Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Ngày hôm đó, tôi đang dạy Ngọc Nhiêu gảy đàn trong sân, bỗng nghe thấy tiếng ồn ào từ xa vọng lại gần. Tôi ngước mắt nhìn, thấy cỗ xe ngựa của phủ họ Chân dừng lại trước cổng viện. Tôi cười lạnh trong lòng, xem ra đám người nhà họ Chân đó đã trở về rồi.
Chân Viễn Đạo là người bước xuống xe trước, trông ông ta lúc này có vẻ tinh thần hơn nhiều so với hồi ở Ninh Cổ Tháp, chắc hẳn là nhờ Chân Hoàn được sủng ái trở lại. Vừa nhìn thấy tôi, ông ta đã tươi cười rạng rỡ tiến lên, chắp tay nói: "Phu nhân, dạo này vẫn khỏe chứ?"
Nhìn bộ dạng giả tạo này của ông ta, tôi thấy buồn nôn, nhưng ngoài mặt vẫn bình thản, nhạt nhẽo đáp: "Chân đại nhân hôm nay sao lại có nhã hứng đến chỗ tôi thế này?"
"Tất nhiên là đến để tạ ơn phu nhân." Chân Viễn Đạo xoa xoa tay, cố tỏ vẻ cảm kích, "Nhờ có dược liệu phu nhân gửi đến trước đây, lão phu mới giữ được cái mạng già ở Ninh Cổ Tháp. Nay Hoàn nhi được sủng ái, Hoàng thượng khai ân, nhà họ Chân mới có thể trở về kinh thành. Đại ân đại đức của phu nhân, lão phu không bao giờ quên."
Tôi cười lạnh: "Chân đại nhân nói quá lời rồi, chỉ là chút dược liệu cỏn con, không đáng để đại nhân bận tâm đến thế. Vả lại, ông và tôi đã hòa ly từ lâu, đại nhân vẫn nên gọi tôi là Vân thị thì hơn."
Sắc mặt Chân Viễn Đạo cứng đờ, rồi lại gượng cười: "Nàng nói đúng, là ta nói sai. Chỉ là trong lòng lão phu cảm kích quá, nhất thời lỡ miệng, mong nàng đừng trách."
Tôi lười chẳng buồn diễn kịch với ông ta nữa, hỏi thẳng: "Chân đại nhân hôm nay đến đây, ngoài việc tạ ơn, còn chuyện gì khác không?"
Thấy tôi mất kiên nhẫn, Chân Viễn Đạo cũng không vòng vo nữa, hắng giọng nói: "Còn một chuyện muốn báo cho nàng. Con bé Hoán Bích, nay cũng có vận may lớn. Hoàng thượng muốn ban hôn nó cho Thanh Hà vương."
Tôi nhướng mày, giả vờ ngạc nhiên: "Ồ? Lại có chuyện tốt đến thế sao? Con bé Hoán Bích này, đúng là bay lên cành cao hóa phượng hoàng rồi."
Chân Viễn Đạo nghe vậy, trong ánh mắt thoáng lộ vẻ đắc ý: "Chứ còn gì nữa. Con bé lớn lên trong phủ từ nhỏ, nay có được mối nhân duyên tốt thế này, cũng là phúc phận của nó."
Tôi cười khẩy trong lòng, phúc phận của Hoán Bích sao? E là nó đã dùng hết tâm kế mới đổi lấy được đấy chứ? Nhưng điều đó thì liên quan gì đến tôi?
Tôi cười nhạt: "Vậy thì chúc mừng lão gia, chúc mừng lão gia lại có thêm một vị Vương gia làm con rể."
Những ngày sau đó, cả kinh thành đều bàn tán về hôn sự của Hoán Bích và Thanh Hà vương. Tôi nghe những lời đàm tiếu ấy mà thấy nực cười. Hoán Bích tốn bao tâm cơ mới có được thân phận mà nó hằng mơ ước, mà nào hay biết, đằng sau thân phận ấy ẩn giấu bao nhiêu nguy cơ.
Tôi đã sớm sắp đặt đường lui. Một lá thư nặc danh được gửi đến Kinh triệu doãn và Nội vụ phủ. Một lá tố cáo Chân Viễn Đạo chứa chấp con gái tội thần, lá kia vạch trần thân phận thật sự của Hoán Bích — con gái của tội thần và con riêng của Chân Viễn Đạo. Hai quả bom này đủ khiến nhà họ Chân tan xươ/ng nát th!t.
Hoán Bích, thân phận mà ngươi mơ ước, ta cho ngươi đấy.
Chân Viễn Đạo vừa được xá tội lại phải vào ngục lần nữa. Nhưng khác với lần trước chỉ là bị vu oan trong cuộc tranh đấu phe phái, lần này là chứng cứ rành rành, không thể chối cãi.
Hoán Bích không ngờ sau khi thân phận bại lộ, chờ đợi nó không phải là cuộc sống tiểu thư đài các gấm vóc lụa là, mà là hình ph/ạt liên đới của con cái tội thần, cộng thêm việc hôn sự với Thanh Hà vương không còn hy vọng, nó đã đ/âm đầu vào tường t/ự v*n trong thiên lao.
Chẳng bao lâu sau, người trong cung đến, nói là Quý phi nương nương triệu tôi vào cung. Tôi thay bộ y phục giản dị, theo cung nhân tiến cung.
Tôi được dẫn đến tẩm cung của Chân Hoàn, nó đang ngồi trước bàn trang điểm, soi gương vẽ mày. Nghe thấy tiếng bước chân của tôi, nó không thèm ngoảnh đầu lại, nhàn nhạt nói: "Mẹ đến rồi."
Tôi bước đến sau lưng nó, nhìn người phụ nữ quý phái trong gương nhưng đã chẳng còn chút bóng dáng của năm xưa, lòng đầy cảm xúc đan xen.
"Nương nương triệu dân nữ vào, có chuyện gì sao?" Tôi hỏi thẳng vào vấn đề.
Chân Hoàn đặt bút vẽ mày xuống, quay người lại, ánh mắt mang theo chút bất mãn: "Mẹ, sao mẹ lại nhẫn tâm như vậy? Hoán Bích cũng là con gái nhà họ Chân, Hoán Bích gả vào Vương phủ, đối với nhà họ Chân chỉ có lợi mà không có hại. Sao mẹ lại không dung nổi nó?"
"Mẹ nó dụ dỗ chồng ta, bản thân nó biết rõ thân phận mà vẫn cố tình nhẫn nhịn ở bên cạnh con." Tôi không biện bạch, chỉ hỏi ngược lại, "Kẻ tâm địa lang sói như vậy, tại sao phải dung?"
Chân Hoàn im lặng một lúc, rồi lại nói: "Mẹ, mẹ là chủ mẫu trong nhà, nên có lòng bao dung. Hơn nữa, mẹ đẻ của Hoán Bích đã không còn trên đời, mẹ việc gì phải chấp nhặt với một người đã ch*t?"
"Phải rồi, việc gì phải chấp nhặt với một người đã ch*t". Tôi cười lạnh một tiếng. "Vậy ngày Quý phi nương nương rời cung, là đang chấp nhặt chuyện gì với Hoàng thượng?"
"Mẹ—" Sắc mặt Chân Hoàn thay đổi, nhất thời không nói nên lời.
Tôi tiếp tục: "Quý phi nương nương luôn miệng nói vì gia tộc, nhưng lúc con vì tư tình nhi nữ mà trở mặt với Hoàng thượng, con có từng nghĩ đến cảnh ngộ của gia tộc không? Nếu không phải mẹ sớm rút lui và âm thầm dàn xếp, nhà họ Chân đã sớm bị con liên lụy đến cửa nát nhà tan rồi!"
Chân Hoàn hít sâu vài hơi, nén cơn gi/ận trong lòng mới lên tiếng.
Chương 7
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 14
Bình luận
Bình luận Facebook