Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
28/06/2026 02:24
Nửa đêm tỉnh dậy, chồng không nằm cạnh, điện thoại cũng không ai bắt máy. Tôi tìm khắp nhà, chồng không có đó, cô bảo mẫu mới đến cũng biến mất. Vừa đi đến cửa gara, tôi bỗng nghe thấy những âm thanh mờ ám truyền ra từ bên trong. Tôi tức gi/ận lao vào, muốn bắt quả tang đôi gian phu d/âm phụ này. Nhưng vừa mở cửa, tôi lại thấy chồng đang xách hộp dụng cụ phẫu thuật, chuẩn bị lái xe ra ngoài.
"Vợ à, ở Hải Thị có b/ệnh nhân cần phẫu thuật gấp, anh phải đi bắt chuyến bay đây, em ngủ sớm đi."
Tôi thở phào nhẹ nhõm, đang định cười thầm vì bản thân đa nghi, thì trước mắt bỗng xuất hiện những dòng bình luận chạy ngang.
【Kí/ch th/ích quá! Suýt chút nữa là bị phát hiện rồi, may mà nữ chính nhanh trí, trốn vào trong cốp xe! Đợi nam chính lái xe ra ngoài, ả đàn bà đê tiện kia sẽ không phát hiện ra nữa!】
【Ai hiểu được chứ, bác sĩ thiên tài cấm dục lạnh lùng x bảo mẫu nhỏ nhắn đáng yêu, quá là đẹp đôi luôn. Tôn Ninh, cái thứ ba xuý này thì lấy gì mà tranh giành với nữ chính bảo bối chứ?】
Tôi nhìn cái cốp xe đang đóng ch/ặt, mỉm cười ngồi vào ghế lái.
"Chồng ơi, để em đưa anh ra sân bay nhé."
Tôi chớp chớp mắt nhìn những dòng bình luận trước mặt, rồi lại nhìn sang Lê Tu Viễn đang có vẻ mặt bình thản bên cạnh, lúc này mới x/ác định mình không hề nhìn nhầm.
"Chồng ơi, anh muốn đi xa sao không nói với em một tiếng?"
Lê Tu Viễn mỉm cười, giọng nói toát lên vẻ dịu dàng:
"Em đang ngủ, anh không muốn làm phiền em nên mới không nói."
Tôi bước tới kéo cửa xe: "Vừa hay em cũng ngủ dậy rồi, để em đưa anh ra sân bay."
Sắc mặt Lê Tu Viễn thoáng qua một tia hoảng hốt, anh vội đưa tay ngăn tôi lại.
"Anh tự đi là được rồi, đêm hôm khuya khoắt anh không yên tâm để em lái xe về một mình, em mau đi ngủ đi."
"Tối mai anh về, lúc đó sẽ m/ua bánh kem em thích nhất cho em."
Tôi cười nói: "Em không buồn ngủ, vả lại đi về cũng chỉ mất 2 tiếng, em về rồi ngủ cũng vậy thôi."
"Vợ à!" Lê Tu Viễn đột nhiên nắm lấy tay tôi, "Thực ra anh không yên tâm để em về một mình, lỡ mệt thì sao? Ở nhà cũng chẳng có ai."
Tôi thản nhiên đáp: "Trong nhà chẳng phải vẫn còn bảo mẫu sao? Nhưng không biết cô ấy đi đâu rồi, để em gọi điện hỏi thử."
Tôi lấy điện thoại ra, bấm gọi cho Lâm An An.
Đúng như dự đoán, tiếng chuông điện thoại truyền ra từ trong cốp xe, nhưng chỉ vang lên một tiếng rồi tắt ngấm.
Âm thanh cực kỳ nhỏ.
Nếu không phải tôi luôn âm thầm chú ý đến cốp xe, e là đã chẳng nghe thấy gì.
Những dòng bình luận lập tức xuất hiện.
【Suýt chút nữa là bị Tô Thanh Hàm phát hiện rồi, may mà nữ chính bảo bối cài đặt chế độ im lặng kịp lúc.】
【Không hổ là nữ chính, đầu óc đúng là thông minh. Tô Thanh Hàm ngoài gia thế tốt ra thì có điểm nào sánh bằng nữ chính chứ?】
Tôi giả vờ nghi ngờ nhìn về phía cốp xe: "Chồng ơi, sao em nghe thấy tiếng chuông điện thoại của tiểu Lâm trong cốp xe vậy?"
Đáy mắt Lê Tu Viễn thoáng qua một tia hoảng lo/ạn.
"Vợ, em nghe nhầm rồi, anh chẳng nghe thấy gì cả."
Tôi "ồ" một tiếng: "Tiểu Lâm không nghe máy, để em gọi thêm cuộc nữa."
Lê Tu Viễn chột dạ ngăn tôi lại: "Muộn thế này rồi, chắc cô ấy ngủ rồi nên không nghe thấy, đừng làm phiền cô ấy nữa."
"Chúng ta đi sân bay trước đi, muộn nữa là không kịp đâu."
Những dòng bình luận bùng n/ổ một tràng cười.
【Nam chính làm tôi cười ch*t mất, vì bảo vệ nữ chính không bị phát hiện mà đành phải ngậm ngùi để Tô Thanh Hàm đưa mình đi.】
【Nữ chính cũng ấm ức lắm chứ bộ, cô ấy cố tình mặc đồ mát mẻ như vậy là để ân ái với nam chính trên xe, kết quả bây giờ chỉ có thể nhịn nhục trốn trong cốp xe thôi.】
Tôi trầm tư liếc nhìn cốp xe.
Đã vậy, thì tối nay dù có ch*t tôi cũng không rời đi nửa bước.
Tôi muốn xem thử, cô ta có thể nhịn được đến bao giờ!
Chương 2
Tôi mở cửa xe ngồi vào ghế lái, Lê Tu Viễn nhíu mày đứng ngoài xe.
"Vợ à, để anh lái cho."
Tôi vừa thắt dây an toàn vừa nói: "Để em đi, anh xuống máy bay còn phải đi phẫu thuật, không được để mệt."
Lê Tu Viễn gật đầu, không nói gì thêm, xách hộp dụng cụ phẫu thuật ngồi vào ghế phụ.
Tôi đạp ga, xoay vô lăng.
Khi xe vừa chuẩn bị rời khỏi gara, tôi đá/nh lái một cái, khiến cốp xe va mạnh vào cột trụ bên cạnh.
Một ti/ếng r/ên rỉ trầm đục truyền ra từ trong cốp xe.
Lê Tu Viễn lập tức cuống lên, xe còn chưa dừng hẳn anh đã lao xuống.
Tôi thong thả xuống xe đi theo, nhìn thấy đuôi xe bị va chạm đến mức móp vào một mảng.
Lê Tu Viễn gi/ận dữ quát tôi: "Em nhìn xem em đã làm cái gì hả?"
Tôi tỏ vẻ vô tội: "Chỉ là va quẹt một chút thôi, không cần lo đâu, ngày mai em mang ra tiệm sửa là được mà."
Lê Tu Viễn bất mãn nói: "Đây có phải là chuyện sửa xe hay không đâu? Em nhìn xem nó va chạm thế nào rồi, em không thể cẩn thận một chút sao?"
Sắc mặt tôi trầm xuống: "Xe bị va chạm, anh không lo cho em, ngược lại còn quan tâm xe có sao không."
"Trong cốp xe có thứ gì không thể cho ai thấy hay sao mà anh lại xót xa như vậy?"
Giọng nói của Lê Tu Viễn lập tức nghẹn lại trong cổ họng, hồi lâu sau mới thốt ra được một câu.
"Vợ à, anh không có ý đó, anh chỉ là nhất thời nóng nảy thôi."
Tôi lạnh mặt: "Nếu anh thực sự lo lắng, thì mở cốp xe ra xem bên trong có bị va đ/ập hỏng hóc gì không."
Thấy tôi muốn mở cốp xe, Lê Tu Viễn h/oảng s/ợ.
"Va cũng đã va rồi, không cần xem nữa. Sắp không kịp giờ rồi, chúng ta đi mau thôi."
Những dòng bình luận dày đặc trôi qua.
Chương 11
Chương 9
Chương 7
Chương 11
Chương 9
Chương 8
Chương 7
Chương 7
Bình luận
Bình luận Facebook