Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
“C/ầu x/in ông hãy c/ứu lấy Thiên Thụy nhà tôi! Con dâu nhà tôi là thiên kim tiểu thư của tập đoàn, cần bao nhiêu tiền chúng tôi cũng có thể chi trả!”
Có lẽ vì sợ bác sĩ không tin, bà lơ mơ lấy điện thoại ra quay số.
Cả người bà hoang mang tột độ, cho đến khi đầu dây bên kia bắt máy, bà như thể nhìn thấy c/ứu tinh.
“A lô, là Tiểu Huân phải không?! Bác sĩ nói Thiên Thụy mắc u/ng t/hư cần rất nhiều tiền chữa b/ệnh, con mau chuyển tiền qua đây đi!”
Nhưng đối phương lại giả vờ ngạc nhiên thốt lên một tiếng “À”.
“Trời ạ, sao lại thế được, anh ta sắp ch*t rồi sao?”
Giọng người phụ nữ trong điện thoại lười nhác, như thể chuyện không liên quan đến mình:
“May mà đám cưới chưa tổ chức, tôi không đời nào gả cho một tên phế vật sắp ch*t đâu.”
“...”
“Đồ khốn! Mày là đồ khốn nạn!”
Đồng tử mẹ tôi r/un r/ẩy, bà gào thét x/é lòng.
Nhưng đáp lại bà chỉ là tiếng tút tút lạnh lùng.
Bố tôi mắt đầy tia m/áu, cổ họng khàn đặc tự lẩm bẩm:
“Dù không cưới được vợ, cũng phải đòi lại tiền của nhà mình, như thế mới có tiền chữa b/ệnh cho con trai...”
Ông cũng cầm điện thoại lên, bắt đầu gọi liên tục.
Nhưng gọi hết cuộc này đến cuộc khác, Mạnh Huân đều không bắt máy.
Cho đến khi, ông không còn sức để gọi nữa.
Ông mới tựa lưng vào tường ngồi thụp xuống, ôm đầu gào khóc trong tuyệt vọng.
Hai người đã ngoài năm mươi tuổi, gào thét thảm thiết như những kẻ đi/ên.
Tôi ngồi ngoài phòng cấp c/ứu, ánh mắt bình thản không chút gợn sóng, nhìn họ gào thét suốt đêm.
đ/au khổ sao? Sụp đổ sao? Tuyệt vọng sao?
Tôi cười khẩy trong lòng.
Người từng bị các người vứt bỏ như tôi, cũng từng trải qua cảm giác đó.
Bố mẹ tôi đường cùng, nhớ đến khối ngọc thô m/ua với giá mấy triệu tệ.
“Đúng rồi, đúng rồi, con khốn đó đã đưa khối đ/á đó làm của hồi môn cho mình.”
“Phần lộ thiên đó là ngọc Đế Vương Lục thủy tinh đấy, c/ắt ra là Thiên Thụy nhà mình có c/ứu!”
Rõ ràng bác sĩ đã uyển chuyển nói với họ:
“Chữa trị quá muộn rồi, có nhiều tiền đến mấy cũng không c/ứu nổi.”
Họ lại chẳng hề tin, buột miệng ch/ửi bới b/ệnh viện là rác rưởi, bác sĩ là lang băm.
Và tin chắc rằng trên đời này không có việc gì tiền không làm được.
Thế là, họ đi mở khối ngọc thô để gom tiền, ra lệnh cho tôi ở lại chăm sóc em trai.
Em trai tôi từ phòng cấp c/ứu ra, cơ thể cứng đờ một nửa, đã nghiêm trọng đến mức không thể mở miệng nói chuyện.
Chỉ có thể phát ra những ti/ếng r/ên rỉ khô khốc từ cổ họng.
Tôi ngồi cạnh giường nó, thong thả gọt táo.
Nó trợn mắt nhìn tôi, ánh mắt khao khát như muốn nói nó rất khát.
Nhưng tôi phớt lờ ánh nhìn của nó, đương nhiên cho miếng táo vào miệng mình.
Nó thấy vậy, đến cả lỗ mũi cũng run lên vì gi/ận, cổ họng phát ra tiếng “khò khè” đầy bạo liệt.
Tôi không chút nghĩ ngợi, giơ tay t/át thẳng vào mặt nó:
“Ồn ào cái gì?! Im miệng cho tao!”
Vết t/át đỏ chót hiện lên trên má phải của nó.
Tôi cảm thấy sảng khoái, giơ tay kia lên, lại t/át mạnh cho nó một cái nữa:
“Ai cho mày cái gan trợn mắt nhìn tao? Chẳng phải mày nói mắc u/ng t/hư là số phận, đáng ch*t thì đi ch*t sao!”
Nhìn vết t/át đối xứng buồn cười trên mặt nó, tôi không nhịn được mà bật cười:
“Ôi chao, đã có giác ngộ đó thì làm chị, đương nhiên phải thành toàn cho mày rồi.”
Ánh mắt nó có kinh ngạc, có phẫn nộ, có tuyệt vọng, nhưng nhiều nhất vẫn là h/ận th/ù.
Nếu tứ chi nó còn cử động được, tôi đoán nó sẽ không chút do dự mà cầm d/ao gọt hoa quả đ/âm tôi.
Nhưng đáng tiếc, giờ nó chỉ là một kẻ phế nhân sắp ch*t.
Khi bố mẹ tôi quay lại, cả hai đều có vẻ hơi đi/ên lo/ạn.
Họ coi khối ngọc thô là cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng.
Nhưng vừa c/ắt một nhát, cả hai chân mềm nhũn, ngã quỵ xuống đất.
“Đế Vương Lục thủy tinh đâu?!”
“Đó rõ ràng chỉ là một khối đ/á nhét mảnh thủy tinh chai rư/ợu thôi mà!”
Đến nước này, họ cuối cùng cũng nhận ra mình bị lừa.
Thân phận của Mạnh Huân là giả, khối đ/á cũng là giả.
Toàn bộ tiền bạc cả đời họ đều bị lừa sạch.
“Không phải bà nói nó rất giàu sao, sao cuối cùng lại là một kẻ l/ừa đ/ảo?”
Bố tôi lao tới túm ch/ặt lấy cổ áo tôi, đôi mắt đỏ ngầu như muốn gi*t tôi:
“Đều tại con nghiệt chướng mày khắc cả! Lúc nhặt được mày ở bờ sông, tao đáng lẽ phải dìm ch*t mày dưới nước mới đúng!”
Tôi chưa kịp hoàn h/ồn, mẹ tôi cũng lao đến bóp ch/ặt cổ tôi:
“Đồ xui xẻo, đồ xui xẻo! Nếu không phải vì nuôi lớn mày để b/án lấy tiền, thì nhà ta đâu đến nỗi hại cả gia đình thế này!”
Người qua đường và y tá trong b/ệnh viện thấy tôi bị bóp đến đỏ bừng mặt, vội vàng xông vào c/ứu tôi.
Khung cảnh hỗn lo/ạn.
Rõ ràng đã thoát khỏi nguy hiểm.
Nhưng tôi đỏ hoe mắt, vẫn cảm thấy nghẹt thở.
Hóa ra tôi vốn chẳng phải con ruột của họ.
Thảo nào họ tà/n nh/ẫn với tôi đến thế, dù chỉ một chút yêu thương cũng không muốn chia sẻ.
Tôi cười lạnh:
Đã vậy thì tôi b/áo th/ù các người, càng không cảm thấy tội lỗi.
Trước đây còn mềm lòng, muốn để lại chút tiền cho hai người dưỡng già.
Giờ thì các người cứ tự sinh tự diệt đi.
Tình trạng của em trai tôi ngày càng tệ, bố mẹ tôi cũng ngày càng đi/ên cuồ/ng.
Họ suốt ngày lẩm bẩm:
“B/ệnh viện toàn lang băm, cố tình hại b/ệnh của con trai quý tử nhà ta!”
B/ệnh viện cũng hết cách.
“Nếu không tin, thì thanh toán tiền rồi chuyển viện đi.”
Phía b/ệnh viện thông báo.
Bố tôi tức gi/ận nhảy dựng lên:
“Người thì không chữa khỏi, còn dám đòi tiền lão tử, các người không biết x/ấu hổ à!”
Mẹ tôi tự ngã xuống đất rồi gào thét:”
Chương 8
Chương 11
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook