Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Hơn nữa, tôi có được nó một cách rất bình yên.
Đi được một đoạn, tôi không hề ngoảnh đầu lại. Nhưng tôi biết, ánh mắt phía sau lưng chắc hẳn vẫn đang dừng lại ở đó.
Nghe nói những năm gần đây, công việc kinh doanh bên ngoài của Thẩm Kiến Xuyên ngày càng sa sút, con người anh ta cũng ngày càng trầm mặc.
Khương Ánh Hòa đã sớm không còn ở bên cạnh anh ta nữa. Sau này cô ta đi đâu, không ai hay biết. Những chuyện đó đều không còn liên quan gì đến tôi nữa.
Sau này có người hỏi lại, rằng hôm đó ở chợ anh ta có phải đã gặp người quen không. Thẩm Kiến Xuyên chỉ nói một câu:
“Tôi đã tự tay đá/nh mất người đáng trân trọng nhất đời mình.”
Thế nhưng, câu nói này tôi đã không còn nghe thấy nữa.
Bởi vì trong dòng người phía trước, tôi đang dắt con, sánh vai cùng Bùi Hành Châu bước đi rất vững vàng.
Lần này, tôi không ngoảnh đầu lại.
Sau này, cũng sẽ không bao giờ ngoảnh đầu lại nữa.
Hoàn.
Chương 7
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 8
Chương 6
Chương 7
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook