Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tiếng bước chân vang lên trong nhà, Hứa Như Huệ đi tới.
"A Minh, ai thế anh?"
Thấy tôi, cô ta khựng lại một chút, rồi lập tức nở nụ cười.
"Chị dâu đến rồi ạ, sao không báo trước một tiếng để em bảo anh Minh chuẩn bị món chị thích."
Ánh mắt cô ta lướt qua chiếc xe lăn tôi đang đẩy, thoáng hiện lên vẻ gh/ê t/ởm nhưng nhanh chóng che giấu đi.
"Đây là ông Lý ạ?"
"Đúng." Tôi buông tay cầm xe lăn ra.
"Giờ Lý Minh m/ua nhà mới rồi, môi trường tốt thế này, ông đương nhiên phải qua đây hưởng phúc chứ."
Sắc mặt Lý Minh tái mét.
"Tô Niệm, cô đừng có làm lo/ạn ở đây."
"Tôi làm lo/ạn chỗ nào?" Tôi cố nén cơn gi/ận muốn cho anh ta một cái t/át.
"Tôi không phải người giúp việc mà anh thuê."
"Vì ngày cưới hoãn lại ba năm, vậy ba năm này, anh tự mình hiếu thảo đi."
Hứa Như Huệ kéo tay Lý Minh.
"A Minh, có phải chị dâu hiểu lầm gì không?"
"Hay là cứ để ông ở lại đi, em không sao đâu, em có thể giúp anh chăm sóc ông."
Cô ta cứ tưởng chăm sóc một người già bị liệt chỉ là bưng trà rót nước.
Lý Minh hít sâu một hơi, cố dập tắt cơn gi/ận.
"Tô Niệm, rốt cuộc cô muốn làm gì?"
"Chỉ vì một bài đăng trên trang cá nhân mà cô đẩy ông bị liệt đến đây hànhz hạz sao?"
"Cô có biết ông không thể thiếu sự chăm sóc của cô không?"
"Người ông không thể thiếu là cháu trai của ông." Tôi quay người đi về phía thang máy.
"Tô Niệm." Lý Minh gọi với theo.
"Hôm nay cô mà đi, thì đừng hòng mong tôi đến đón cô nữa."
Cửa thang máy từ từ đóng lại.
Bước ra khỏi khu chung cư Vân Thủy Loan, trời bắt đầu đổ mưa phùn.
Thông báo WeChat liên tục vang lên.
Tôi mở màn hình.
Lý Minh gửi hơn mười đoạn tin nhắn thoại dài.
Tôi chuyển thẳng thành văn bản.
"Cô làm lo/ạn đủ chưa? Vứt ông ở đây thì được cái gì? Cô không thể rộng lượng một chút sao?"
"Tôi đi làm ki/ếm tiền bên ngoài đã đủ mệt rồi, cô không thể đừng gây rắc rối ở nhà được không?"
"Trước đây cô đâu có như thế, cô rất hiểu chuyện, rất biết cảm thông. Sao bây giờ lại thành ra thế này?"
Tôi nhìn những dòng chữ này, chỉ thấy nực cười.
Bảy năm rồi, anh ta luôn như vậy.
Cho dù xảy ra chuyện gì, người sai luôn là tôi.
Tôi bắt taxi về nhà thuê.
Đẩy cửa ra, giày thể thao phiên bản giới hạn của Lý Minh chất đầy tủ giày, gậy golf của anh ta dựa vào góc tường.
Còn đồ đạc của tôi, chỉ vỏn vẹn vài bộ quần áo cũ trong góc tủ.
Tôi kéo vali từ dưới gầm giường ra, bắt đầu thu dọn.
Điện thoại Lý Minh lại gọi đến.
Lần này giọng anh ta dịu đi đôi chút.
"Niệm Niệm, vừa nãy thái độ anh không tốt, em đừng gi/ận nữa."
"Ông vừa đi vệ sinh ra quần, Như Huệ không quen mùi đó nên nôn thốc nôn tháo cả buổi."
"Em bắt xe qua đây, cùng anh đưa ông về, anh chuyển cho em hai trăm tệ tiền xe."
"Đó là ông của anh, anh tự chăm sóc đi." Tôi vừa gấp quần áo vừa nói.
Đầu dây bên kia khựng lại, rồi nâng tông giọng.
"Tô Niệm, đừng được đằng chân lân đằng đầu."
"Tôi đã nói nhà là đầu tư, chờ vài năm nữa b/án đi, chúng ta đổi căn lớn hơn làm nhà tân hôn."
"Cô làm thế này thực sự khiến tôi thất vọng."
Tôi bỏ quần áo vào vali.
"Anh thất vọng thì cứ thất vọng đi."
"Ý cô là sao?" Trong giọng Lý Minh lộ ra chút hoảng lo/ạn.
"Tôi nói cho cô biết, hôm nay cô không đón ông về thì đừng hòng bước chân vào cửa căn hộ lớn đó nữa."
Tôi đi đến bên cửa sổ, nhìn màn đêm đen kịt bên ngoài.
"Được."
Tôi cúp điện thoại.
Sáng sớm hôm sau, tôi liên lạc với chủ nhà.
"Chị Vương, em không thuê nữa ạ."
Chủ nhà ngạc nhiên qua điện thoại.
"Sao tự nhiên không thuê nữa? Chẳng phải hai đứa sắp cưới rồi sao?"
"Chia tay rồi ạ." Tôi bình thản nói, "Tiền thuê nhà đến cuối tháng này, tiền cọc lúc đó chị chuyển khoản lại vào WeChat cho em là được."
Cúp điện thoại, tôi đóng gói vài thùng giấy rồi chuyển ra cửa, gọi dịch vụ chuyển phát nhanh.
Gửi về quê.
Số đồ đạc còn lại thuộc về Lý Minh, tôi thậm chí còn không đụng vào.
Đến trưa, Lý Minh lại đưa ông về, một mùi hôi thối lập tức xộc lên.
Hứa Như Huệ đi theo phía sau, một tay bịt mũi, một tay xách hộp cơm.
Ông thấy tôi thì rất vui, cứ ê a trên xe lăn.
Hứa Như Huệ nhìn tủ quần áo trống không trong nhà, ngẩn người.
"Chị dâu, đừng gi/ận nữa, bọn em mang món cơm chiên hải sản chị thích nhất đến đây."
"Anh Minh nói chị thích ăn hải sản, lúc ăn anh ấy dặn em nhất định phải để dành vài miếng tôm Úc cho chị đấy!"
Cô ta đặt hộp cơm lên bàn.
"Quán này xếp hàng lâu lắm đấy, anh Minh đặc biệt m/ua cho chị đấy."
Họ ăn tiệc hải sản, còn tôi thì được ban cho cơm thừa canh cặn.
Hơn nữa, tôi đã từng nói với anh ta là tôi bị dị ứng hải sản nghiêm trọng, ăn một miếng là nổi mẩn đỏ khắp người, thậm chí là sốc phản vệ.
Suốt bảy năm qua, tôi chưa bao giờ ăn bất kỳ món hải sản nào.
Người thích ăn hải sản, chính là Hứa Như Huệ.
"Cô dọn đồ làm gì? Đổi mùa à?" Lý Minh chỉ vào cái tủ quần áo trống một nửa.
"Ừ, đổi mùa." Tôi đi tới, nhấc hộp cơm chiên lên cùng với túi đựng.
"Mau ăn đi, tranh thủ lúc còn nóng." Lý Minh kéo ghế ngồi xuống.
"Em không biết đâu, tối qua ông hành cả đêm, người giúp việc không xoay xở nổi."
"Anh thuê người giúp việc, một ngày ba trăm, đắt quá đi mất."
Chương 7
Chương 1
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook