Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nghe anh hai nói vậy, ba người anh còn lại cũng không kịp cảm động nữa, lập tức vây quanh lấy tôi.
"Đúng vậy, An An, sao em lại đột ngột trở về? Chẳng phải hôm kia em còn nói không về sao?"
"Có phải có kẻ nào b/ắt n/ạt em không? Đừng sợ, cứ nói với các anh."
"Kẻ dám b/ắt n/ạt người nhà họ Dư còn chưa ra đời đâu."
Tôi buồn cười nhìn bốn người anh trước mặt. Họ đều là những nhân tài kiệt xuất trong các lĩnh vực, dù là giới kinh doanh, y học, hay nghiên c/ứu phát triển và các đơn vị bí mật. Thế nhưng dù ở ngoài kia họ có lợi hại đến đâu, thì trước mặt tôi, họ vẫn như những cậu nhóc chưa bao giờ lớn. Tôi cố tình úp mở.
"Thật sự là bị b/ắt n/ạt rồi..."
Giọng tôi chùng xuống, các anh càng thêm lo lắng.
"Ai! Nói mau."
"Chỉ cần các anh còn sống một ngày, tuyệt đối sẽ không để em chịu nửa phần uất ức nào."
"Đây là điều chúng ta đã hứa với mẹ."
Nghe lời các anh, sống mũi tôi cay xè. Các anh là sinh bốn, lớn hơn tôi bảy tuổi. Nghe nói từ nhỏ bốn người họ đã vô cùng nghịch ngợm khiến bố mẹ đ/au đầu không thôi, tâm nguyện lớn nhất của bố mẹ là có một cô con gái. Sau đó, tôi chào đời, nhưng mẹ vì tắc mạch ối mà không thể ra khỏi phòng phẫu thuật. Nghe nói, câu cuối cùng mẹ để lại trước lúc lâm chung là: "Đây là cô con gái tôi đá/nh đổi bằng cả mạng sống. Các con chỉ cần còn sống một ngày, thì phải bảo vệ con bé thật tốt."
Vì thế, bố và các anh không những không oán trách tôi vì sự ra đi của mẹ, mà còn nâng niu tôi trong lòng bàn tay. Bố là người nổi tiếng cưng chiều con gái ở Giang Thành, các anh trai lại càng là những người cuồ/ng em gái từ nhỏ. Ngay cả cái tên của tôi cũng chỉ đơn giản là hy vọng tôi một đời bình an thuận lợi.
Tôi liếc nhìn bốn chị em nhà họ Diệp đang đứng một bên, họ đã sớm sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, không nói được lời nào nữa. Tôi thầm cười lạnh, dời ánh mắt trở lại phía các anh.
"Em thực sự bị b/ắt n/ạt, nhưng không phải ở nước ngoài, mà là ngay lúc này."
Tôi đưa tay chỉ thẳng vào bốn chị em nhà họ Diệp.
"Bốn người họ, miệng nói em là tiện nhân, là loại đàn bà tâm cơ muốn trèo cao nhà họ Dư. Họ hết lần này đến lần khác bảo em cút khỏi nhà họ Dư, đừng hòng gặp các anh."
Tôi nói mỗi một chữ, sắc mặt bốn người bọn họ lại tái nhợt thêm một phần. Tôi không thèm đếm xỉa đến sự c/ầu x/in trong đáy mắt họ, tiếp tục nói:
"À đúng rồi, họ còn bắt em quỳ xuống, dập đầu xin lỗi họ nữa."
Lời vừa dứt, sắc mặt bốn người anh trước mặt đã đen như đít nồi. Anh cả là người đầu tiên quay người lại, giọng nói lạnh lẽo như từ địa ngục vọng về: "Những gì An An nói, có phải sự thật không?"
Diệp Hoa đã sớm sợ đến r/un r/ẩy: "Em... bọn em thực sự không biết cô ấy là An An, bọn em không cố ý. Bọn em cũng là vì tốt cho An An, không muốn cô ấy làm tổn hại danh dự của An An. Nếu sớm biết thân phận của cô ấy, thì có cho mượn mười lá gan bọn em cũng không dám..."
Tôi cười lạnh, c/ắt ngang lời họ: "Vậy sao? Không biết sao? Lúc đầu gặp mặt, em đã gọi các chị là chị dâu, cũng đã nói rõ thân phận của mình, các chị có tin không? Em còn đưa cho các chị xem bức ảnh gia đình chụp cùng bố và các anh năm ngoái, các chị có tin không? Cuối cùng, dì Ngô về, đích thân x/ác nhận thân phận của em, các chị có tin không?"
Tôi nói mỗi một câu, sắc mặt các anh lại càng âm trầm thêm một phần, thân hình bốn chị em đối diện lại càng r/un r/ẩy dữ dội hơn.
"An An, xin lỗi, là bọn chị sai rồi, bọn chị không biết..."
Tôi lười nhìn họ, càng lười nghe họ giải thích, trực tiếp quay sang nhìn bốn người anh.
"Mắt nhìn người của các anh đúng là tệ thật. Em mới không ở nhà có một năm, mà các anh tìm cái loại đối tượng kết hôn gì thế này. Các anh nên cảm ơn em tử tế đi, nếu không sau này có ngày các anh phải chịu khổ."
Sự âm trầm trên mặt các anh lập tức thay thế bằng nụ cười lấy lòng:
"Phải phải phải, An An nói đúng, không có em thì bọn anh làm sao được chứ?"
Tôi vừa gi/ận vừa buồn cười: "Thôi được rồi, em cũng không bị tổn thương gì, dù kết quả cuối cùng thế nào, ít nhất bây giờ họ vẫn là vị hôn thê trên danh nghĩa của các anh. Vào nhà trước đi, em đứng mỏi chân rồi, có gì vào trong rồi nói tiếp."
Các anh gật đầu liên tục: "Đúng, An An về mà phải chờ đợi lâu thế này chắc chắn là mệt rồi, chúng ta vào nhà ngay. An An, hành lý của em đâu, anh ba xách giúp em..."
Giọng anh ba bỗng khựng lại khi nhìn thấy cảnh tượng hỗn lo/ạn dưới đất. Tôi và ba người anh còn lại cũng hướng mắt nhìn về đống quà đã bị h/ủy ho/ại không còn hình th/ù gì. Đúng rồi, sao lại quên mất chuyện này?
"Đây là quà em mang cho bố và các anh. Nhưng mà bây giờ, quà không còn nữa."
Tôi quay sang nhìn dì Ngô: "Dì Ngô, chúng cháu vào nhà trước đây. Dì dọn dẹp đống này đi nhé."
Cho đến khi vào đến phòng khách, sắc mặt các anh vẫn cực kỳ âm trầm. Anh tư vốn luôn im lặng giờ cũng nhìn bốn chị em nhà họ Diệp bằng ánh mắt sắc lẹm: "Chưa cưới mà các cô đã dám b/ắt n/ạt em gái tôi như thế này rồi."
Chương 8
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 9
Chương 7
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook