Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Nhưng vì tôi đã ký hợp đồng trước, không những trả tiền thuê nhà nửa năm một lần mà còn đặt cọc trước 3.000 tệ. Trong hợp đồng cũng đã ghi rõ, nếu trả phòng thì không được hoàn tiền cọc. Bố mẹ tôi tiếc 3.000 tệ, thêm vào đó tôi ra sức van nài, hứa hẹn sau này mỗi tháng sẽ gửi thêm 1.000 tệ tiền sinh hoạt phí, họ mới đồng ý cho tôi chuyển ra ngoài.
Lần này, tôi sẽ không đưa thêm cho họ dù chỉ một xu.
Càng không để bố tôi chạm vào một sợi tóc của mình.
Lúc này, bố tôi đã đi vào phòng chuẩn bị lấy thắt lưng. Tôi đứng nguyên tại chỗ, hét lớn:
"Rốt cuộc bố mẹ muốn thế nào? Con làm tất cả những điều này đều là vì cái nhà này. Vậy mà bố mẹ chưa bao giờ chịu hiểu cho con."
Tôi chạy đến trước mặt Vương Tiểu Tiên, nắm ch/ặt lấy tay nó:
"Em gái, chị muốn chuyển đến trung tâm thành phố chẳng phải vì ở đó nhiều việc làm hay sao? Ban ngày chị đi làm ở cơ quan, tối có thể tự tìm thêm việc làm thêm.
Chẳng phải chị muốn ki/ếm chút tiền để sau này lo cho em học đại học sao?
Hơn nữa, bây giờ em đang bị trường đình chỉ học, ở nhà mỗi ngày buồn chán thế này. Chị chỉ nghĩ là, có căn hộ ở trung tâm, lúc nào em đi m/ua sắm, mệt thì có thể ghé qua chỗ chị nghỉ chân.
Thậm chí em còn có thể dẫn bạn bè đến nhà chị tổ chức tiệc tùng. Em gái à, bố mẹ căn bản không yêu thương chúng ta. Chị thấy tủi thân quá!"
Tôi vừa nắm tay Vương Tiểu Tiên vừa khóc. Vương Tiểu Tiên nghe vậy liền lên tiếng ngay:
"Hai lão già kia, đầu óc có vấn đề à? M/ắng chị con làm gì?
Chị con nói đúng. Con muốn dẫn bạn về nhà mở tiệc, mà nhà mình chật thế này, chẳng ra làm sao cả. Phải có nhà ở trung tâm mới có mặt mũi chứ.
Hai lão già mà còn dám b/ắt n/ạt chị con, tối nay con tuyệt thực. Thật xui xẻo khi phải sinh ra trong cái nhà này!"
Thấy Vương Tiểu Tiên nổi gi/ận, bố mẹ tôi lập tức không dám hó hé lời nào. Mẹ tôi ngập ngừng hồi lâu, chỉ biết xót xa nhìn Vương Tiểu Tiên:
"Con gái ngoan, cục cưng của mẹ, con tuyệt đối không được tuyệt thực đâu đấy. Con mà nhịn một bữa, mẹ đ/au lòng ch*t mất."
Bố tôi cũng buông thắt lưng xuống, vội vàng dỗ dành Vương Tiểu Tiên:
"Con gái ngoan của bố. Vì con đã đồng ý cho chị con thuê nhà ngoài, thì bố không nói gì nữa. Chỉ cần con vui, bắt bố làm gì cũng được."
Trong chốc lát, bầu không khí căng thẳng vừa rồi bỗng chốc trở nên hòa hoãn. Mẹ tôi dỗ dành Vương Tiểu Tiên một lúc lâu mới quay sang lườm tôi ch/áy mặt:
"Vương Phương, mẹ bảo này. Ngày mai con đưa chìa khóa dự phòng căn hộ đó cho Tiểu Tiên một cái. Nó muốn đến chơi lúc nào thì đến. Con phải chăm sóc em cho tốt. Nếu không, mẹ không tha cho con đâu."
Nghe vậy, tôi bình thản mỉm cười:
"Vâng mẹ, chắc chắn rồi ạ."
Sáng hôm sau, tôi thu dọn hành lý rồi chuyển nhà. Chỉ là, tôi không chuyển đến căn hộ mới thuê mà chuyển vào ký túc xá nhân viên. Còn căn hộ đó, sau khi thuê được, tôi lập tức sang nhượng lại cho một gã đàn ông đầu trọc vừa ra tù.
Khoảng vài ngày sau, khi tôi đang đi làm, Vương Tiểu Tiên hớt hải gọi điện cho tôi:
"Chị, cái nhà của chị bị làm sao thế? X/ấu hổ ch*t đi được. Em định dẫn bạn qua chơi, đang chơi dở thì đột nhiên có gã đầu trọc xông vào. Hắn còn bảo đó là nhà hắn. Gã đó mặt đầy s/ẹo, còn định đá/nh chúng em nữa."
Tôi giả vờ tủi thân nói trong điện thoại:
"Em gái, căn nhà đó gặp rắc rối rồi. Chị giờ cũng không có chỗ ở, phải ở nhờ nhà bạn đây. Tại chủ nhà cũ không ra gì, một nhà cho hai người thuê. Không chỉ cho chị thuê mà còn cho người khác nữa. Gã đầu trọc đó đ/áng s/ợ như vậy, chị không tranh lại được nên đành chuyển đi thôi. Em gái, hôm nay em không sao chứ? Hay là các em đi chỗ khác chơi đi, chị chuyển ít tiền cho."
Tôi nói đến đây, lại giả vờ ngạc nhiên:
"Ôi! Tiếc là giờ trong túi chị cũng chẳng còn mấy đồng. Nhưng hôm nay bố đi làm, mẹ ra ngoài chơi, nhà mình giờ trống không. Hay là em cứ dẫn bạn về nhà đi?"
Vương Tiểu Tiên nghe vậy liền ch/ửi bới tôi một trận trong điện thoại rồi đành bỏ cuộc.
Vừa cúp máy, tôi liền gọi cho gã đầu trọc. Gã đầu trọc thực ra là anh trai của đồng nghiệp tôi. Gã trông hung dữ, vết s/ẹo trên mặt cũng chẳng phải s/ẹo d/ao gì cả, mà là do hồi nhỏ leo cây bị ngã, bị cành cây quẹt trúng. Gã vào tù vì hồi trẻ ham ăn, lên núi bắt chim, không may ăn phải động vật quý hiếm nên bị tuyên án 8 năm.
Tôi cho gã thuê lại căn nhà đó, mỗi tháng chỉ thu 500 tệ. Yêu cầu duy nhất là gã phải lắp camera trong nhà để theo dõi hành động của em gái tôi.
Quả nhiên, điện thoại vừa thông, gã đầu trọc đã vô cùng phấn khích nói với tôi:
"Tiểu Phương, em gái cô đúng là cực phẩm đấy."
Chương 10
Chương 8
Chương 23
Chương 32
Chương 15
Chương 16
Chương 9
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook