Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“Bố, đừng đi.”
Ông không động đậy.
Tiếng cào cấu dừng lại.
Ngoài cửa vang lên tiếng của bà.
“Khương Hòa.”
M/áu trong người tôi lạnh toát.
Giọng nói ấy quá giống.
Giống như lúc bà thường gọi tôi ăn cơm.
Tôi há miệng định đáp lời.
Bố tôi vội bịt ch/ặt miệng tôi lại.
Lòng bàn tay ông đầy mồ hôi.
Ngoài cửa lại gọi: “Con gái, bà rán quẩy cho cháu rồi đây.”
Nước mắt tôi tuôn rơi.
Tôi muốn lao tới mở cửa.
Bố tôi ôm ch/ặt lấy tôi, thì thầm: “Không phải bà cháu đâu.”
Ngoài cửa im lặng một hồi.
Rồi giọng nói ấy cười.
Tiếng cười rất khẽ.
Không giống tiếng người già.
Giống tiếng một người phụ nữ.
Lại giống một đứa trẻ vừa học được cách phát âm.
“Không mở cửa, vậy ta vào đây.”
Cánh cửa sau bị đóng đinh rung lên bần bật.
Những chiếc đinh trên ván gỗ, từng chiếc một tự lùi ra ngoài.
Bố tôi vơ lấy con d/ao phay, chắn trước mặt tôi.
Chiếc đinh thứ nhất rơi xuống đất.
Chiếc thứ hai cũng rơi.
Chiếc thứ ba lăn đến bên chân tôi.
Trên chiếc đinh dính thứ gì đó đỏ tươi và ẩm ướt.
Tôi sợ hãi co rúm vào góc tường.
Qua khe cửa, một ngón tay thò vào.
Ngón tay ấy rất mảnh, móng tay thâm tím.
Nó từ từ sờ soạng trong khe cửa.
Khi sờ đến chiếc đinh cuối cùng, nó dừng lại.
Lư hương trong nhà bỗng nhiên bốc ch/áy.
Chiếc kéo nhỏ từ trong tro nhang b/ắn ra, rơi xuống đất.
Lưỡi kéo tự mở ra.
*Cạch* một tiếng.
Ngón tay trong khe cửa bị c/ắt đ/ứt.
Ngoài cửa vang lên một tiếng thét chói tai.
Đó không phải giọng của bà.
Bố tôi lao tới, dùng d/ao phay chặn ch/ặt cửa.
Thứ ngoài cửa đang khóc.
Tiếng khóc lúc xa lúc gần.
Cuối cùng, nó áp sát vào cánh cửa nói một câu.
“Bà Khương n/ợ ta, phải để cháu gái trả.”
Ngoài nhà, tiếng gió ngừng bặt.
Ngón tay bị đ/ứt trên mặt đất cử động.
Nó từ từ co lại.
Đầu ngón tay hướng về phía tôi.
Như thể đang chỉ đường.
Tôi nhìn theo hướng nó chỉ.
Dưới bếp, lộ ra một góc vải xanh.
Tôi bò tới, lật đống củi khô.
Chiếc hòm gỗ bị mất của bà nằm ở đó.
Trên nắp hòm, có thêm một hàng chữ viết bằng m/áu.
“Mười lăm năm sau, đến đỡ đẻ.”
Hàng chữ m/áu ấy xuất hiện, trong nhà tĩnh mịch như bị tuyết vùi lấp.
Bố tôi nhìn chằm chằm vào chiếc hòm, hồi lâu không dám chạm tay vào.
Ngụy Trường Thuận được gọi đến khi trời sắp sáng.
Ông vừa bước vào cửa, nhìn thấy ngón tay đ/ứt và chiếc hòm, sắc mặt còn trắng hơn cả tro nhang đêm cúng thất tuần.
Ông không nhìn chiếc hòm trước.
Ông quỳ xuống trước bài vị của bà, dập đầu ba cái.
Bố tôi lạnh lùng hỏi: “Có phải ông sớm đã biết chiếc hòm sẽ quay lại?”
Ngụy Trường Thuận không đáp.
Ông trải giấy vàng xuống đất, dùng kẹp lửa gắp ngón tay đ/ứt lên.
Ngón tay rời khỏi mặt đất vẫn không ngừng co quắp.
Đầu móng tay vẫn luôn hướng về phía tôi.
Tôi sợ hãi nấp sau lưng bố.
Ngụy Trường Thuận ném ngón tay vào chậu lửa.
Ngọn lửa vừa chạm vào da th!t, trong nhà liền vang lên tiếng trẻ con khóc.
Tiếng khóc chui ra từ chậu lửa,
lại như vọng về từ sâu trong rặng tre.
Bố tôi vơ lấy d/ao phay định lao ra cửa.
Ngụy Trường Thuận ôm ch/ặt lấy ông.
“Anh ra ngoài lúc này, chính là dâng đứa trẻ cho nó.”
Gân xanh trên trán bố tôi nổi lên cuồn cuộn.
“Rốt cuộc là ai muốn con gái tôi?”
Ngụy Trường Thuận nghiến răng nói: “Không phải ai cả, đó là n/ợ.”
Bố tôi đ/á văng chiếc ghế bên cạnh.
“Mẹ tôi đỡ đẻ cả đời, bà n/ợ ai món n/ợ này?”
Ngụy Trường Thuận nhìn hàng chữ m/áu trên hòm.
“Bà đỡ đỡ lấy mạng người, gặp phải thứ không nên chào đời, cũng coi là mệnh.”
“Bà Khương năm đó từng c/ắt đ/ứt một âm th/ai.”
“Thứ này nhớ th/ù.”
Bố tôi định hỏi thêm, chiếc hòm bỗng nhiên tự phát ra tiếng động.
*Cạch.*
Như có ai đó gõ vào nắp hòm từ bên trong.
Sắc mặt bố tôi thay đổi.
Đó là chiếc hòm cũ của bà.
Từ nhỏ tôi đã thấy bà xách nó ra đi.
Mỗi lần về, bà đều lau sạch kéo, cuộn gọn chỉ bông, phơi vải trắng ngoài sân.
Nhưng giờ chiếc hòm nằm dưới bếp, khe hòm rỉ ra thứ nước màu đen đỏ.
Một mùi tanh ngọt bốc lên.
Ngụy Trường Thuận đưa tay định mở.
Bố tôi nắm ch/ặt cổ tay ông.
“Ông dám động vào đồ của mẹ tôi?”
Ngụy Trường Thuận nhìn ông.
“Thứ này không mở ra, đêm nay nó vẫn sẽ gõ cửa.”
Bố tôi cứng đờ người.
Ngụy Trường Thuận bảo tôi thắp ba nén hương.
Tay tôi run dữ dội, châm hai lần đều không ch/áy.
Cuối cùng bố tôi phải giúp tôi châm.
Đầu nhang vừa đỏ, tiếng gõ trong hòm liền dừng lại.
Ngụy Trường Thuận dùng chiếc kéo nhỏ bà để lại cạy khóa hòm.
Nắp hòm từ từ lật mở.
Bên trong không có kéo, không có vải trắng, cũng không có chỉ bông.
Chỉ có một bọc tã trẻ con.
Bọc tã may bằng vải xanh, cùng màu với chiếc áo của bà.
Mặt vải ướt sũng.
Ngụy Trường Thuận dùng kẹp lửa lật một góc.
Bên trong lăn ra nửa chiếc yếm đỏ.
Trên yếm thêu một chữ “Khương” méo mó.
Bố tôi hít một hơi lạnh.
Đó là chữ tôi thêu.
Khi còn nhỏ tôi nghịch ngợm thêu trên vải, bà đã cười mấy ngày liền, bảo con gái tay chân vụng về, sau này đừng cầm kim.
Tôi đưa tay định cầm.
Ngụy Trường Thuận quát lớn ngăn tôi lại.
“Đừng chạm vào.”
Nhưng đã muộn.
Nửa chiếc yếm ấy như có sự sống, dán ch/ặt lên mu bàn tay tôi.
Tôi chỉ thấy mu bàn tay lạnh buốt.
Một sợi chỉ m/áu mảnh như tơ chui ra từ trong vải, quấn ch/ặt lấy cổ tay tôi.
Bố tôi lao tới giằng ra.
Sợi chỉ m/áu càng giằng càng ch/ặt.
Tôi đ/au đớn bật khóc.
Nén hương trước bài vị bỗng đ/ứt đoạn.
Ba nén hương cùng g/ãy gập, đầu nhang rơi xuống chiếc kéo nhỏ.
Chiếc kéo tự bật dậy.
*Cạch* một tiếng.
Sợi chỉ m/áu đ/ứt lìa.
Trên cổ tay tôi lại xuất hiện một vòng đỏ.
Giống như từng bị dây rốn siết qua.
Chương 13
Chương 23
Chương 8.
Chương 19
Chương 22
Chương 8
Chương 14
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook