Trở lại năm 1975, tôi thay chị về nông thôn

Trở lại năm 1975, tôi thay chị về nông thôn

Chương 3

28/06/2026 04:58

Tôi không nói cho bà ấy biết: [Kiếp trước mẹ cũng từng nói với chị những lời y hệt như vậy, nhưng chị vẫn lấy chồng đấy thôi, những lời dặn dò này của mẹ chẳng có tác dụng gì cả.]

"A Tú, là chị có lỗi với em. Sau này em thiếu thốn gì cứ viết thư về nhà, chị nhất định sẽ tìm mọi cách xoay xở rồi gửi cho em."

Lần này tôi lắc đầu.

"Chị, chị ki/ếm được tiền thì hãy giảm bớt gánh nặng cho bố mẹ đi. Họ đã lớn tuổi, sức khỏe ngày càng kém, người chị cần chăm sóc chính là họ."

Ngày tiễn đưa, bố mẹ và chị cả đều đến. Tôi là thanh niên trí thức hiếm hoi mỉm cười bước lên tàu.

"Bố mẹ, chị, con đi đây, mọi người bảo trọng!"

Sau khi đến điểm thanh niên trí thức, tôi rất ngoan ngoãn, mọi người làm gì tôi làm nấy, tuyệt đối không vì mình nhỏ tuổi mà đòi hỏi đặc quyền.

Ban đầu, vì thấy tôi vóc dáng nhỏ bé nên các thanh niên trí thức khác không muốn thân cận, sợ bị tôi dựa dẫm, nhưng dần dần họ đã chấp nhận tôi.

"Ơ? Em đang xem gì đấy? Đèn tối thế này mà đọc sách, hại mắt lắm đấy."

Tôi khép sách lại, đưa cho chị ấy xem bìa: "Giáo trình cấp ba của chị em, biết đâu hai năm nữa kỳ thi đại học sẽ được khôi phục, em muốn thi đại học."

"Em còn có chị gái à? Chị em đang xuống nông thôn ở đâu?"

"À, chị ấy ở lại thành phố, không đi nông thôn."

"Hả?"

"Vì tuổi còn nhỏ nên có chính sách ưu đãi, hơn nữa chị em tốt nghiệp cấp ba dễ tìm việc hơn em, nên em chủ động xin xuống nông thôn."

Chuyện này không cần phải giấu giếm, cũng chẳng cần cố ý bôi x/ấu ai, tôi trả lời một cách khách quan và đúng mực.

Sau khi biết chuyện, các anh chị ở điểm thanh niên trí thức càng chăm sóc tôi hơn. Dù tuổi tâm lý thực tế của tôi lớn hơn họ nhiều, nhưng ai mà chẳng thích được làm cô em gái nhỏ được cưng chiều chứ?

"Toán cấp ba của chị khá lắm, em có chỗ nào không hiểu cứ đến hỏi chị, chúng ta cùng học hỏi lẫn nhau."

"Văn của chị cũng tạm, chị dạy em viết văn nhé! Học tốt sau này gửi bài đăng báo, biết đâu còn ki/ếm được tiền đấy."

"Tài liệu của em ít quá, lúc chị đến đây có mang theo giáo trình cấp ba, lát nữa chị đưa cho em, chúng ta cùng học."

"..."

Thời gian hai năm nói dài không dài, nói ngắn không ngắn. Ban ngày tôi làm việc đồng áng, ban đêm chong đèn đọc sách.

Tuy kiếp trước tôi đã thi đỗ đại học, nhưng đã đi làm nhiều năm, hình thức thi cử, dạng đề bài các thứ tôi đã quên gần hết. Nếu hỏi tôi về hình thức thi, dạng bài và phạm vi kiến thức của kỳ thi đại học 20 năm sau, thì người vừa mới kèm cặp Thường Quyên xong như tôi lại thông thạo hơn cả.

Khoảng thời gian này, tháng nào bố mẹ cũng gửi thư cho tôi đều đặn, và tôi cũng hồi âm đều đặn như vậy. Nhưng so với việc kiếp trước bố mẹ gửi thư cho chị cả, lần nào cũng tìm cách gửi kèm đồ ăn, thức uống và tiền bạc, thì trong thư gửi cho tôi chỉ toàn là những lời quan tâm hời hợt trên mặt giấy.

Nhưng ai quan tâm chứ? Tôi cũng chỉ gửi lại cho họ những lời quan tâm hời hợt trên mặt giấy, rất công bằng.

Biết tin kỳ thi đại học được khôi phục, các thanh niên trí thức tại điểm đều vui buồn lẫn lộn. Vui mừng là những người chưa từng lơ là việc học, ví dụ như tôi. Lo lắng là những người ngày ngày cảm thấy cuộc sống cứ trôi đi như thế nên đã từ bỏ việc học, đang tính chuyện cưới xin với thanh niên trong làng. Còn những người ngồi chờ gia đình lo lót thì giữ trạng thái vô tư, chẳng nghĩ ngợi gì.

Tôi cùng vài thanh niên trí thức khác làm đơn xin thi đại học. Trưởng thôn rất sảng khoái cấp giấy chứng nhận cho những người thường ngày ngoan ngoãn, không gây chuyện, nhưng lại làm khó một số người khác.

"Mỗi làng đều có chỉ tiêu nhất định, chỉ có bấy nhiêu thôi, những người khác sang năm hãy đến nhé!"

Người nhận được giấy chứng nhận thì vui vẻ chuẩn bị hồ sơ đăng ký. Người không nhận được, ai có bản lĩnh thì làm ầm ĩ, nhưng cơ bản cũng chẳng đi đến đâu, người không có bản lĩnh thì chỉ đành chờ năm sau.

Thư nhà tháng này tôi nhận được có nhắc đến kỳ thi đại học.

[Chị con đang chuẩn bị thi đại học, đợi nó học xong đại học ra trường, thành đạt rồi, chúng ta sẽ đón con về nhà!]

Phần sau toàn là những lời khen ngợi chị cả từ bỏ công việc để ôn thi, chăm chỉ thế nào, nhất định sẽ đỗ đại học, đưa cả nhà đi đến cuộc sống tốt đẹp.

Tôi hiếm khi không đọc hết lá thư này, lúc hồi âm cũng viết qua loa hơn mấy phần.

Nhưng tôi đoán, giờ họ chắc cũng chẳng còn tâm trí đâu mà đọc những lá thư dài dòng, sặc mùi đạo đức giả của tôi nữa!

Nhớ lại kiếp trước chị cả ba lần thi đại học, ba lần trượt, tôi chẳng đặt nhiều kỳ vọng vào chị ta.

Những tháng sau đó, có lẽ vì muốn dốc toàn lực giúp chị cả ôn thi, tôi không còn nhận được thư nhà nữa. Tôi lại thấy nhẹ nhõm vì không phải xã giao giả tạo với họ, nên cũng quên luôn việc viết thư.

Sau khi kỳ thi đại học kết thúc, tôi cảm thấy cả người nhẹ bẫng, nhưng cũng giống như bị yêu m/a q/uỷ quái hút cạn dương khí, chân tay bủn rủn.

Khoảng một tuần sau khi kết thúc kỳ thi, nhà tôi mới nhớ ra vẫn còn đứa con gái là tôi tồn tại.

Lá thư này tuyệt nhiên không nhắc đến việc họ đã không viết thư cho tôi suốt thời gian qua.

Nửa đầu lá thư là chỉ trích tôi bất hiếu, không viết thư cho họ.

[Bố mẹ biết con còn nhỏ mà phải rời xa gia đình xuống nông thôn là rất khổ, nhưng sao con lại không viết thư cho bố mẹ? Lâu không nhận được tin tức của con, con có biết bố mẹ lo lắng cho sự an toàn của con thế nào không?

...]

Nửa sau lá thư càng khiến thế giới quan của tôi sụp đổ.

Danh sách chương

5 chương
14/06/2026 16:35
0
14/06/2026 16:35
0
28/06/2026 04:58
0
28/06/2026 04:57
0
28/06/2026 04:54
0

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Bình luận Facebook

Đăng nhập
Tài khoản của bạn bị hạn chế bình luận
Hủy
Xem thêm bình luận

Đọc tiếp

Đăng nhập để đồng bộ lịch sử trên nhiều thiết bị

Bảng xếp hạng

Top ngày

Bình luận
Báo chương xấu