Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Sau khi ăn xong nồi lẩu nóng hổi, tôi vừa mở một lon bia lạnh vừa bật camera giám sát lên.
Bạn trai ôm lấy bạch nguyệt quang ngồi trong phòng khách, cô ta mặc một chiếc áo phao dày cộp.
"Bạch Hạo, nhà anh có gì ăn không, em đói quá."
Bạn trai lộ vẻ khó chịu, bóp nhẹ vào đùi bạch nguyệt quang: "Em cũng biết tính Th/ù Th/ù rồi đấy, keo kiệt bủn xỉn, ở nhà anh, đi công tác còn vơ sạch mì gói với nước ngọt mang đi, vì ham tiết kiệm nên trong nhà giờ chẳng còn tí đồ ăn nào."
Tô Tình cũng nhíu mày kh/inh bỉ: "Ủa, người phụ nữ gì mà keo kiệt thế, nhưng em đói thật thì phải làm sao đây."
Bạn trai có chút đắc ý: "Tình Tình, em cứ chờ xem, chẳng bao lâu nữa, bọn họ sẽ phải đến tận cửa c/ầu x/in anh thôi."
Bạn trai ghé sát vào tai Tô Tình, thì thầm một hồi.
Tô Tình kinh ngạc đứng phắt dậy.
"Sao, vẫn không tin anh à?"
Bạn trai lập tức kích hoạt hệ thống làm nóng chảy, nâng nhiệt độ trong phòng lên.
Ngay cả lớp băng bám ch/ặt trên cửa sổ do nhiệt độ băng hà cũng dần tan chảy, trả lại vẻ nguyên bản.
Tô Tình càng lúc càng nóng, liền cởi bỏ chiếc áo phao.
Tôi nhìn kỹ, "Ha, bên trong cô ta mặc chẳng phải là bộ đồ ngủ của tôi sao."
Lon bia trong tay càng uống càng thấy ngon, quả nhiên tin đồn tám chuyện chính là món nhắm tuyệt nhất.
Cảnh này còn kịch tính hơn cả Phẩm Như nhiều.
Tô Tình e thẹn vùi đầu vào ng/ực bạn trai: "Bạch Hạo, may mắn vì đã gặp lại anh, thật tốt biết bao."
Nhìn phản ứng của Tô Tình, bạn trai nhớ lại cảnh tôi được mọi người ngưỡng m/ộ kiếp trước, ảo tưởng bản thân chính là đấng c/ứu thế tại thế.
Tô Tình cúi đầu e ấp: "Vậy nếu Th/ù Th/ù quay về thì em phải làm sao?"
"Cô ta á, chắc ch*t từ lâu rồi."
Bạn trai giả vờ đ/au lòng: "Người khác không biết anh nghĩ gì, chứ em còn không rõ sao."
"Anh chưa từng thích cô ta, người anh yêu luôn là em, đợi tận thế kết thúc, anh sẽ tổ chức cho em một đám cưới thật hoành tráng!"
Tô Tình gật đầu, dựa vào người bạn trai, cảm động khóc nức nở.
Nhưng cô ta không thấy được toan tính lóe lên trong mắt bạn trai.
Tôi nhìn qua camera, lại thấy Tô Tình cũng thật đáng thương.
Gia thế tốt đẹp vậy, du học về nước, mà lại mang cái n/ão tình yêu.
Giống hệt tôi kiếp trước, dốc hết tất cả, cuối cùng còn bị người ta hại ch*t.
Sao tôi lại có thể thích một gã đàn ông vừa ng/u ngốc vừa tự cao tự đại đến thế chứ?
Nhưng giờ đây, tất cả những chuyện này chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Việc duy nhất tôi cần làm là nằm thẳng, an nhiên vượt qua thời mạt thế này.
Căn nhà tôi cố tình chọn nằm cạnh nghĩa địa, lại từng dính tin đồn tâm linh, nên ngoài tôi ra chẳng ai thèm ở.
Uống bia đã đời, tôi lại x/é thêm vài gói que cay.
Tôi mặc luôn chiếc váy, bật livestream làm chương trình ăn uống trực tuyến.
"Chà, tiền này streamer ki/ếm em chẳng thèm gh/en tị đâu, em ở nhà mặc áo phao còn lạnh run, streamer mà chỉ mặc mỗi áo hai dây."
"Vì tiền mà mạng cũng không thèm giữ."
"Anh Dư Sinh gửi tặng mười quả kh/inh khí cầu."
Tôi vừa ăn vừa trò chuyện với mọi người trong phòng live.
Không ngờ bạn trai cũng lướt thấy livestream của tôi.
"Th/ù Th/ù? Thật là em sao?"
"Em đang live ở đâu thế, không phải nói đi công tác rồi sao?"
Thấy tôi không rep trong live, bạn trai b/ắn liền mấy tin nhắn WeChat sang.
"Th/ù Th/ù, em đang ở đâu thế?"
"Ngoài kia bão tuyết lớn thế, em không sao chứ?"
"Th/ù Th/ù sao em mặc ít thế, không lạnh à? Em lấy đâu ra đồ ăn ngon vậy."
Trước hàng loạt câu hỏi của bạn trai, tôi chọn cách tiếp tục phớt lờ, đ/á hắn ra khỏi phòng live rồi chặn số, quay sang tiếp tục nói chuyện với anh Dư Sinh.
Không ngờ giữa tận thế băng hà này, tôi còn có thể nằm thẳng ở nhà, vừa ăn vừa uống vừa ki/ếm tiền.
Thấy tôi không hồi đáp, bạn trai lập tức gọi điện.
Tôi đành phải tắt live trước.
"Th/ù Th/ù, em đi công tác vơ sạch mì gói với nước ngọt ở nhà, anh còn chưa trách, sao em lại uống bia ăn th!t cá linh đình thế?"
Tôi bật cười, một kẻ ái kỷ còn định thao túng tâm lý tôi cơ đấy.
"Em vẫn đang đi công tác mà, đây là khách hàng đãi em, em cũng chịu thôi. Tuyết lớn thế, ngoài trời lạnh thế này, em sao về được. Anh tự sang mượn đồ ăn của hàng xóm đi."
Rồi không đợi hắn kịp nói gì, tôi cúp máy.
Tôi bật camera giám sát, quả nhiên bạn trai đang tức đi/ên, đ/ập phá đồ đạc trong nhà lo/ạn xạ.
Tôi chỉ h/ận kiếp trước sao mình lại không nhìn ra bản chất của hắn.
Tô Tình trốn ở một góc quan sát: "Bạch Hạo, vậy chúng ta phải làm sao đây?"
"Tình Tình, em quên anh có hệ thống gì rồi sao, ha ha."
Bạn trai đ/ập cửa đi ra, tôi biết hắn đang sang nhà hàng xóm để khoe khoang khả năng khác người của mình.
Quả nhiên, qua camera, tôi thấy bóng dáng bạn trai quay lại, tay xách một túi đồ ăn.
Tô Tình hào hứng đón lấy đồ ăn, bạn trai cười toe toét: "Yên tâm đi Tình Tình, có năng lực của anh, đừng nói chút đồ ăn này, em muốn xe sang hay kim cương anh cũng chiều được, đây mới chỉ là khởi đầu thôi."
Tôi tắt camera, không muốn nhìn thêm bộ mặt gh/ê t/ởm của hắn nữa, những chuyện tiếp theo ra sao tôi cũng đã nắm rõ.
Dĩ nhiên tôi chẳng đời nào cho hắn manh mối gì, ngày nào tôi cũng chỉ ăn, ngủ, rồi livestream.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook