Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi gật đầu thật mạnh, nhớ đến đứa con vô tội đã sảy th/ai ở kiếp trước, nước mắt không kìm được cứ trào ra.
Khiến chồng tôi có phần luống cuống.
"Có con rồi đáng lẽ phải mừng chứ, sao vợ lại khóc thế này?"
Lúc bước ra khỏi b/ệnh viện.
Tôi thấy chị họ đang đứng cạnh một gã đàn ông có làn da ngăm đen vàng vọt.
Gã ta đang nói chuyện với chị họ bằng một thứ tiếng chúng tôi không hiểu.
Có vẻ như gã đang nổi nóng, còn t/át chị họ một cái thật mạnh.
Chồng tôi định bước tới hỏi xem tình hình ra sao, nhưng tôi đã ngăn anh lại.
"Chuyện riêng nhà người ta, mình đừng nhúng tay vào."
Vài ngày sau, tài khoản ngân hàng của tôi nhận được một khoản tiền khổng lồ.
Chồng tôi nhìn thấy thì vô cùng ngạc nhiên.
"Không ngờ dì em thực sự để lại di sản cho em thật à!"
Tôi không lên tiếng khẳng định hay phủ nhận.
Trước đó, vào lúc tôi và em họ thay phiên nhau chăm sóc dì.
Tôi đã sớm liệu trước bà ấy sẽ trở mặt nuốt lời.
Nên đã in sẵn một bản thỏa thuận phụng dưỡng hưởng di sản đưa dì ký.
Dì không hiểu sự khác biệt giữa hai loại giấy tờ này, tưởng rằng nó có hiệu lực tương đương di chúc nên đã ký.
Nhưng bà nào ngờ, hiệu lực của thỏa thuận phụng dưỡng hưởng di sản còn cao hơn cả di chúc.
Chỉ cần tôi và em họ hoàn thành nghĩa vụ phụng dưỡng dì đến cuối đời.
Thì dù sau này bà có muốn lập lại di chúc để chia tài sản cho con gái ruột đi nữa.
Cũng đều vô ích.
Vì vậy, chị họ tưởng rằng lần này về nước sẽ ngồi không hưởng lợi.
Thực chất chỉ là công cốc, mất công toi.
Vài ngày sau.
Th* th/ể dì được đưa đến nhà hỏa táng.
Tôi với tư cách là người phụng dưỡng bà lúc sinh thời đương nhiên phải đến một chuyến.
Nhìn chiếc hộp nhỏ đựng tro cốt của bà.
Trong lòng tôi đã chẳng còn gợn sóng gì.
Chồng sợ tôi buồn nên đặc biệt mang theo cho tôi một gói khăn giấy.
Còn tôi chỉ nhẹ nhàng xoa bụng, thần sắc bình thản nói:
"Chúng ta về thôi."
Chương 11
Chương 9
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook