Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
27/06/2026 21:57
Trần Tuấn gào thét, tự xưng là thiếu gia của Tập đoàn Trần Thị, đòi bảo vệ gọi chủ tịch ra.
Đội trưởng bảo vệ bị làm phiền không chịu nổi, đành dùng bộ đàm gọi người phòng hành chính xuống.
Người bước ra là một phụ nữ trung niên ngoài bốn mươi, mặc vest công sở, trông rất sắc sảo và tháo vát.
Bà ta nhìn Trần Tuấn và Trần Kiến Quốc từ đầu đến chân, lạnh lùng nói:
“Công ty này đã đổi chủ ba năm trước, chẳng liên quan gì đến các ông. Nếu còn tiếp tục gây rối ở đây, tôi sẽ gọi cảnh sát đấy.”
“Tôi là Trần Kiến Quốc! Công ty này là của tôi!” Trần Kiến Quốc gào lên.
“Của ông?”
Người phụ nữ trung niên cười khẩy, “Vậy thì ông đưa bằng chứng đây. Giấy phép kinh doanh, giấy chứng nhận cổ phần, con dấu pháp nhân, thứ nào cũng được.”
Trần Kiến Quốc há miệng, không thốt nên lời.
Mấy thứ đó đều ở trong két sắt ở nhà chứ đâu!
Hai người lại bắt một chiếc xe, đi/ên cuồ/ng chạy về.
Xông vào biệt thự, vượt qua đống thùng mì tôm và quần áo bẩn la liệt dưới đất, lao thẳng lên phòng sách tầng hai.
Mật mã két sắt vẫn không đổi, Trần Kiến Quốc run run tay mở khóa, “cạch” một tiếng, cửa tủ bật ra.
Nhưng bên trong trống rỗng.
Hai cha con Trần Kiến Quốc đờ đẫn nhìn vào chiếc tủ trống, môi r/un r/ẩy, không thốt được nên lời.
Mấy công nhân trong nhà tống cổ họ ra ngoài.
“Tôi cảnh cáo các người, còn dám xông vào bừa bãi, tôi sẽ gọi cảnh sát bắt đấy!”
18.
*
Trời đã tối hẳn.
Hai người lê bước vào một khách sạn bình dân ven đường, cô gái lễ tân nhận thẻ căn cước quẹt máy, ngẩng lên nhìn họ đầy nghi hoặc:
“Thưa ông, thẻ căn cước này… hệ thống báo đã bị hủy, không thể làm thủ tục nhận phòng được.”
Đổi sang chỗ khác, vẫn vậy.
Lại đổi tiếp, vẫn không được.
Hai cha con bàn bạc, họ còn nhiều tình nhân như thế, chi bằng lần lượt tìm đến tận nơi.
Họ đã cho những người phụ nữ đó nhiều tiền như vậy, giờ là lúc đòi lại ân huệ rồi.
Họ gọi mấy cuộc, đầu dây bên kia hoặc không nghe, hoặc vừa bắt máy đã m/ắng té t/át.
Thậm chí gã đàn ông từng bao nuôi cả hai còn đe dọa sẽ đá/nh g/ãy chân họ.
Đêm hôm ấy, hai cha con co ro trong ống cống bê tông dưới chân cầu vượt ngoại ô, chật vật qua đêm.
Họ còn gọi rất nhiều cuộc WeChat cho hai mẹ con Tô Vãn, nhưng chẳng cuộc nào kết nối được.
Sáng hôm sau, hai cha con tỉnh dậy, vỗ trán: “Chúng ta đi tìm anh D/ao! Ông ta chắc chắn biết chuyện gì đã xảy ra!”
19.
*
Khi họ đến biệt thự của Mặt S/ẹo, ông ta đang gác chân uống trà.
Nhìn thấy hai bóng người lem luốc bước vào, ông ta nheo mắt quan sát hồi lâu, rồi kinh ngạc đặt tách trà xuống bàn.
“Hai người… vẫn còn sống à?”
Trần Kiến Quốc quệt lớp bụi trên mặt, tỏ vẻ đ/au đớn tột cùng.
“Anh D/ao, chúng tôi thoát ch*t trong gang tấc, khó nhọc lắm mới về được, kết quả là nhà không còn, công ty cũng mất…”
Trần Tuấn cũng vội lau nước mắt, “Bây giờ chúng tôi không liên lạc được với mẹ và vợ tôi, nên muốn đến hỏi anh, rốt cuộc năm đó đã xảy ra chuyện gì?”
Mặt S/ẹo nghi hoặc quét mắt nhìn hai người, rồi sai người khiêng hai chiếc ghế, kể lại tường tận mọi chuyện của ba năm trước.
Hai cha con nghe xong, nét mặt từ ngơ ngác chuyển sang kinh ngạc, rồi từ kinh ngạc thành khó tin.
Trần Tuấn bật dậy, “Chúng nó lại dám b/án công ty trả n/ợ?! Năng lực làm việc của Tô Vãn mạnh như vậy, theo lẽ thường chẳng phải nên cố gắng kinh doanh ki/ếm tiền trả n/ợ sao?!”
Mặt S/ẹo thong thả thổi bọt trà, mắt chẳng thèm ngước lên: “Hai người đã ch*t, chắc lòng chúng nó cũng ch*t theo rồi. Một người đàn bà cảm thấy cuộc đời chẳng còn hy vọng, giữ lại những thứ đó còn làm gì?”
Trần Kiến Quốc như bị rút cạn xươ/ng sống, ngồi sụp xuống ghế, hồi lâu mới thốt ra được vài chữ từ cổ họng: “Vậy… chúng nó đâu rồi?”
“Chúng nó đã đi…”
Mặt S/ẹo kéo dài giọng, cố ý dừng lại.
Hai cha con lập tức mắt sáng rực, cổ nghển dài ra.
Mặt S/ẹo nâng chén trà, nhấp một ngụm, đặt xuống, rồi từ từ nở một nụ cười đầy ẩn ý.
“Tôi cũng không biết.”
20.
*
Rời khỏi chỗ Mặt S/ẹo, hai cha con bỗng nhớ ra chuyện số vàng.
Hai người lại xông thẳng về biệt thự.
Chàng trai lần trước mở cửa cho họ, khoanh tay dựa vào cổng sắt, giọng không thiện cảm: “Các người rốt cuộc muốn làm gì?”
Trần Kiến Quốc cười cầu tài, bảo muốn vào tìm chút đồ.
Trần Tuấn sốt ruột không thôi, “Là đồ rất quan trọng!”
Chàng trai nhếch mép, lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn.
Chưa đầy một phút, điện thoại rung lên, anh ta liếc nhìn, đổi sắc mặt:
“Được thôi, ông chủ chúng tôi bảo cứ để các người tìm, vào đi.”
Hai cha con cuống cuồ/ng xông vào sân, lao thẳng đến cây hòe già.
Hai người nóng lòng chẳng buồn tìm dụng cụ, trực tiếp dùng tay bới.
Đào gần một tiếng đồng hồ, cho đến khi đào được cái hố sâu ngang người, vẫn chẳng tìm thấy gì.
“Vàng đâu rồi?!”
Trần Kiến Quốc bật dậy, túm lấy gã công nhân đứng xem cạnh đó: “Có phải chúng mày ăn tr/ộm không?! Đó là vàng tao ch/ôn! Mươi mấy thùng! Chúng mày lũ—”
Chương 10
Chương 10
Chương 19
Chương 8
Chương 9
Chương 15
Chương 6
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook