Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Lục Tiểu Long, không, phải gọi là Viên Mộc, đột nhiên ngửa mặt lên trời cười lớn.
“Không hổ là sư muội tốt của ta, không ngờ lại đoán ra thân phận của ta nhanh đến vậy.”
Thật sự là hắn!
Là hắn đã hại ch*t Tiểu Long!
Đôi mắt ta đỏ ngầu, h/ận đến mức muốn rá/ch cả khóe mắt:
“Tại sao?”
“Ngươi là sư huynh của ta mà! Năm xưa khi sư phụ muốn trục xuất ngươi khỏi môn phái, ta còn thay ngươi c/ầu x/in, tại sao ngươi lại có thể hại đệ đệ ta?!”
Viên Mộc lại lộ vẻ gh/en gh/ét, kh/inh khỉnh hừ lạnh một tiếng:
“Tại sao không thể chứ?”
“Từ khi lão già ch*t ti/ệt đó nhận ngươi làm đệ tử chân truyền, suốt ngày chỉ treo cái tên ngươi trên cửa miệng, thứ gì tốt cũng dành cho ngươi trước!”
“Nếu không phải tại ngươi, sư phụ sao nỡ đuổi ta ra khỏi môn phái?! Ta đâu cần ngươi phải giả nhân giả nghĩa ở đó cầu tình?”
“Tất cả đều là tại ngươi! Đương nhiên phải để đệ đệ ngươi trả giá!”
Tim ta đ/au nhói.
Nước mắt trào ra.
Hóa ra, tai họa này lại bắt nguồn từ chính ta…
Cả trái tim ta bị sự dằn vặt chiếm lấy, lồng ng/ực nghẹn đắng đến mức khó thở.
Thế nhưng…
“Từ khi nào?”
“Các ngươi làm cách nào mà được như vậy?”
Viên Mộc lộ vẻ đắc ý:
“Nhắc mới nhớ, chuyện này còn phải cảm ơn ngươi đấy, sư muội tốt của ta!”
Ta kinh ngạc ngẩng đầu.
Viên Mộc cười gằn hai tiếng rồi nói tiếp:
“Nhờ ngươi ngày thường cứ hở ra là nhắc đến đệ đệ, ta mới có thể hiểu rõ về nó đến thế.”
“Đệ đệ ngươi thể chất đặc biệt, vốn khó đoạt xá. Nhưng may thay ba năm trước nó anh hùng c/ứu mỹ nhân, bị thương nặng, ta liền nhân lúc nó yếu nhất mà ra tay. Khoảng thời gian đó, còn phải cảm ơn ngươi đã giúp ta dưỡng thương đấy!”
“Lục Tiểu Phượng, ngươi cư/ớp đi y bát của sư phụ, ta cư/ớp đi thân x/ác của đệ đệ ngươi, chúng ta huề nhau rồi.”
Ta đứng ch/ôn chân tại chỗ.
Hóa ra,
Ngay từ đầu đây đã là một cái bẫy nhắm vào hai chị em ta.
Viên Mộc từ miệng ta mà biết được tính tình của Lục Tiểu Long, rồi lợi dụng Tống Uyển Nhu giăng bẫy khiến đệ ấy trọng thương.
Lại nhân lúc bùa hộ thân được kích hoạt, trước khi ta kịp quay về, hắn đã tính toán lệch đi một khoảng thời gian hoàn hảo.
Ba năm trước, kẻ mà ta tốn bao công sức c/ứu về, hóa ra lại là hung thủ gi*t ch*t đệ đệ ta!
Đệ đệ, cuối cùng vẫn là vì ta mà liên lụy.
Ta r/un r/ẩy những ngón tay, khẽ vuốt ve miếng ngọc bội bên hông.
Đệ đệ à, là tỷ tỷ có lỗi với đệ…
Nhưng đệ yên tâm.
Ta nhất định sẽ b/áo th/ù cho đệ, đoạt lại tất cả những gì đệ đã mất!
Cuồ/ng phong nổi lên từ mặt đất, thổi tung vạt áo ta bay phấp phới.
Ta dùng hai tay kết ấn, không khí xung quanh trở nên sát khí đằng đằng.
Viên Mộc và Tống Uyển Nhu cùng lúc biến sắc.
6.
Viên Mộc và Tống Uyển Nhu nhìn nhau, khẽ gật đầu.
Viên Mộc hai tay kết ấn nhanh chóng, một bàn tay màu đen như tấm khiên lại lần nữa ngưng tụ thành hình, chắn ch/ặt trước mặt cả hai.
Tống Uyển Nhu xoay người bỏ chạy, miệng hô lớn:
“Người đâu!”
“Có thích khách muốn gi*t tướng quân! Người đâu mau tới!”
Viên Mộc đứng sau bàn tay khổng lồ, giọng nói hung á/c:
“Đừng quên, ta bây giờ là đại tướng quân triều đình, đấu với ta, ngươi là tự tìm đường ch*t!”
Ta nhếch môi cười lạnh.
“Viên Mộc, trước kia ngươi không bằng ta, bây giờ—cũng vậy thôi!”
Nói đoạn, ta hai tay kết ấn cuối cùng, rồi mạnh mẽ đẩy về phía trước.
Một tấm lưới vàng dần thành hình trên không trung, chụp thẳng xuống đầu Viên Mộc,
Rồi dần dần thu hẹp lại.
“Câu H/ồn Trận?!”
Đồng tử Viên Mộc co rút, vẻ mặt càng thêm dữ tợn:
“Lão già đó quả nhiên hào phóng, thứ gì cũng truyền lại cho ngươi.”
“Nhưng, ngươi thực sự nghĩ trò mèo này có thể gi*t được ta sao? Quá ngây thơ!”
Nói xong, hắn giơ tay, một luồng khí đen như giòi trong xươ/ng, bám theo những sợi tơ vàng mà dính ch/ặt lấy.
Phụt!
Cả hai chạm nhau, bốc lên một làn khói đen.
Tấm lưới vàng như bị lửa đ/ốt, trong nháy mắt bị ăn mòn thủng một lỗ lớn.
Pháp thuật bị phá, người thi triển tất phải chịu phản phệ.
Ta chỉ cảm thấy lồng ng/ực chấn động mạnh, trong cổ họng dâng lên vị m/áu tanh nồng.
Không nhịn được mà phun ra một ngụm m/áu tươi.
Tấm lưới vàng lập tức tan biến.
Sắc mặt ta tái nhợt, không thể tin nổi nhìn luồng khí đen trên không trung.
“Ngươi… sao lại mạnh đến thế?!”
Thảo nào, thể chất bách tà bất xâm của đệ đệ lại có thể bị một á/c linh như hắn đoạt xá.
Hóa ra, hắn đã âm thầm trưởng thành nhanh đến mức này ở nơi ta không nhìn thấy.
“Không ngờ tới phải không?”
Viên Mộc càng thêm đắc ý.
Hắn thản nhiên búng tay một cái.
Trong chớp mắt, khí đen cuồn cuộn, như lồng giam siết ch/ặt lấy ta ở giữa.
“Đã biết sớm muộn gì cũng phải đối đầu với ngươi, sao ta có thể không chuẩn bị trước chứ?”
“Năm đó lão già kia đuổi ta khỏi sư môn, ta đã thề dưới đáy lòng, tương lai nhất định phải vượt qua ngươi!”
“Lão già đó chắc chắn không ngờ, cuối cùng chính tro cốt của lão lại giúp ta, ha ha ha ha! Ta đã ăn tro cốt của lão, đạt được công pháp cả đời của lão, cuối cùng, đá/nh bại đệ tử cưng nhất của lão!”
Đầu ta ong lên một tiếng, hoàn toàn n/ổ tung.
“Ngươi… vậy mà lại… ăn… tro cốt của sư phụ?!”
“Đồ s/úc si/nh!”
Ta gào thét trong gi/ận dữ, mắt muốn rá/ch cả ra.
Sư phụ đối với ta như cha như mẹ, không ngờ rằng, sau khi ch*t cũng không được an nghỉ.
N/ợ mới th/ù cũ cộng lại, ta h/ận không thể ăn tươi nuốt sống kẻ s/úc si/nh này.
Ta vận dụng toàn bộ linh lực, bất chấp tất cả lao vào tấn công Viên Mộc.
Chương 19
Chương 22
Chương 8
Chương 14
Chương 12
Chương 7
Chương 20
Bình luận
Bình luận Facebook