Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Khi tiết thu dần sâu, cung đình truyền chỉ, Hoàng hậu nương nương muốn đến hoàng tự ở vùng ngoại ô phía Bắc để cầu phúc cho quốc gia, cần vài vị quan gia nữ tử thanh tịnh, hiểu lễ nghĩa đi theo chép kinh.
Sau khi nhận chỉ, phụ thân chẳng màng thể diện, liên miệng nói trời giúp ta.
Người đích thân bảo m/a m/a già dặn nhất chuẩn bị các loại tố y, trước khi đi còn dặn đi dặn lại, cầu phúc là nhỏ, chớ để lỡ mất tiên cơ.
Hoàng tự ngoại ô phía Bắc xây trên sườn núi, cổ thụ chạm trời, tiếng chuông vang vọng.
Hoắc Vân Lam cũng đến, ta cùng nàng và hai người nữa chép sách trong kinh đường, một lúc sau, nàng thấp giọng nói.
“Nơi này thật ngột ngạt,
đâu đâu cũng là mùi hương khói! Ngọc Hoa, lát nữa chép xong sách, ta dẫn ngươi ra sau núi xem cây bạch quả, vàng rực cả một vùng núi, đẹp lắm!”
Ta khẽ lắc đầu với nàng, ra hiệu nàng nhỏ tiếng thôi, Hoàng hậu đang ở ngay vách bên cạnh.
Đúng lúc này, Hoàng hậu nương nương tới, ánh mắt đạm bạc dừng lại trên người Hoắc Vân Lam.
“Hoắc cô nương, nơi thanh tịnh của Phật môn, chép kinh là việc cần sự thành tâm. Ngươi đã tới đây, thì nên tĩnh tâm mới phải, sao lại ở đây cười đùa ồn ào, quấy nhiễu người khác?”
Nụ cười trên mặt Hoắc Vân Lam cứng đờ: “Nương nương, thần nữ chỉ là thấy...”
“Chỉ là cái gì?” Hoàng hậu nương nương ngắt lời.
“Tây Uy tướng quân trấn giữ biên cương, công lao to lớn, bản cung đương nhiên cảm niệm. Nhưng ngươi đã về kinh, thì phải giữ quy củ kinh thành, bổn phận của nữ tử. Bản cung nghe nói, ngươi thường xuyên cưỡi ngựa b/ắn săn, không khác gì nam tử, nay ở trước Phật tiền vẫn cứ không biết thu liễm như thế. Mẫu thân ngươi dạy dỗ ngươi như vậy sao?”
Từng chữ như kim châm, đ/âm vào gương mặt rạng rỡ của Hoắc Vân Lam.
Nhưng người sáng suốt đều biết, người đua ngựa cùng nàng là Thái tử, người cùng nàng phô trương khắp phố cũng là Thái tử.
Thái tử vốn là người đoan chính, vậy mà vì nàng lại ngự mã giữa phố, du ngoạn thuyền hoa, thậm chí đi tuần cũng mang theo nàng.
Đứa con vốn đoan chính của mình lại vì một đứa con gái hoang dã mà nghịch ngợm như thế, đương nhiên khiến Hoàng hậu nương nương không vui.
Sắc mặt Hoắc Vân Lam trong chớp mắt tái nhợt, bóng đổ trước cửa, là Thái tử tới.
Thái tử lặng lẽ đứng đó, đối diện với ánh mắt cầu c/ứu của Hoắc Vân Lam, bất giác dời tầm nhìn đi nơi khác.
Trong một khoảnh khắc, ánh sáng trong mắt Hoắc Vân Lam vụt tắt.
Nàng cúi đầu, như nhận mệnh mà tạ tội, rồi lui ra ngoài trong tiếng quở trách của Hoàng hậu nương nương.
Còn Thái tử từ đầu đến cuối, không thốt một lời.
Ta chưa bao giờ nghĩ Hoắc Vân Lam sẽ ra đi một cách quyết tuyệt như thế, chỉ để lại một phong thư.
Thư rất ngắn, nét chữ cũng có chút nguệch ngoạc, có lẽ là đã khóc, nước mắt làm nhòe đi những nét mực nhạt.
Nàng nói quy củ Trường An quá nhiều, nàng phải đi rồi.
Còn đi đâu, nàng không nói, ta nắm ch/ặt lá thư, không tự chủ được mà lo lắng.
Một nữ tử tươi sống như vậy, cũng phải dần héo tàn dưới nhà tù Trường An này sao?
Bóng dáng Thái tử đứng phía sau, hoàng hôn nhuộm màu lông mày và ánh mắt của người trở nên mờ ảo.
“Nàng có phải cũng thấy, cô rất bạc bẽo.”
Ta cất thư đi: “Điện hạ tự có suy tính của điện hạ.”
Người nghe xong cười khổ: “Các nàng vẫn cho rằng cô vô tình, ngôi vị trữ quân, sự an ổn của triều đình, thứ nào cũng quan trọng hơn tình cảm nam nữ. Cô để tâm đến nàng, nhưng trên vai cô, có những thứ quan trọng hơn.”
Người như thể đang giải thích với ta, lại như đang thuyết phục chính mình.
Gió núi thổi áo bào người bay phấp phới, ngày hôm sau, gió lặng, mọi thứ như cũ.
Thái tử vẫn là vị trữ quân không tì vết,
đồng hành bên cạnh Hoàng hậu, ôn hòa lễ độ với đích tôn nữ nhà Thái phó An.
Dường như cơn gió thu tiêu điều ngày hôm qua, cùng với người con gái rạng rỡ từ biên cương đến rồi lại rời đi kia, chỉ là một giấc mộng không quan trọng trong ngôi chùa hoàng gia này.
Lời đồn thổi ồn ào, nói Thái tử điện hạ đích thân cùng Từ tiểu thư thưởng cảnh thu trên núi sau, còn tặng nàng một miếng noãn ngọc ngự ban, Thái tử điện hạ trân trọng như vậy, chắc hẳn nữ tử kia sắp làm Thái tử phi rồi.
Còn về hổ nữ tướng môn Hoắc Vân Lam từng cùng Thái tử rong ruổi phố phường, đã sớm trở thành quá khứ không ai nhắc tới.
Trở về phủ Thái phó, phụ thân đã nghe phong thanh, sắc mặt xanh mét.
“Đồ vô dụng! Cơ hội tốt bày ra trước mắt, vậy mà để một đứa con gái hoang dã từ biên cương chiếm tiên cơ, nay lại bị nữ tử nhà họ Từ cư/ớp mất phong đầu! Con bảo ta phải nói con thế nào đây!”
Người phát tiết một hồi, thấy ta vẫn im lặng, giọng điệu dịu xuống vài phần.
“Vị trí Thái tử phi xem ra là treo rồi. May mà Thái tử đối với con vẫn còn chút tình cũ, công lao c/ứu giá của con cũng bày ra đó. Từ thị nữ làm chính phi, con nếu có thể mưu cầu vị trí trắc phi, cũng không tính là thua sạch.”
Thế là, ta lại bị giam về căn nhà vuông vức, ngày qua ngày luyện tập lễ nghi thi thư.
Khe hở duy nhất để thở, là những lá thư được chuyển từ những nơi khác nhau mỗi tháng.
Bên trong là nét chữ bay bổng của Hoắc Vân Lam.
Nàng nói núi Thái Bạch đã đổ tuyết, cảnh tuyết rất đẹp, kể về việc nàng gặp một con ngựa dữ ở Tửu Tuyền, nàng thề phải thuần phục nó.
Gửi kèm theo thư có khi là một túi nho khô, có khi là vài chiếc lông vũ rực rỡ sắc màu.
Lần gần nhất, trong giấy thư kẹp vài mẩu bánh nướng, nàng tinh nghịch viết ở cuối thư: “Mới nướng xong, thơm lắm, tiếc là không mang đến được, cho ngươi ngửi vụn bánh giải thèm!”
Ta nhìn những dòng chữ tươi sống nhảy múa trên giấy, tưởng tượng cảnh nàng rong ruổi tự do giữa trời đất.
Cơn gió tự do ấy, cuối cùng cũng đã chữa lành cho nàng.
Chương 8
Chương 13
Chương 13
Chương 23
Chương 8.
Chương 19
Chương 22
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook