Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
"Ngày hôm đó em nghĩ, một người sẵn sàng chạy một chuyến chỉ để trả mười đồng tiền phí đỗ xe, thì người này chắc chắn không đến nỗi nào."
Đèn đỏ chuyển xanh.
Xe lăn bánh.
"Sau đó khi anh theo đuổi em, mỗi lần hẹn hò đều đến sớm, mỗi lần ăn xong đều tranh trả tiền, đưa em về nhà bao giờ cũng đợi em vào cửa mới đi."
"Đó chẳng phải là thao tác cơ bản sao?"
"Phải. Nhưng rất nhiều người không làm được."
Cô ấy dừng lại một chút.
"Cho nên tuy anh có đôi lúc rất phiền, ra ngoài là dẫm phải hiện trường vụ án, ăn đồ nướng gặp ngay kẻ gi*t người, đi rút tiền gặp ngay cư/ớp ngân hàng, đi sửa xe đ/âm sầm vào hang ổ, chơi game ở quán net cũng có thể quét sạch một băng nhóm đá/nh bạc--"
"Em có thể đừng nói một hơi hết luôn không--"
"Nhưng em không hối h/ận khi gả cho anh."
Trong xe im lặng.
Máy sưởi ù ù thổi.
Tôi nắm ch/ặt tay cô ấy, siết nhẹ hơn một chút.
"Thẩm Lan."
"Ừ."
"Trước khi gả cho anh, em thật sự làm ở bộ phận nhân sự sao?"
"...Thật. Sau đó mới điều sang hình sự."
"Điều sang khi nào?"
"Năm thứ hai sau khi chúng ta kết hôn."
"Tại sao lại điều?"
"Vì có một vụ án thiếu người, mượn điều một lần, kết quả là phá được, cấp trên thấy em phù hợp nên giữ lại luôn."
"Vậy là em lừa anh hai năm."
"Không phải lừa. Là kỷ luật bảo mật."
"Kỷ luật bảo mật yêu cầu em nói với chồng là làm ở bộ phận nhân sự?"
"Kỷ luật bảo mật yêu cầu em không được nói vị trí cụ thể cho người nhà. Bộ phận nhân sự là lựa chọn ít gây nghi ngờ nhất."
"Em chọn khéo thật đấy."
"Tác phong chuyên nghiệp thôi."
Tôi cười.
Cô ấy cũng cười.
Đến nhà rồi.
Xe đỗ vào hầm.
Cô ấy rút chìa khóa nhưng không xuống xe.
"Tô Bắc."
"Ừ."
"Sau này ra ngoài vẫn phải báo cáo nhé."
"Em đã bắt anh ngồi đối diện văn phòng em rồi, còn báo cáo cái gì nữa."
"Sau giờ làm."
"Được."
"Cả cuối tuần nữa."
"Được."
"Còn nữa--"
"Đội trưởng Thẩm."
"Hửm?"
"Em cứ liệt kê tiếp đi, anh cảm giác em không phải đang quản chồng, mà là đang quản nghi phạm đấy."
Cô ấy cởi dây an toàn, đẩy cửa xe.
"Có gì khác nhau à?"
Cửa đóng sầm lại.
Tôi ngồi ở ghế phụ, nhìn bóng lưng cô ấy đi về phía thang máy.
Đuôi tóc đuôi ngựa đung đưa.
Bước chân vững vàng lắm.
Tôi hạ cửa kính xe xuống.
Hét với theo một tiếng.
"Thẩm Lan."
Cô ấy dừng lại, quay đầu.
"Cảm ơn em lần chạy bộ đến chợ tìm anh."
Cô ấy đứng dưới ánh đèn gara, nhìn tôi hai giây.
"Lần sau đừng bắt em phải chạy nữa."
Quay người bỏ đi.
Tôi tựa vào lưng ghế.
Ngoác miệng cười.
Điện thoại rung lên.
WeChat.
Phạm Lỗi: Người anh em, hai trăm tệ tao chuyển cho mày rồi.
Tôi bấm vào xem.
Chuyển hai trăm lẻ một.
Một tệ dư ra, ghi chú là "tiền lãi".
Tôi trả lời một câu: "Lần tới đi ăn đồ nướng cùng không?"
Phạm Lỗi: "Mày tha cho tao đi, đi ăn đồ nướng với mày là gặp kẻ gi*t người đấy."
Tôi: "Thế quán net?"
Phạm Lỗi: "Gặp băng nhóm đá/nh bạc."
Tôi: "Thế đi đâu?"
Phạm Lỗi gửi một định vị.
Quán ăn Sa Huyện trước cổng Cục Công an.
Ghi chú: "Ăn ở đây chắc không xảy ra chuyện gì đâu nhỉ? Dưới mắt cảnh sát cơ mà."
Tôi nhìn cái định vị đó.
Nghĩ một lúc.
Thôi bỏ đi.
Với thể chất của tôi, biết đâu đùi gà ở quán Sa Huyện cũng là th!t đông lạnh buôn lậu.
Tôi đóng cửa kính, xuống xe.
Đi về phía thang máy.
Đèn trong hầm lần lượt tắt sau lưng.
Phía trước cửa thang máy đang mở.
Thẩm Lan đứng bên trong, ngón tay giữ nút mở cửa, đợi tôi.
Tôi rảo bước nhanh hơn.
Bước vào.
Cửa thang máy đóng lại.
Đi lên.
Cô ấy tựa vào vách thang máy, nhắm mắt, trông có vẻ khá mệt.
Tôi đưa tay, để cô ấy tựa vào vai mình.
Cô ấy không mở mắt.
Nhưng sức nặng cơ thể đã dựa vào.
Thang máy đến.
Cửa mở.
"Đến rồi."
"Ừ."
Cô ấy đứng thẳng dậy, bước ra ngoài.
Tôi theo sau.
Lấy chìa khóa mở cửa.
Đèn trong nhà sáng lên.
Nhà bếp, phòng khách, ban công, mọi thứ vẫn như thường lệ.
Trên bàn trà vẫn đặt bản sao tờ đơn ứng tuyển cố vấn tôi đã điền, bên cạnh là bó hoa hồng trắng đã bắt đầu héo - từ hôm kỷ niệm ngày cưới.
Viền cánh hoa đã khô, cong lại, nhưng chưa hoàn toàn tàn.
Thẩm Lan nhìn bó hoa một chút.
Đi tới, thay nước trong bình.
"Vẫn trụ được hai ngày nữa."
Tôi thay dép, đi vào bếp.
Đeo tạp dề.
Mở tủ lạnh.
Sườn vẫn để trong ngăn mát, hôm qua đã lấy ra rã đông rồi.
Lấy sườn ra, ngâm nước sạch, bắt đầu bóc tỏi, thái gừng.
Chảo nóng, cho dầu, cho đường phèn vào.
Tiếng xèo xèo vang lên.
Màu đường dần đậm lên, từ trắng sang vàng rồi sang màu hổ phách.
Cho sườn vào, đảo đều.
Khói dầu bốc lên.
Thẩm Lan đi tới cửa bếp, tựa vào khung cửa.
"Cần giúp gì không?"
"Không cần, em đi nghỉ đi."
"Thế em đứng nhìn anh làm."
"Được."
Cô ấy cứ đứng đó, nhìn tôi nấu ăn.
Nước tương cho vào,
mùi thơm xộc ra.
Rư/ợu nấu ăn cho vào, một tiếng xèo, hơi nước quyện theo hương rư/ợu bốc lên.
Thêm đủ nước, đậy nắp, lửa nhỏ hầm từ từ.
Tôi quay đầu nhìn cô ấy.
Cô ấy tựa vào khung cửa, tay ôm chiếc gối cũ.
"Đội trưởng Thẩm."
"Ừ?"
"Em nói xem, cái thể chất này của anh, rốt cuộc là làm sao vậy?"
"Anh hỏi em? Em là cảnh sát hình sự, không phải bà đồng."
Chương 14
Chương 19
Chương 17
Chương 19
Chương 8
Chương 25
Chương 6
Chương 12
Bình luận
Bình luận Facebook