Sau khi mang thai, mẹ chồng tôi trở nên vô lý

Sau khi mang thai, mẹ chồng tôi trở nên vô lý

Chương 4

28/06/2026 02:46

“Tôi sống cả đời này, chỉ vì nhà họ Thẩm có được mụn con nối dõi, nếu cô không giúp em trai mình, sau này đừng bao giờ nhận chúng tôi là bố mẹ nữa.”

Ông ta liếc nhìn nhà họ Bùi phía sau, ra hiệu:

“Bị người ta b/ắt n/ạt, chúng tôi càng không đứng ra bênh vực cô đâu, cô tự mình suy nghĩ cho kỹ đi.”

Tôi cười lạnh, bênh vực sao? Họ nhận được tin nhắn thì đến, ngay cả một lời hỏi thăm cũng không có.

Tôi còn có thể trông chờ họ đứng ra bênh vực mình sao?

Đúng là chuyện cười lớn nhất thế gian.

Trải qua chuyện này, chút tình cảm cuối cùng tôi dành cho họ đã tan thành mây khói.

Tôi vừa định gọi hộ lý, bảo bảo vệ đuổi họ đi.

Người bác sĩ c/ứu tôi đột nhiên xuất hiện.

Phía sau còn có hai nhân viên bảo vệ, sắc mặt khó coi.

“Trong phòng b/ệnh không được phép ồn ào, vì sức khỏe của b/ệnh nhân, mấy người tự rời đi hay muốn bị mời ra ngoài?”

“Cô nói bậy cái gì, chúng tôi là…”

Cuối cùng họ bị “mời” ra ngoài, tôi cảm ơn bác sĩ, cô ấy tháo khẩu trang cười nhẹ.

“Tôi chỉ làm tròn trách nhiệm với b/ệnh nhân, là công việc thôi, hơn nữa…”

Lúc này tôi mới phát hiện, vị bác sĩ tóc ngắn nam tính trước mặt lại là nữ, trong mắt cô thoáng qua nỗi buồn:

“Trước đây chị gái tôi cũng giống cô, bị gia đình ruồng bỏ, nhà chồng ghẻ lạnh, tiếc là lúc đó tôi còn quá nhỏ, không giúp được chị, cuối cùng chỉ có thể trơ mắt nhìn chị đi vào đường cùng.”

“Hy vọng cô có thể mạnh mẽ lên, sống cho chính mình.”

Sau đó tôi sợ bố mẹ lại đến quấy rầy, dưới sự cho phép của bác sĩ, tôi chuyển viện.

Bùi Đằng Huy nhất thời không tìm thấy tôi.

Anh ta gửi đến cả trăm tin nhắn, lúc đầu còn giả vờ giả vịt xin lỗi, cố gắng khơi gợi sự mềm lòng của tôi.

Thấy tôi không chút lay động.

Anh ta lại bắt đầu đe dọa, nói rằng nếu tôi dám ly hôn thì sẽ đến tận công ty làm lo/ạn, hai bên cùng ch*t.

Ch*t ti/ệt thật.

Biết rõ chỗ dựa duy nhất của tôi là công việc, vậy mà anh ta dám đoạn tuyệt đường sống của tôi.

Quả nhiên, có những người không phải đột nhiên mà trở nên x/ấu xa.

Kết cục này chứng tỏ bản chất anh ta vốn dĩ chẳng tốt đẹp gì.

Là tôi đã nhìn lầm người.

Nhưng tôi đã sớm tính đến nước này, liên hệ trước với cấp trên, xin nghỉ th/ai sản.

Công ty chúng tôi chế độ rất tốt, nhân viên đa số là nữ, nhiều phúc lợi nghỉ phép đều được thực hiện đầy đủ.

“Chị Lệ, nếu chồng em đến gây rối, phiền chị bảo bảo vệ đuổi anh ta ra ngoài, chúng em sắp ly hôn rồi, anh ta sắp là người dưng không liên quan gì đến em nữa.”

Cấp trên cũng rất thấu tình đạt lý, chị kiên nhẫn an ủi tôi:

“Em cứ nghỉ ngơi cho tốt, vị trí của em chị vẫn giữ lại.”

“Chị ủng hộ lựa chọn của em, trước đó lúc em mang th/ai, Bùi Đằng Huy đến xin nghỉ thay, bảo muốn em chuyển sang vị trí nhàn hạ hơn.”

“Chị biết em muốn trở thành cổ đông công ty, một gia đình nhỏ bé không thể giam cầm nổi tham vọng của em.”

Hóa ra, họ đã sớm tính toán bắt tôi nghỉ việc để sinh đứa thứ hai.

Dù sinh con trai hay con gái, đều phải quay về làm nội trợ.

Trong thời gian nằm viện, tôi đã đặt lịch phẫu thuật đình chỉ th/ai kỳ, dù bác sĩ đã nhấn mạnh nhiều lần việc này sẽ gây tổn hại đến cơ thể.

Nhưng đứa trẻ không có cha, sẽ càng tổn thương hơn.

Khi tôi chưa có khả năng tự lo cho mình, tôi sẽ không đưa đứa trẻ đến thế giới này để chịu khổ.

Quả nhiên, Bùi Đằng Huy đã chạy đến công ty làm lo/ạn.

Vừa định kể tội “hành vi x/ấu xa” của tôi, đã bị sếp ra lệnh cho bảo vệ khiêng thẳng ra ngoài cổng.

“Lần tới người này còn đến, trực tiếp chặn ngoài cửa.”

Cứ ngỡ như vậy Bùi Đằng Huy sẽ biết khó mà lui.

Nào ngờ, ngày hôm sau anh ta mang theo băng rôn đến công ty, mẹ chồng thì cầm loa cầm tay gào thét:

“Công ty Nhã Nhân cậy quyền ép người, bóc l/ột nhân viên, ép con dâu tôi bỏ chồng bỏ con, vì công việc mà ngay cả đứa trẻ trong bụng cũng không cần.”

“Loại công ty vô lương tâm này, mọi người nhất định phải mở to mắt mà tẩy chay tập thể đi.”

Sự “tẩy chay chính nghĩa” của mẹ chồng đã thu hút sự chú ý của truyền thông.

Dưới sự vu khống thêm mắm dặm muối của bà, công ty bị đưa lên top tìm ki/ếm, cấp trên cũng vì vậy mà chịu áp lực rất lớn.

Chỉ có thể chọn cách báo cảnh sát đưa mẹ chồng đi.

“Thẩm Tình, chuyện này chị không gánh nổi nữa rồi, giờ gây ảnh hưởng đến danh tiếng công ty, em cứ giải quyết xong xuôi rồi hãy quay lại làm việc.”

Khi nhận cuộc gọi từ cấp trên, tôi vừa làm xong phẫu thuật bỏ th/ai.

Cùng lúc đó, cảnh sát cũng gọi cho tôi, phía bên kia nói chồng tôi đã đi công tác xa, bảo tôi đến bảo lãnh người ra.

Chế độ hôn nhân ch*t ti/ệt.

Trước khi ly hôn, những mâu thuẫn gia đình gọi là “chuyện trong nhà” này sẽ kéo người ta xuống bùn lầy.

Phía Bùi Đằng Huy cũng không đồng ý ly hôn, anh ta nói nếu muốn ly hôn thì phải ra đi tay trắng.

Đùa gì thế.

Ba năm kết hôn, thu nhập của tôi cao hơn anh ta, tiền đặt cọc nhà có một nửa của tôi, anh ta chỉ xứng nhận 3 phần tài sản.

Đã vậy, tôi sẽ theo họ về nhà, tiện thể để mẹ chồng “chăm sóc tận tình” cơ thể tôi, bù đắp những tổn thương do sinh sản gây ra.

Tôi lập tức đặt m/ua một bộ dụng cụ bụng bầu giả.

Vác cái bụng bầu giả, đón mẹ chồng về nhà.

Trên đường, bà vẫn không ngừng cằn nhằn:

“Nếu không phải tại cô dở trò đòi ph/á th/ai ly hôn thì làm gì có chuyện hôm nay? Vào đồn cảnh sát làm cái mặt già này của tôi mất hết thể diện.”

“Sau này cô hãy sống cho tử tế, phụ nữ không tập trung chăm lo gia đình, suốt ngày nghĩ chuyện thăng chức tăng lương thì có ích gì.”

“Đợi đứa trẻ sinh ra, cô nghỉ việc về nhà đi, loại công ty tùy tiện báo cảnh sát bắt người như thế không cần làm nữa.”

“Lương năm của con trai tôi 200 ngàn, nuôi cô dư sức.”

Danh sách chương

5 chương
14/06/2026 16:42
0
14/06/2026 16:42
0
28/06/2026 02:46
0
28/06/2026 02:46
0
28/06/2026 02:42
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Mới cập nhật

Xem thêm

Ngày trước hành hạ tôi thế nào, về già tôi sẽ phụng dưỡng bà như thế ấy

Chương 11

18 phút

Cha không cho tôi ngồi chung bàn tiệc mừng thọ, tôi làm theo thì cả nhà hối hận không kịp

Chương 9

20 phút

Chồng hiếu thảo gãy chân, mẹ chồng bảo không có tiền chữa trị

Chương 7

29 phút

Nhật ký biết ơn của con gái riêng khiến tôi mất mặt

Chương 11

37 phút

Cả nhà mặc kệ chị dâu thay khóa, sau khi tôi bỏ đi thì cả nhà lại phát điên

Chương 9

40 phút

Sau khi mang thai, mẹ chồng tôi trở nên vô lý

Chương 8

47 phút

Vạch trần âm mưu dưỡng lão của dì út

Chương 7

55 phút

Bảo mẫu trốn trong cốp xe chồng để ngoại tình, tôi nhấn ga lao thẳng xuống sông

Chương 7

1 giờ
Bình luận
Báo chương xấu