoáng qua vẻ xót xa, nhưng ngay lập tức bị những lời của Trần Kim Kim che lấp: "Tri Tiết, cô ta dám đá/nh anh. Cú đ/á này coi như là rẻ cho cô ta rồi."
Cậu ta lục lấy điện thoại trong túi tôi rồi bỏ vào túi mình: "Dương Nhu, cô ở đây mà tự kiểm điểm lại xem làm bạn gái thì nên thế nào nhé."
Thấy tôi không nói gì, cậu ta bồi thêm một câu: "Trước khi thi đại học ngày mai, tôi sẽ đến thả cô ra."
Ném chiếc áo khoác của mình cho tôi, cậu ta dứt khoát đóng cửa lại.
Trường học lúc này đã ngắt điện, cả thể x/ác lẫn tâm h/ồn tôi đều chìm vào màn đêm đen kịt.
Không biết đã qua bao lâu, bên ngoài cửa cuối cùng cũng vang lên tiếng bước chân.
Tôi nhanh chóng di chuyển ra cửa, phấn khích kêu lên.
Cửa không mở được, người đến bảo tôi tránh ra xa một chút, sau đó một cước đạp văng cánh cửa.
Là bố.
Ông vẻ mặt hoảng hốt, ôm ch/ặt lấy tôi, kiểm tra tình trạng cơ thể tôi từ trên xuống dưới: "Nhu Nhu, cái tin nhắn đó của con là sao? Nếu bố không tìm thấy con ở đây, bố đã báo cảnh sát rồi!"
Tôi hiểu Thẩm Tri Tiết, những việc cậu ta muốn làm, cậu ta sẽ loại bỏ mọi yếu tố gây nhiễu.
Kiếp này tôi công khai đối đầu với cậu ta như vậy, chắc chắn cậu ta sẽ tìm cách giải quyết tôi.
Vì thế, lúc dọn cặp sách, tôi đã lén gửi tin nhắn cho bố, bảo ông đến thư viện trường đón tôi.
Sau đó cũng chủ động đề nghị để Thẩm Tri Tiết nh/ốt tôi vào thư viện.
Không ngờ đúng như dự đoán, Thẩm Tri Tiết quả nhiên đã nh/ốt tôi vào đây.
"Bố báo cảnh sát ngay bây giờ!"
Tôi vội chặn tay bố lại: "Bố, bây giờ đừng báo cảnh sát. Đợi sáng mai hãy báo."
Bố luôn tôn trọng quyết định của tôi, ông không hỏi thêm gì nữa mà chỉ ôm tôi về nhà.
Đương nhiên bây giờ không thể báo cảnh sát, báo rồi thì chẳng phải làm gián đoạn vở kịch của bọn họ sao, như vậy thì mất đi biết bao nhiêu trò hay.
Kiếp này, tôi muốn tôn trọng vận mệnh của họ, nhân tiện đẩy thêm một tay.
Về đến nhà, mẹ lo lắng hỏi tôi sao vậy, tôi chỉ ôm ch/ặt lấy bố mẹ vào lòng: "Thật tốt quá, mọi người đều ở bên cạnh con."
Kiếp trước, vì Thẩm Tri Tiết mà mối qu/an h/ệ giữa tôi và bố mẹ ngày càng căng thẳng, thậm chí đến mức không còn nói chuyện với nhau.
Kết quả đổi lại là cảnh nhà tan cửa nát.
Kiếp này, tôi muốn trân trọng bố mẹ thật tốt, yêu thương bản thân thật tốt.
Còn những người khác, tôi chỉ đứng ngoài lạnh lùng quan sát.
Nằm trên giường, tôi ngủ một giấc thật ngon. Tỉnh dậy đã là sáu giờ đúng.
"Bố, đưa con về thư viện trường, sau đó báo cảnh sát."
...
Tôi đến phòng thi từ sớm, cầm căn cước công dân vừa làm lại ở luồng ưu tiên, tìm người phụ trách điểm thi để giải trình việc mất thẻ dự thi, rồi khẩn cấp làm lại thẻ mới.
Sau khi hoàn tất mọi thủ tục, kỳ thi cũng sắp bắt đầu.
Các giáo viên xung quanh sắc mặt ngày càng tái mét, có người cầm điện thoại gọi đi đâu đó.
Hiệu trưởng đi kiểm tra điểm thi của chúng tôi, không thể tin nổi mà hỏi: "Chuyện gì thế này? Học sinh lớp chọn đâu cả rồi? Sao một đứa cũng không thấy!"
Chủ nhiệm lớp lúc này mới vội vã chạy tới, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, phía sau là vài học sinh khác: "Tối qua bọn chúng tập trung ôn tập... có đứa s/ay rư/ợu đến giờ vẫn chưa tỉnh, có đứa đá/nh nhau với người ngoài, giờ vẫn đang ở đồn công an."
Hiệu trưởng nghe xong lùi lại hai bước, rồi tức gi/ận đến đỏ cả mặt: "Tập trung ôn tập? Ôn tập đến mức s/ay rư/ợu? đá/nh nhau tập thể? Chúng nó bị úng n/ão hay sao? Chúng nó muốn kéo cả tôi xuống nước à? Cái đám học sinh này!"
Hiệu trưởng càng nói càng gấp gáp, thu hút cả phụ huynh và giới truyền thông xung quanh.
"Chào ông, đã xảy ra chuyện gì vậy? Ông có thể nói cụ thể hơn không?" Các phương tiện truyền thông thấy tin nóng liền ùa tới.
Hiệu trưởng cười gượng gạo, xua tay cố gắng che đậy: "À, không có gì. Không có chuyện gì cả. Cảm ơn các bạn truyền thông đã quan tâm."
"Chính là lớp chọn trường cấp ba số 1 tối qua tập trung ôn tập, ôn được một lúc thì bắt đầu uống rư/ợu, không biết sao lại đá/nh nhau với người ngoài. Thế nên không có mấy đứa đến thi đại học đâu."
Tôi bình thản lên tiếng, máy quay và micro lập tức chĩa thẳng vào mặt tôi: "Bạn học, bạn có biết uẩn khúc gì không? Bạn có phải là học sinh lớp chọn không?"
Hiệu trưởng mặt mày xanh mét nhìn tôi, nhưng vẫn cố cười giả lả để chữa ch/áy: "Không có chuyện đó, đứa trẻ này không phải lớp chọn, những gì nó nói đều không có căn cứ."
Cô giáo dạy tiếng Anh bên cạnh nhỏ giọng hỏi chủ nhiệm: "Thẩm Tri Tiết và Trần Kim Kim cũng tham gia sao? Họ là hy vọng đỗ Thanh Hoa, Bắc Đại của trường đấy, sao họ cũng không đến?"
Chủ nhiệm thở dài: "Không biết nữa, không tìm thấy người."
Cô giáo tiếng Anh nhìn tôi, vỗ vai tôi: "Không sao đâu, đừng để bị ảnh hưởng, cố gắng làm bài tốt nhé."
Tôi đương nhiên sẽ không bị ảnh hưởng, thậm chí lúc này tâm trạng vô cùng thoải mái.
Tôi đoán Thẩm Tri Tiết và Trần Kim Kim sẽ không đến đâu, dù sao mục đích của Trần Kim Kim là không tham gia thi, cô ta sao có thể để Thẩm Tri Tiết đến được.
Nhưng tôi vẫn đợi đến phút cuối cùng, x/ác nhận bọn họ không đến mới mỉm cười bước vào phòng thi.
Phía sau, vài học sinh tham gia buổi tiệc hôm qua đang thở dài than ngắn: "Đầu óc giờ vẫn còn mụ mẫm, nếu không đỗ nổi 985 thì làm sao bây giờ! Không lẽ phải học lại một năm sao, thế thì ng/u xuẩn quá."
Chương 7
Chương 16
Chương 8
Chương 13
Chương 15
Chương 23
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook