Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi cười khẩy, mẹ anh ta chỉ học Đông y vài năm mà cứ ngỡ mình là thần tiên sống.
"Anh có phúc thì anh tự đi mà đẻ lấy."
Mẹ chồng không nghe nổi nữa, quở trách: "Được rồi, không muốn uống th/uốc của tao thì thôi, đừng có ở đây mà làm càn, trông như cái thể thống gì."
"Mạnh Chi hiểu chuyện hơn mày nhiều, người ta chủ động đến cửa hàng giúp đỡ, còn mày thì sao, chỉ biết nằm ườn trên giường đợi tao hầu hạ!"
3.
Sáng sớm hôm sau, quả nhiên thấy Mạnh Chi đến giúp việc.
Cô ta cùng mẹ chồng cười nói vui vẻ, thấy tôi đến, cô ta đứng dậy: "Chị dậy rồi à?"
Mẹ chồng trợn mắt, nói: "Đừng quan tâm đến nó, nó là tổ tông đấy, có nhà nào làm dâu mà ngủ đến tám giờ sáng mới dậy không."
Bà ta chẳng hề nhắc đến đứa con trai vẫn còn đang ngủ nướng của mình.
Khi tôi ra ngoài, tôi nghe thấy tiếng Mạnh Chi: "Anh Trương vẫn còn ngủ à, để em vào gọi anh ấy."
Cá đã cắn câu.
Suốt mấy ngày liền, tôi đều đi sớm về muộn.
Mỗi lần tôi về, Mạnh Chi mới từ trên lầu đi xuống, cô ta chỉnh lại tóc, giả vờ như không thấy tôi rồi bỏ đi.
Tất nhiên tôi biết cô ta đang làm gì.
Đông Đông đi học, mẹ chồng trông cửa hàng ở dưới lầu, Mạnh Chi lên lầu thì có thể làm gì?
Đương nhiên là dan díu với Trương Phục rồi.
Kiếp này tôi cố tình ra ngoài để tạo cơ hội cho cô ta, quả nhiên chẳng bao lâu sau hai người họ đã quấn lấy nhau.
Tôi cũng chẳng rảnh rỗi, trước tiên chuyển hết tiền sang chỗ mẹ tôi, rồi tìm luật sư tư vấn về vấn đề tài sản sau khi ly hôn.
Một buổi chiều nọ, tôi cố tình về nhà thật sớm.
Mẹ chồng chặn tôi lại: "Từ Tuệ à, mày vào đây giã th/uốc giúp tao."
Tôi không thèm đếm xỉa, sải bước chạy thẳng lên lầu. Nghe thấy tiếng thở dốc trong phòng, tôi đạp cửa xông vào.
"Á——"
Trương Phục cởi trần, Mạnh Chi đang nằm dưới thân anh ta, thấy tôi đến, cô ta x/ấu hổ chui tọt vào trong chăn.
Tôi lao tới túm tóc Mạnh Chi, lôi cô ta ra ngoài rồi giáng cho hai cái t/át.
"Đồ khốn nạn đi quyến rũ chồng người khác, bọn mày còn biết liêm sỉ không hả?"
Mặt Trương Phục đen lại, anh ta kéo tôi ra rồi đẩy mạnh tôi xuống đất.
"Cô làm cái trò gì đấy, đồ đàn bà chanh chua!"
Tiếng cãi vã trên lầu quá lớn, đúng lúc cửa hàng có khách, thấy có trò vui nên đều chạy lên xem.
Mẹ chồng vội vàng: "Đừng xem, xuống hết đi!"
Tôi cố nặn ra nước mắt, khóc lóc gào lên: "Thảo nào ngày nào cô cũng đến cửa hàng nói là muốn giúp đỡ, hóa ra là đã dan díu với chồng tôi từ lâu rồi!"
Mạnh Chi trốn trong lòng Trương Phục không dám lên tiếng.
Trương Phục cũng cuống lên, anh ta nói: "Loại đàn bà không đẻ nổi con như cô, ngay cả một sợi tóc của Chi Chi cũng không bằng!"
"Ôi chao, thằng đàn ông này ngoại tình mà còn lý lẽ gh/ê."
"Con nhỏ kia cũng không biết nhục, làm tiểu tam còn lên mặt."
Xem đủ trò, mấy người khách mới bị mẹ chồng đuổi xuống, chỉ là khi đi xuống, có người kinh ngạc nói: "Con bé này nhà ai đấy?"
Tôi nhìn ra sau, con gái Đông Đông đang đứng trên cầu thang nhìn, đôi mắt đã đỏ hoe.
4.
"Bố không ngoại tình, đó là mẹ cháu nói bậy đấy!"
Trương Phục muốn dỗ dành con gái, nhưng Đông Đông cứ ngẩn người, không biết đang nghĩ gì.
Mạnh Chi đã bỏ đi, nhưng chẳng bao lâu sau, hàng xóm láng giềng ai cũng biết chuyện.
Mẹ chồng hùa theo nói: "Là tao bảo bố mày xem b/ệnh cho dì Mạnh Chi của cháu, chuyện mẹ cháu nói đều là bịa đặt cả!"
Đông Đông vẫn không thèm để ý đến ai.
Chưa kịp để hai người họ lừa được đứa trẻ, gia đình Mạnh Chi đã tìm đến tận cửa.
Bố của Mạnh Chi túm lấy tai Trương Phục, cây gậy trong tay giáng thẳng xuống đầu anh ta.
"Mày đúng là không phải con người, đã kết hôn rồi mà còn lấy đi sự trong trắng của con gái tao, tao nói cho mày biết, chuyện này chưa xong đâu!"
Khi Trương Phục đang bị đá/nh tơi bời, tôi kéo Đông Đông vào phòng ngủ.
Khi bước ra, Trương Phục toàn thân đầy m/áu, đã bị đá/nh đến thảm hại.
"Nói đi, chuyện này nhà mày định xử lý thế nào!"
Mẹ chồng cũng sợ hãi, bà ta định nói gì đó nhưng bị lời tôi chặn họng.
"Trương Phục, chúng ta ly hôn đi."
Vừa dứt lời, vẻ mặt mấy người họ thay đổi rõ rệt.
Mẹ chồng mắt sáng rực lên, bà ta kích động nói: "Đúng, loại con dâu không đẻ được trứng như mày, con trai tao đã chán gh/ét từ lâu rồi, ly hôn ngay!"
"Con trai tao ly hôn với mày rồi thì có thể cưới Mạnh Chi về nhà!"
Cho dù trong lòng đã chuẩn bị sẵn tâm lý, tôi vẫn bị sự trơ trẽn của bà ta làm cho kinh ngạc.
Trương Phục há miệng, cuối cùng chẳng nói được câu nào.
Bố Mạnh Chi cao lớn, thô kệch, ông ta đ/ập bàn: "Con gái tao là hạng người bọn mày muốn cưới là cưới sao?"
Mẹ chồng không chịu: "Nó đã lên giường với con trai tôi rồi, chẳng lẽ còn lựa chọn nào khác à?"
"Cưới con trai ông thì được, sính lễ năm mươi vạn, thiếu một đồng tao kiện nó tội cưỡ/ng hi*p!"
Bố Mạnh Chi quăng lại câu đó rồi bỏ đi.
Mẹ chồng ngồi bệt xuống đất: "Nhà chúng tôi đến mười vạn còn không gom đủ, năm mươi vạn, ông ta muốn lấy mạng bà già này rồi."
Trương Phục bị đá/nh g/ãy một chiếc răng, nói chuyện còn hơi ngọng.
"Mẹ, chúng ta b/án xe và cửa hàng đi, chắc là đủ."
"Đúng rồi!" Mẹ chồng chợt nhớ ra điều gì, nhìn tôi nói: "Mày cũng đưa hai mươi vạn đây, coi như là trọn nghĩa tình một nhà!"
Bà ta bị đi/ên à?
Tôi cười lạnh: "Con trai bà ngoại tình, tôi còn phải bỏ tiền ra cho nó cưới vợ mới sao?"
"Bà già rồi, đầu óc cũng lú lẫn rồi à, ngày nào cũng nằm mơ giữa ban ngày thế?"
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Chương 6
Chương 9
Chương 8
Bình luận
Bình luận Facebook