Cặp cha con ăn chơi trác táng, cùng nhau ép cưới hoàng gia

Phụ thân ta là một bậc thầy ăn nói.

Vào ngày yến tiệc trong cung, người nước mắt nước mũi giàn giụa, chạy đến trước mặt Hoàng thượng mà kể khổ:

“Thần có một nữ nhi, tuy thể chất có chút đặc biệt, nhưng thực sự dung mạo tuyệt mỹ, tuy niên phương nhị cửu, nhưng thực sự dung mạo tuyệt mỹ, tuy tính khí bình thường, nhưng thực sự dung mạo tuyệt mỹ, vậy mà đến nay vẫn còn ở khuê phòng, mỗi lần thần lên triều đều bị đồng liêu chế giễu.”

Sự thực thì:

Thể chất đặc biệt là do ta đã liên tiếp khắc ch*t ba vị hôn phu, niên phương nhị cửu không chỉ là hai nhân chín bằng mười tám tuổi, mà là thực sự đã hai mươi chín tuổi, tính khí bình thường ý chỉ kẻ nào chịu được tính khí thất thường của ta đều chẳng phải hạng người thường.

Ừm, trong tất cả những thông tin ấy, chỉ có dung mạo tuyệt mỹ là sự thật.

Nhưng Hoàng thượng bị mỹ tửu làm cho đầu óc mơ hồ, bị lừa mà ban xuống một đạo thánh chỉ tứ hôn để trống, dưới trướng người có sáu vị hoàng tử, vị nào cũng dung mạo như hoa à không, là phong hoa chính mậu, tên tuổi để phụ thân ta tùy ý điền vào.

Ngày hôm sau, hai cha con ta đã quỳ song song ở triều đường để ép hôn.

1、

Đây vốn là một bữa tiệc tối chẳng có gì đặc biệt.

Trên cành cây điểm xuyết vài sắc xanh, đúng là điềm lành vạn vật hồi sinh, Thừa tướng Bùi thị, cũng chính là phụ thân ta, đang liếc mắt nhìn tr/ộm đứa trẻ bụ bẫm dưới gối Quý phi nương nương.

Đừng hiểu lầm: Phụ thân ta chẳng có cái gan trời nào dám để ý đến nữ nhân của Hoàng thượng.

Người chỉ là khi đang tính kế x/ấu, ánh mắt thường phải nhìn chằm chằm vào thứ gì đó, gọi là tập trung thị lực.

Hoàng thượng dường như đã chú ý, Thừa tướng Bùi thị vốn luôn hoạt ngôn tối nay lại có phần trầm mặc, không khỏi quan tâm hỏi thêm:

“Bùi khanh hôm nay làm sao vậy? Có chuyện gì phiền n/ão chăng?”

Sự thực chứng minh, phụ thân ta là kẻ được đằng chân lân đằng đầu, Hoàng thượng với tư cách là bạn thuở nhỏ của người, rõ ràng biết rõ đức tính x/ấu xa ấy của người mà vẫn lần nào cũng mắc bẫy.

Phụ thân quả nhiên nâng tay áo, giả vờ lau nước mắt:

“Thần, khổ lắm.”

“Thần mặt dày nói một câu cùng tuổi với Bệ hạ, nay thấy con cháu Bệ hạ quây quần, sắp sửa tam đại đồng đường, còn nữ nhi minh châu trong lòng bàn tay thần, vì thể chất có chút đặc biệt, đến giờ vẫn chưa xuất giá.”

“Mỗi lần thần lên triều, đều bị đám lão thất phu kia chế giễu.”

Quý phi trong lòng khẽ run, lặng lẽ bế đứa con thơ ẵm ngửa của mình đi, quyết định giữ im lặng, chờ đợi phần tiếp theo của phụ thân ta.

Phụ thân ta tiếp tục trút bầu tâm sự:

“Tiên Thái hậu từng bế tiểu nữ thần, thần vỗ ng/ực đảm bảo, tiểu nữ tuy thể chất đặc biệt, nhưng thực sự dung mạo tuyệt mỹ, tuy niên phương nhị cửu, nhưng thực sự dung mạo tuyệt mỹ, tuy tính khí bình thường, nhưng thực sự dung mạo tuyệt mỹ.

“Ai~”

“Sao lại ế ẩm trong tay thế này?”

Thông thường mà nói, con người ta, một khi lớn tuổi thường mắc cái tật thích làm mai mối, Bệ hạ cũng không ngoại lệ.

Bằng không, phụ thân ta cũng chẳng dám to gan lớn mật nhắm vào người, nhưng trước khi phụ thân nhập cung, ta và mẫu thân đều tưởng dựa vào giao tình giữa lão Hoàng thượng và phụ thân, cùng lắm là ban cho ta phong hiệu “Quận chúa”, “Huyện chúa” gì đó, để chống đỡ thể diện.

Nào ngờ, Bệ hạ bị rư/ợu nho Tây Vực tiến cống làm cho đầu óc mơ hồ, trong phút chốc thực sự có chút thương cảm phụ thân ta.

Người vỗ vỗ vai phụ thân ta, kim khẩu ngọc ngôn:

“Việc này có gì khó? Trẫm có nhiều hoàng tử như vậy, trừ Đông cung ra thì ai nấy đều chưa thành hôn, trẫm chi bằng kết thông gia với Bùi khanh.”

Quý phi muốn nói lại thôi, thôi rồi lại muốn, cuối cùng nhìn đứa trẻ chưa mọc răng trong lòng, chọn cách ngậm miệng.

Thế là——

Phụ thân trơ mắt nhìn Bệ hạ đầu óc mơ hồ, loạng choạng lấy ra một đạo thánh chỉ để trống, r/un r/ẩy đưa ngọc tỷ đến bên miệng hà hơi nóng, sau đó, “bốp” một tiếng đóng xuống.

Đợi Quý phi muốn ngăn cản thì đã muộn.

Quý phi trơ mắt nhìn Thừa tướng Bùi thị đã lớn tuổi, cũng chính là phụ thân ta, ôm ch/ặt đạo thánh chỉ còn nóng hổi,

như thỏ ngậm củ cải, chạy biến mất.

Mãi đến đêm khuya:

Bệ hạ xoa xoa đầu óc còn chưa tỉnh táo, nhớ lại những lần mắc bẫy phụ thân ta ngày thường, lại nhớ đến vẻ mặt muốn nói lại thôi của Quý phi, luôn cảm thấy có gì đó kỳ lạ? Người còn chưa nghĩ thông chỗ nào không ổn thì.

Đã là buổi thiết triều sáng hôm sau.

Trong khoảnh khắc, không khí đông cứng đến điểm băng.

Ta và phụ thân cứ thế quỳ yên lặng, thoạt nhìn, tựa như cặp cha con mẫu mực ôn lương cung kiệm nhượng, khiến Bệ hạ đang đầy bụng phẫn nộ nhất thời không tìm được chỗ trút gi/ận.

Giống như dạo trước, phụ thân ta chán gh/ét một thuộc hạ nào đó, luôn lấy cớ “hôm nay ngươi đáng lẽ bước chân trái lại bước chân phải” để đuổi người ta ra ngoài.

Phụ thân ta thâm hiểu tính khí của kẻ bề trên, nên hôm nay đặc biệt ngoan ngoãn.

Rất lâu sau, cuối cùng cũng thấy Bệ hạ mặt mày tái mét lên tiếng:

“Trẫm sao nhớ, minh châu trong lòng bàn tay Bùi khanh, mười năm trước đã đính ước với con trai thứ của Tả tướng quân, trẫm còn đặc biệt ban trâm châu của Thái hậu làm của hồi môn?”

Phụ thân ta mặt không đỏ tim không đ/ập, thẳng thắn đáp:

“Bẩm Bệ hạ, chính là nàng.”

Thấy phụ thân ta lý lẽ hùng h/ồn như vậy, trong khoảnh khắc, Bệ hạ thực sự nghiêm túc suy nghĩ,

mới x/ác định trí nhớ của mình không sai, lại lên tiếng:

“Nếu trẫm không nhớ lầm, năm năm trước, phu nhân phủ khanh nhập cung trò chuyện cùng Hoàng hậu, nói nữ nhi nhà người sắp xuất giá, trẫm nhớ Hoàng hậu lại mang mấy hòm của hồi môn của mình ra ban cho nàng để thêm sính lễ?”

Gương mặt mũm mĩm của phụ thân ta nở nụ cười e thẹn, tựa hồ có chút ngại ngùng:

“Bẩm Bệ hạ, cũng chính là nàng.”

Sắc mặt Bệ hạ cuối cùng cũng có chút khó coi:

Danh sách chương

3 chương
14/06/2026 17:49
0
14/06/2026 17:49
0
26/06/2026 20:56
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Kẻ Đi Săn Lại Trở Thành Con Mồi

Chương 9

30 phút

Hắn đánh cắp bằng sáng chế của tôi cho nhân tình, tôi rút sạch huyết mạch công ty khiến hắn thân bại danh liệt

Chương 26

37 phút

Xuyên thành mẹ chồng của nữ ma đầu, tôi bắt đầu nằm ngửa

Chương 7

1 giờ

Kinh doanh đồ tang lễ bị bóc phốt, blogger Phán quan quỳ gối cầu tôi cứu mạng

Chương 7

1 giờ

Xuyên không thành nấm độc trong truyện tiên hiệp

Chương 9

1 giờ

Ta quét dọn trong ngôi miếu hoang suốt tám mươi năm

Chương 14

1 giờ

Cứu với! Linh thú tôi nuôi là ấu tể Ma Tôn

Chương 11

1 giờ

Tiên tử hại ta độ kiếp, ta đá Thiên Đế xuống trần gian chịu nhục thay ta

Chương 7

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu