Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Có lẽ hắn đang nghĩ, Khương Chiếu Đường cũng biết đá/nh đàn.
Hắn không biết.
Hắn chưa bao giờ biết.
Kiếp trước sau khi thành thân, hắn chỉ khen đàn của ta đúng một lần.
Hôm đó ta đá/nh khúc nhạc mà trưởng tỷ từng đá/nh, hắn đứng ngoài cửa nghe xong, thấp giọng nói: "Rất giống."
Rất giống.
Hai chữ này, ta ghi lòng tạc dạ suốt mười năm.
Một khúc dứt, Trưởng công chúa đặt chén trà xuống.
"Khương nhị cô nương đàn không tệ."
Mẫu thân sững sờ.
Trưởng tỷ cũng nhìn ta, trong mắt có thứ gì đó đã vỡ vụn.
Ta đứng dậy hành lễ.
Trưởng công chúa lại hỏi: "Vì sao trước kia không thấy ngươi thể hiện?"
Lời này hỏi rất hiểm.
Nếu nói không ai cho ta thể hiện, chính là oán trách gia đình.
Nếu nói bản thân không muốn, chính là bất kính trước mặt quân vương.
Ta hạ mắt.
"Trước kia trong nhà có trưởng tỷ, thần nữ không dám tranh trước."
Trưởng công chúa nhướng mày.
"Vậy hôm nay dám rồi?"
Ta nắm ch/ặt ống tay áo.
"Hôm nay thần nữ muốn thu dọn tàn cuộc giúp trưởng tỷ, cũng muốn đàn nốt khúc nhạc cho chính mình."
Trưởng công chúa nhìn ta một lúc, bỗng nhiên mỉm cười.
"Hay cho câu muốn đàn nốt cho chính mình."
Sau tiệc, Trưởng công chúa ban cho ta một chiếc chuông ngọc.
Không quý giá, nhưng lại là ban thưởng trước mặt mọi người.
Cú này khiến dư luận đổi chiều.
Có người nói ta tâm cơ sâu xa, không lộ ra ngoài.
Có người nói nhị cô nương nhà họ Khương hóa ra không phải khúc gỗ.
Mẫu thân suốt dọc đường không nói một lời.
Về phủ, bà gọi ta vào phòng.
Ta tưởng bà muốn quở trách ta.
Nhưng bà ngồi rất lâu, thấp giọng hỏi: "Tiếng đàn của con, học thành như vậy từ khi nào?"
Ta nhìn bà.
"Nữ sư dạy ạ."
Mẫu thân sững sờ.
Vị nữ sư đó là người trưởng tỷ không cần.
Năm đó mẫu thân còn nói, cho ta cũng chẳng lãng phí.
Chuỗi hạt trong tay bà ngừng lại.
"Sao con chưa từng nói?"
Ta mỉm cười.
"Mẫu thân chưa từng hỏi."
Sắc mặt bà dần tái đi.
Ngoài cửa bỗng truyền đến tiếng bước chân.
Phụ thân sải bước vào, trong tay nắm một phong thư.
"Hôm nay con xuất đầu lộ diện trong cung, rất tốt. Trưởng công chúa ban thưởng, nhà họ Bùi cầu hôn, nhà họ Tạ cũng chưa hẳn đã dứt ý."
Ông nhìn ta, trong mắt không có niềm vui, chỉ có sự tính toán.
"A Đường, con đã có bản lĩnh này, sao trước kia lại giấu đi?"
Ta không đáp.
Phụ thân đ/ập lá thư xuống bàn.
"Nhà họ Tạ lại gửi lời, nguyện ý đ/è xuống chuyện ngày hôm qua, vẫn muốn cầu hôn. Còn phía nhà họ Bùi, ta sẽ kéo dài thời gian."
Toàn thân ta lạnh toát.
Mẫu thân vội nói: "Lão gia, A Đường đã nói là không nguyện ý."
Phụ thân liếc nhìn bà.
"Kiến thức đàn bà. Tạ Hành Chu tương lai có hy vọng vào nội các, Bùi Tri Nghiên b/ệnh tật khó chống đỡ, nặng nhẹ thế nào nàng không nhìn ra sao?"
Ta hỏi: "Phụ thân vẫn muốn gả con cho nhà họ Tạ sao?"
Phụ thân trầm giọng: "Không phải gả, mà là chọn con đường tốt nhất cho con."
Ta nghe thấy chính mình bật cười một tiếng.
"Con đường tốt nhất, tại sao trưởng tỷ không đi?"
Sắc mặt phụ thân trầm xuống.
Ta đứng dậy.
"Vì tỷ ấy không cần, nên mới đến lượt con. Phụ thân, đây không phải con đường tốt nhất, đây là con đường thừa thải."
Phụ thân nhìn chằm chằm ta, bỗng nhiên nói: "Nếu con kiên quyết gả cho nhà họ Bùi, nhà họ Khương sẽ không cho con lấy nửa đồng của hồi môn."
Mẫu thân kinh ngạc.
"Lão gia!"
Phụ thân lạnh lùng nói: "Không thích nhà họ Tạ, vậy thì không có gì cả."
Câu nói cũ kỹ đó cuối cùng lại rơi xuống.
Không thích, thì không có gì cả.
Ta nhìn ông.
Lần này, ta không cúi đầu.
"Được."
Phụ thân ngẩn người.
Ta nói: "Con không cần."
【Chương thứ bảy】
Tin tức không cần của hồi môn truyền ra ngoài, phủ họ Khương lo/ạn trước.
Mẫu thân đổ b/ệnh.
Trưởng tỷ đứng trước cửa viện ta suốt một đêm, ngày hôm sau dưới mắt thâm quầng đ/áng s/ợ.
Phụ thân không gặp ta, trực tiếp bảo sổ sách phong tỏa phần chi tiêu của ta.
Thanh Nhụy lo lắng xoay như chong chóng.
"Cô nương, không có của hồi môn thì gả đi thế nào? Người khác sẽ cười ch*t người đó."
Ta ngồi dưới cửa sổ chép danh sách lễ vật, cổ tay tê dại.
"Của hồi môn vốn là đồ của nhà họ Khương, phụ thân không cho, ta cũng không cư/ớp được."
"Vậy phải làm sao?"
Ta chấm mực, tiếp tục viết.
"Tự mình ki/ếm."
Thanh Nhụy ngẩn người.
Ta có một cửa tiệm.
Chính x/ác mà nói, là ngoại tổ mẫu để lại cho ta.
Kiếp trước trước khi xuất giá, mẫu thân nói ta không biết quản lý, sợ bị hạ nhân lừa gạt, nên thay ta giữ lấy.
Sau khi nhà họ Khương gặp chuyện, ta mới biết cửa tiệm đó sớm đã bị phụ thân đem đi làm của hồi môn cho trưởng tỷ.
Kiếp này, ta nhớ rõ địa khế đặt ở đâu.
Khi ta đi tìm mẫu thân đòi địa khế, bà đang tựa vào sập uống th/uốc.
Mùi th/uốc đắng ngắt khắp phòng.
Bà thấy ta, thần sắc phức tạp.
"Con đến làm gì?"
Ta hành lễ.
"Cẩm Tú Phường ngoại tổ mẫu để lại cho con, địa khế đang ở chỗ mẫu thân, con muốn lấy lại."
Bát th/uốc va vào khay.
Mẫu thân chưa kịp nói, phụ thân từ sau bình phong bước ra.
"Con tính toán hay thật."
Ta nhìn ông.
"Đó là thứ ngoại tổ mẫu cho con."
Phụ thân cười lạnh.
"Nhà họ Khương nuôi con mười sáu năm, giờ con tính toán rạ/ch ròi thế sao?"
Ta hỏi: "Khi phụ thân không cho của hồi môn, có tính toán rạ/ch ròi không?"
Sắc mặt ông tái mét.
Mẫu thân vội vàng nói: "A Đường, cửa tiệm đó những năm nay kinh doanh không tốt, lấy về cũng vô dụng."
Ta nói: "Có vô dụng hay không, tự con gánh vác."
Phụ thân nhìn chằm chằm ta, hồi lâu sau nói: "Địa khế có thể cho con, nhưng cửa tiệm n/ợ ba trăm lượng tiền hàng, con tiếp nhận luôn đi. Trong ba ngày không trả nổi, cửa tiệm sẽ đem thế chấp cho phòng kế toán."
Mẫu thân kinh hãi: "Lão gia, món n/ợ đó không phải..."
Phụ thân liếc nhìn bà, bà im bặt.
Ta hiểu rồi.
Chương 8
Chương 6
Chương 9
Chương 21
Chương 8
Chương 13
Chương 13
Chương 23
Bình luận
Bình luận Facebook