Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tống Kha ngơ ngác nhìn tôi để lại một câu rồi quay lưng bỏ đi, hắn tức đến mức ở phía sau vừa bế con vừa dậm chân m/ắng nhiếc.
"Đồ đi/ên! Lý Vãn Tình, cô có thôi đi không hả."
"Nuôi một đứa cũng là nuôi, nuôi hai đứa cũng là nuôi, chẳng phải chính anh nói thế sao?"
Để tránh việc bị hắn chặn cửa, tôi dứt khoát thu dọn hành lý đi du lịch.
Không vướng bận việc gì, người nhẹ nhõm hẳn.
Nghĩ đến kiếp trước phải gồng gánh nuôi hai đứa trẻ khổ sở thế nào, giờ đây tôi hạnh phúc đến mức rơi nước mắt.
Tống Kha không có kinh nghiệm chăm con, ban đầu hắn còn mong đợi tôi quay đầu, nên cứ mặc kệ chúng khóc lóc đêm ngày, làm hàng xóm phiền lòng đến mức phải khiếu nại mấy lần.
Cuối cùng, kẻ đang rối như tơ vò là Tống Kha đành phải lủi thủi gọi Thẩm Mộng Thiến – người vốn dĩ chưa hề rời đi – quay lại chăm con.
Hai người dù sao vẫn hơn một mình.
Tôi chẳng hề lo lắng.
Dù sao kiếp trước một mình tôi còn xoay xở được, không lý nào bọn họ lại không làm nổi.
Chỉ là Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến đã sớm lên kế hoạch bóc l/ột tôi, làm sao có chuyện dễ dàng buông tha.
Tôi đang chơi rất vui vẻ ở bên ngoài thì phát hiện người qua đường thường nhìn điện thoại rồi chỉ trỏ về phía mình.
Chủ nhà nghỉ thậm chí còn thẳng thừng nói không cho phép tôi tiếp tục ở lại.
Phán t//ử h/ình người khác cũng phải có lý do chứ.
Trong lòng tôi biết chắc chắn là Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến đang giở trò, nên nhẹ nhàng hỏi chủ nhà xem có biết chuyện gì không.
"Chẳng phải là cô sao, bỏ chồng bỏ con! Con chưa đầy 2 tháng đã chạy ra ngoài chơi bời lêu lổng, cô có phải mẹ ruột không thế?"
"Trên mạng người ta nói đứa bé là kết quả của việc cô ngoại tình, còn vứt lại cho chồng cũ nuôi đấy."
"Làm người phải có lương tâm, cẩn thận sau này gặp quả báo."
Ha ha.
Kẻ phải gặp quả báo không phải là tôi.
Trên đường quay về, theo sự chỉ dẫn của chủ nhà, tôi tìm thấy tài khoản của Tống Kha. Hắn xây dựng hình tượng ông bố đơn thân bị "cắm sừng", ngay lập tức khơi dậy sự phẫn nộ và đồng cảm từ phía các nam đồng bào.
"Anh em, đoàn kết lại, cho con đàn bà tiện nhân Lý Vãn Tình biết thế nào là sức mạnh của cư dân mạng."
"Ha ha, phụ nữ đúng là loại ham vinh phụ quý, nếu Tống Kha là triệu phú, xem Lý Vãn Tình có chạy mất dép không."
Hình ảnh con gái đáng thương không được bú sữa cũng khiến không ít bà mẹ bỉm sữa đồng cảm.
"Tiểu ngoan ngoãn, đáng thương quá, sau này lớn lên nhất định phải nhớ đừng nhận mẹ nhé, bà ta không xứng!"
"Đứa trẻ tốt biết bao, tôi mong mãi mà không được, Lý Vãn Tình đúng là làm nghiệt, làm mẹ kiểu gì mà vứt con đi chỉ biết hưởng thụ cho riêng mình."
Lịch trình du lịch của tôi bị đào bới sạch sẽ, mỗi khi có một bức ảnh xuất hiện là lại kéo theo những lời nguyền rủa không ngớt.
Phải nói rằng, nước cờ này của Tống Kha thật quá cao tay, khiến vô số cư dân mạng lao ra làm tiên phong chỉ trích tôi, còn bản thân hắn thì âm thầm trốn phía sau hưởng lợi.
"Cảm ơn sự quan tâm của mọi người, trên đời này vẫn còn nhiều người tốt. Tôi không có ý nghĩ gì nhiều, không muốn lợi dụng mạng xã hội để ki/ếm tiền, chỉ hy vọng tìm được vợ về, dù sao con còn nhỏ, không thể thiếu mẹ."
Tống Kha râu ria xồm xoàm, đôi mắt vô h/ồn ngồi trước màn hình, trong lòng là đứa trẻ đang khóc ngặt vì đói.
Người xem thì đ/au lòng, người nghe thì rơi lệ.
Không nói về bản thân, chỉ lải nhải về đứa trẻ đáng thương.
Nếu tôi không phải là người đã kiểm chứng rõ ràng mọi chuyện ở kiếp trước, e rằng chính mình cũng đã lung lay, liệu có phải bản thân thực sự làm sai rồi không?
Không lâu sau, Thẩm Mộng Thiến chạy ra quay video ủng hộ Tống Kha.
"Vãn Tình, chúng ta là bạn thân từ hồi ở cô nhi viện, tôi biết cậu không cam tâm, nhưng Tống Kha dù nghèo vẫn đối xử với cậu không chê vào đâu được, huống hồ đứa trẻ vô tội."
"Nếu cậu thực sự quyết định bỏ rơi con gái, cứ để tôi nhận nuôi nó, tôi sẽ yêu thương nó như con ruột của mình."
Những lời nói chân thành này đã làm bao nhiêu cư dân mạng phải rơi lệ.
"Nếu tôi có một người bạn thân như thế này, ch*t cũng an lòng."
"Lý Vãn Tình kiếp trước đã làm bao nhiêu việc tốt, mới đổi lại được người chồng và người bạn thân vô tư như vậy, số cô ta sướng thật."
"Gh/en tị với bé con quá, dì Thẩm Mộng Thiến vừa xinh đẹp lại hào phóng, bố Tống Kha lại thật thà, để tôi làm mẹ kế cho cháu nhé."
"Ha ha ha, xếp hàng đi, chẳng ai thấy Thẩm Mộng Thiến và Tống Kha mới là cặp đôi hoàn hảo sao, Lý Vãn Tình muốn ch*t ở đâu thì ch*t, đừng quay về làm phiền hạnh phúc của gia đình ba người nhà người ta."
Tôi giữ vẻ mặt vô cảm lướt hết tất cả video và bình luận, khi nhìn thấy câu này, mắt tôi không khỏi sáng lên, tiện tay nhấn một cái "like".
Vẫn có người tỉnh táo đấy, tra nam tiện nữ đúng là nên khóa ch/ặt lấy nhau, tránh để đi hại người khác.
Cứ để Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến đắc ý thêm một lát, nếu không tôi sợ sau này bọn họ không còn cười nổi nữa.
Điều duy nhất đáng mừng là cư dân mạng vẫn chưa tìm ra địa chỉ nhà tôi, trên đường về tôi tiện thể tích trữ thực phẩm và đồ dùng sinh hoạt cho nửa tháng.
Đối với những lời vu khống của Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến, tôi chọn cách làm ngơ.
Tôi đang đợi, đợi sự việc lên đến đỉnh điểm, khi độ nóng cao nhất mới giáng cho bọn họ một đò/n chí mạng, đó mới gọi là náo nhiệt.
Tống Kha và Thẩm Mộng Thiến không hề thanh cao thuần khiết như họ nói, dựa vào việc mắ/ng ch/ửi tôi mà tích lũy được hàng chục ngàn người theo dõi. Theo ước tính sơ bộ, mỗi ngày livestream thu nhập mười vạn là chuyện trong tầm tay.
Bọn họ đã nếm được vị ngọt, càng lúc càng hưng phấn, dứt khoát bỏ cả công việc, mỗi ngày chỉ bận rộn livestream diễn kịch.
Trong mắt bọn họ, đứa trẻ chỉ là công cụ ki/ếm tiền.
Bày trò hết lần này đến lần khác, đứa trẻ g/ầy đi trông thấy so với ngày mới ra khỏi tháng ở cữ, tiếng khóc ngày càng yếu ớt.
Tôi thực sự không nhìn nổi nữa, liền để lại bình luận ẩn danh:
"Thực sự tốt với con thì bớt lấy nó ra làm trò diễn, nhìn xem nó g/ầy đến mức nào rồi kìa."
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook