Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Bạch Khiết vô thức lùi lại một bước, tay che lấy bụng mình. Thế nhưng rất nhanh, cô ta đắc ý nói: "Đúng vậy, tôi mang th/ai rồi, hơn nữa bố mẹ anh ấy cũng biết, thậm chí hai ngày trước chúng tôi đã đi đăng ký kết hôn."
"Nếu tôi là bà, tôi sẽ đưa Ái Lợi về ngay, thể hiện một bộ dạng mẹ hiền con thảo trước mặt người ngoài, như vậy đối với bà và công ty của bà đều là chuyện tốt."
Phải nói rằng Bạch Khiết rất thâm hiểm, nhưng so với tôi thì vẫn còn kém hơn vài bậc.
Tôi cười nhạt: "Chúc mừng cô cuối cùng đã đạt được nguyện vọng, nhưng nghe tôi khuyên một câu, đã kết hôn rồi thì đừng nghĩ đến chuyện ly hôn, nếu không tất cả sẽ thành công cốc."
Nói xong, tôi bỏ mặc Bạch Khiết đang ngơ ngác rồi rời khỏi quán cà phê.
Với bằng chứng then chốt trong tay, tôi liên hệ luật sư và đ/âm đơn kiện Ngải Học Quân.
Tôi kiện ông ta tội xúi giục trẻ vị thành niên làm chứng giả, phát tán thông tin sai lệch trên mạng, thuê đội quân mạng b/ạo l/ực ngôn từ đối với tôi, yêu cầu ông ta bồi thường thiệt hại kinh tế và công khai xin lỗi.
Khi ra tòa, bụng Bạch Khiết đã lùm lùm, nhìn thấy tôi, cô ta vẫn cố tình nở nụ cười đắc thắng.
Tại tòa, luật sư của tôi trình bày từng bằng chứng thu thập được và đều được chấp nhận.
Ngải Học Quân bị những bằng chứng này đá/nh cho trở tay không kịp.
Luật sư của ông ta sau khi xem xét kỹ lưỡng cũng chỉ biết bất lực lắc đầu.
Khi Ngải Học Quân thua kiện, danh tiếng của ông ta càng sụt giảm thê thảm, chẳng bao lâu sau vì đ/ứt g/ãy dòng vốn mà đối mặt với nguy cơ phá sản.
Còn tôi, tôi chẳng hề quan tâm đến những điều đó.
Sau khi thắng kiện, tôi làm thủ tục chuyển trường cho Ái Lợi, c/ắt đ/ứt hoàn toàn mọi mối qu/an h/ệ với họ.
Sau này, trong một buổi tiệc thương mại, có người nhắc đến Ngải Học Quân. Ông ta vì huy động vốn trái phép nên đã bị bắt giữ, đang chờ sự trừng ph/ạt của pháp luật.
Nhà cửa cũng vì thế mà bị niêm phong để b/án đấu giá cưỡ/ng ch/ế.
Còn về phần Bạch Khiết, sau khi Ngải Học Quân bị bắt đi, cô ta còn định gom tiền bỏ trốn, nhưng lại bị bố mẹ chồng chặn lại.
Tôi cứ ngỡ sẽ không bao giờ gặp lại họ nữa, không ngờ hơn một năm sau, chúng tôi lại chạm mặt.
Hôm đó tôi đưa Ái Lợi đi học thêm. Trên xe, tôi nhìn thấy Bạch Khiết đang giằng co, cãi vã với bố mẹ Ngải Học Quân ngay giữa đường.
Tôi bảo tài xế dừng xe, hạ cửa kính xuống.
"Các người làm gì thế, đây là con trai tôi, trả lại đây!"
"Dựa vào đâu? Đây là cháu nội của chúng tôi. Lúc trước cô mặt dày bám lấy con trai tôi không buông, giờ nó vào tù rồi, cô lại muốn ly hôn à, nằm mơ đi!"
Mẹ Ngải Học Quân cứng rắn cư/ớp đứa trẻ từ trong lòng Bạch Khiết.
Bạch Khiết định giành lại nhưng bị bố Ngải Học Quân đẩy ngã ra.
Tôi đóng cửa kính xe, ra hiệu cho tài xế lái đi.
Gieo nhân nào, gặt quả nấy.
Giờ là lúc để họ tự mình nếm trải những quả đắng do chính tay mình gieo xuống.
Chương 10
Chương 7
Chương 7
Chương 6
Chương 8
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Bình luận
Bình luận Facebook