Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lại ba ngày nữa trôi qua, trong giới bắt đầu lan truyền tin tức mới: có một đại gia bí ẩn từ Kinh Đô mang theo dự án trăm tỷ xuống Giang Thành. Vị đại gia ấy tổ chức một bữa tiệc tối để chọn đối tác hợp tác. Tôi hiểu rất rõ, với quy mô công ty hiện tại của mình, chắc chắn không thể nuốt trọn miếng mồi b/éo bở này, nhưng những phần người khác bỏ thừa, tôi vẫn có thể tranh giành được chút ít. Thế nên tối hôm đó, tôi cũng đến hội trường tiệc.
“Cố Khuynh, sao cô lại đến đây?”
Giọng nói đáng gh/ét của Phó Tôn vang lên. Các thương nhân ở Giang Thành hầu như đều có mặt, anh ta hét lớn như vậy khiến mọi người đều nhìn sang. Tôi vô tình trở thành tâm điểm của bữa tiệc.
“Chị Cố, đây là tiệc tối đấy, sao chị lại mặc bộ đồ công sở này mà đến?”
Tô Diệp bước đến trước mặt tôi, ngẩng cao đầu như muốn dìm hàng tôi. Bộ lễ phục cô ta mặc quả thực vô cùng xa hoa, trang sức đeo trên người cũng đắt tiền không kể xiết. Đặc biệt là trên ngón tay cô ta, vẫn đeo chiếc nhẫn cưới do chính tay tôi thiết kế. Cô ta đứng trước mặt tôi là muốn so sánh trước bàn dân thiên hạ, muốn cho tất cả mọi người thấy rằng tôi đã thua cô ta trong cuộc chiến giành đàn ông. Nhưng cô ta đâu biết, đó chẳng qua là con chó mà tôi không cần nữa thôi.
Tôi thậm chí còn chẳng buồn liếc nhìn cô ta, xoay người muốn tìm một góc nghỉ ngơi, chờ đợi vị đại gia từ Kinh Đô kia xuất hiện.
“Chị Cố, tối nay chị không giành được dự án đâu, một chút cũng không!” Tô Diệp cười mỉa mai: “Vì vị đại gia bí ẩn kia là đàn anh của anh Phó đấy. Dù anh ấy giữ kín danh tính nhưng đã liên lạc trước với anh Phó thông qua người khác rồi, dự án chắc chắn là của anh ấy.”
Tôi ngạc nhiên xoay người lại, thấy Phó Tôn đang đắc ý nhìn tôi với ánh mắt coi thường.
“Cố Khuynh, tôi vẫn câu nói đó, chỉ cần cô xuống nước, tôi vẫn sẽ nuôi cô.” Phó Tôn bước đến trước mặt tôi, cố ý hạ thấp giọng nói đầy vẻ dầu mỡ: “Cô cũng biết đấy, Tiểu Diệp mới vào công ty, rất nhiều nghiệp vụ cần cô dẫn dắt, cô quay về giúp em ấy đi.”
“Hơn nữa, sau khi giành được dự án trăm tỷ, tương lai chắc chắn sẽ rất bận rộn, tôi vẫn cần cô giúp đỡ.”
Sự quả quyết trong lời nói của anh ta như thể dự án trăm tỷ đã nằm trong tay vậy. Những thương nhân khác nhìn anh ta cũng lộ rõ vẻ nịnh nọt.
“Cô Cố à, cô cứ xuống nước đi, Phó tổng đối xử với cô không tệ đâu.”
“Hơn nữa, đàn ông mà, năm thê bảy thiếp là chuyện bình thường, chỉ cần người đăng ký kết hôn là cô là được rồi.”
Mọi người lập tức hùa theo khuyên nhủ. Phó Tôn lại càng đắc ý: “Cố Khuynh, cô tự cân nhắc đi. Xuống nước đi, tôi cho cô quay lại. Hoặc là, sau khi tôi giành được dự án trăm tỷ, những người khác chắc chắn sẽ nịnh bợ tôi, đến lúc đó chỉ cần tôi nói một câu, cô sẽ bị tất cả thương nhân ở Giang Thành tẩy chay!”
“Ồ?”
“Tôi ngược lại muốn xem thử, ai dám tẩy chay đối tác của tôi?”
Một giọng nói đàn ông vang lên.
5.
Ánh mắt mọi người đều đổ dồn về phía cửa hội trường. Hai hàng vệ sĩ mặc vest đen vạm vỡ hộ tống một người đàn ông cao lớn tuấn tú bước vào. Vẻ tuấn tú của anh ta mang theo khí chất quý tộc, cái khí chất được tôi luyện từ nguồn lực của cả gia tộc qua nhiều thế hệ.
“Hứa, Hứa Lưu Niên?” Phó Tôn thốt lên kinh ngạc.
Tôi cũng sững sờ, không ngờ người đại gia từ Kinh Đô lại là người đàn anh đã theo đuổi tôi bao năm nay. Những năm qua dù chúng tôi ít gặp mặt, tôi cũng thường xuyên chặn WeChat của anh ta, nhưng anh ta luôn có cách để kết bạn lại rồi mặt dày bày tỏ tình cảm.
Hơn nữa...
Người đàn anh thời đi học phải đi giao đồ ăn mới đủ no bụng, từ khi nào đã trở thành đại gia Kinh Đô rồi?
“Hứa Lưu Niên, anh chính là đại gia đến từ Kinh Đô?” Phó Tôn nhíu mày, không hề tỏ ra chút tôn trọng nào với vị đại gia này.
“Là tôi.” Hứa Lưu Niên gật đầu, ánh mắt rơi trên người tôi, trong mắt là sự chiếm hữu không hề che giấu. Ánh mắt đó như đang nói: “Tôi muốn có được em, có được tất cả mọi thứ của em!”
Tôi dời mắt đi, không muốn đối diện với anh ta.
Phó Tôn lại đột nhiên cười, lộ ra vẻ mặt như bừng tỉnh ngộ:
“Tôi hiểu rồi.”
“Hoàn toàn không có đại gia Kinh Đô nào cả, cũng chẳng có dự án trăm tỷ nào hết!”
“Cố Khuynh, có phải cô tìm tên li/ếm cẩu Hứa Lưu Niên này đến để diễn kịch cùng cô không?”
“Chỉ muốn kích động tôi thôi phải không?”
Lời nói của anh ta khiến ánh mắt mọi người lại đổ dồn vào tôi.
“Tôi không có.” Tôi thản nhiên đáp: “Trong mắt tôi, anh chỉ là con chó ăn phân, tôi còn thấy gh/ê t/ởm không kịp, sao có thể kích động anh?”
Phó Tôn không hề tức gi/ận, ngược lại còn chỉ vào Hứa Lưu Niên chất vấn:
“Vậy anh nói xem, tại sao tên li/ếm cẩu này lại đến đây?”
“Lúc học đại học, anh ta phải đi giao đồ ăn mới đủ cơm ăn!”
“Loại nghèo hèn như anh ta, sao có thể là đại gia Kinh Đô được?”
Tôi cũng thấy lạ, nhưng tôi không nhìn mặt mà bắt hình dong, chỉ nói: “Lâu rồi không gặp, có lẽ đàn anh đã phát tài.”
“Hà.”
“Chị Cố, sao chị không nói rằng vị đàn anh này của chị, ngay từ đầu đã là đại gia ẩn danh nhỉ?” Tô Diệp cười mỉa mai.
Hứa Lưu Niên gật đầu liên tục, còn giơ ngón tay cái lên nói: “Cô đoán đúng rồi đấy, gia tộc chúng tôi có quy định thử thách người kế thừa: trước khi tốt nghiệp đại học không được dùng tài nguyên của gia đình, mỗi tháng cũng chỉ được nhận mức sinh hoạt phí thấp nhất.”
6.
Chương 7
Chương 1
Chương 10
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook