Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
- TocTruyen
- Mèo nhỏ thích ăn Quýt
- Cành Kinh Lan Tỏa
- Chương 10
Nhưng giờ đây sau khi khóc xong, người sẽ hỏi ta muốn ăn gì.
Ta nói muốn ăn bánh kẹo hoa quế, người liền đích thân vào bếp.
Làm rất ngọt.
Ngọt đến mức Yến Vô Cữu ăn một miếng, đôi mắt đã híp lại.
"Nhạc mẫu đại nhân đây là đổ nửa hũ đường vào rồi sao?"
Ta giẫm lên chân chàng.
Chàng lập tức đổi giọng: "Ngon lắm."
Mẫu thân bị chàng chọc cười.
Khoảnh khắc đó, ta bỗng thấy, có những thứ tuy đến muộn, nhưng thứ đến muộn cũng có thể từ từ đặt vào vị trí thích hợp.
Không phải để bù đắp cho quá khứ.
Chỉ là để những ngày tháng sau này bớt đi chút đắng cay.
Nhiều năm sau, nữ học Thanh Ngô có vị nữ quan đầu tiên.
Cô nương ấy cầm văn bản bổ nhiệm đến bái ta, quỳ xuống liền khóc.
Ta đỡ cô ấy dậy, cười nói: "Khóc cái gì? Áo ướt hết rồi kìa."
Cô ấy nói: "Tiên sinh, trước kia con suýt chút nữa bị gia đình gả cho một người chưa từng gặp mặt."
"Nếu không có Thanh Ngô, con sẽ không có ngày hôm nay."
Ta nhìn cô ấy, giống như nhìn thấy chính mình trèo tường ra khỏi Triệu phủ nhiều năm về trước.
Khi đó ta chỉ có một cái hòm nhỏ, một lá thư của Tiết tiên sinh, và một chút dũng khí bị dồn ép mà thành.
Giờ đây trong thư các này, đã có rất nhiều cô nương có thể tự mình chọn lấy con đường riêng.
Đêm đến, ta và Yến Vô Cữu ngồi dưới gốc cây mơ uống trà.
Chàng lôi tấm biển "Nhàn nhân miễn nhập" cũ kỹ ra, nhất quyết đòi treo trước cổng viện chúng ta.
Ta nói: "Chàng vẫn còn giữ nó sao?"
Chàng đắc ý đáp: "Đây chính là công thần năm xưa đã chặn đứng Thôi thám hoa đấy."
Ta cười không dứt.
Chàng treo tấm biển lên.
Quả nhiên vẫn bị lệch.
Ta ngắm nhìn hồi lâu.
"Yến Vô Cữu."
"Ừ?"
"Lệch rồi."
Chàng quay đầu nhìn ta, cười rất vô lại.
"Không sao, chẳng phải có nàng ở đây sao?"
Ta hết cách với chàng.
Chàng bước tới, ngồi xuống bên cạnh ta.
"Kỷ Vân Thư."
"Ừ?"
"Nàng bây giờ còn nhớ đến tờ hôn thư đó không?"
Ta suy nghĩ một chút.
Thỉnh thoảng vẫn nhớ.
Nhớ đến giấy đỏ viền vàng, nhớ đến cái tên Thôi Hành Giản, nhớ đến lời phụ thân nói mối hôn sự này không tính là ủy khuất.
Nhưng những hình ảnh đó đã xa xôi như một chiếc lá khô kẹp trong cuốn sách cũ.
Lật đến thì biết nó từng tồn tại.
Khép sách lại, thì cũng đã qua rồi.
Ta nói: "Ít lắm rồi."
Yến Vô Cữu nắm lấy tay ta.
"Vậy thì tốt."
Hoa mơ trong viện rơi xuống.
Có một cánh đậu trên vai chàng.
Ta đưa tay phủi giúp chàng.
Chàng bỗng cúi đầu hôn lên đầu ngón tay ta.
Tai ta nóng bừng.
"Học sinh vẫn còn ở phòng bên cạnh đấy."
Chàng nghiêm trang nói:
"Ta đóng cửa rồi."
"Biển hiệu vẫn còn treo 'Nhàn nhân miễn nhập' mà."
Ta nhìn tấm biển cũ kỹ xiêu vẹo kia, cuối cùng không nhịn được bật cười thành tiếng.
Cuộc đời này, ta đã không nhận lấy tờ hôn thư đó.
Cũng không còn làm cô nương chỉ được nhìn thấy sau khi người khác đã chọn xong.
Ta có tên của chính mình, thư các của chính mình, học sinh của chính mình.
Còn có một người luôn treo biển hiệu bị lệch, nhưng lại luôn giấu miếng bánh kẹo ngon nhất cho ta.
Gió thổi qua giữa những tán mơ.
Đèn trong thư các từng ngọn từng ngọn sáng lên.
Ta tựa vào vai Yến Vô Cữu, nghe tiếng học sinh đọc sách phía xa trong trẻo vang vọng.
Ngày tháng cứ thế trôi đi.
Thật tốt.
Hoàn.
Chương 6
Chương 18
Chương 11
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 8
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook