Thể loại
Đóng
123
@456
Đăng xuất
Tôi gào thét đến khản cả cổ: "Thường Quyên, dù dì không sinh ra cháu, nhưng dì là người một tay nuôi cháu lớn. Cháu đối xử với dì như thế, lương tâm không thấy cắn rứt sao?"
Bên ngoài phòng kho, giọng nói của Thường Quyên vang lên, không chút hối lỗi: "Thì đã sao chứ? Đây là những gì dì và ông bà ngoại n/ợ mẹ cháu. Nếu không phải vì có dì, mẹ cháu không phải con một, ông bà ngoại lại không có bản lĩnh chạy chọt qu/an h/ệ cho mẹ cháu, thì sao mẹ cháu phải xuống nông thôn chịu khổ?"
Tôi liều mạng đ/ập cửa. Phòng kho này quanh năm không quét dọn, bụi bặm đầy ắp, công tắc đèn lại ở bên ngoài, tôi căn bản không thể bật đèn.
"Mở cửa ra mau, thả dì ra! Những lời này cháu nên đi mà nói với ông bà ngoại cháu, không phải nói với dì!"
"Hừ, đợi mẹ cháu lấy được hết nhà cửa và tiền bạc, tự nhiên sẽ nói rõ với bà ngoại, việc này dì không cần quản nhiều thế làm gì."
Sau đó là tiếng bước chân xa dần, mặc kệ tôi đ/ập cửa thế nào, cũng không còn ai đáp lại.
Dần dần, giọng tôi yếu đi, lực đ/ập cửa cũng giảm dần.
"Mở cửa đi, dì... dì không thở nổi nữa."
Khi còn bé, tôi từng vài lần sơ ý ngã xuống nước, để lại di chứng hen suyễn nhẹ. Thời trẻ sức khỏe tốt nên không nghiêm trọng lắm. Chỉ là mấy năm gần đây, tình trạng sức khỏe của bố ngày càng tệ, một mình tôi vừa phải lo ki/ếm tiền, vừa phải chăm sóc cả nhà già trẻ lớn bé, thể chất yếu đi khiến b/ệnh hen suyễn trở nên nghiêm trọng.
Bình thường tôi luôn chú ý không đến gần những không gian kín đầy bụi bặm như thế này, đến cả mẹ cũng không biết chuyện tôi bị hen suyễn.
"Có ai không, c/ứu, c/ứu mạng với..."
Cảm giác ngạt thở đ/au đớn làm giảm khả năng cảm nhận nỗi đ/au của tôi. Tôi không ngừng dùng móng tay cào cấu cánh cửa gỗ, đến mức móng tay lật ngược, m/áu th!t lẫn lộn cũng không dừng lại.
Ý thức ngày càng mơ hồ, sự đ/au đớn ở đầu ngón tay miễn cưỡng cho tôi biết mình vẫn còn sống. Nhưng tác dụng kí/ch th/ích th/ần ki/nh của nỗi đ/au ngày càng ít đi, cuối cùng tôi cũng hoàn toàn nhắm mắt lại.
"Giờ phải làm sao đây? A Hoa sắp tốt nghiệp cấp ba rồi, nếu không nhanh chóng tìm được việc làm, con bé sẽ không thể ở lại thành phố nữa."
Sắc mặt mẹ đầy lo lắng, ánh mắt đảo qua đảo lại giữa tôi và chị cả.
"Tôi biết làm sao được, không còn cách nào khác thì xuống nông thôn làm thanh niên trí thức thôi, còn làm được gì nữa?"
Bố rít từng hơi th/uốc lá loại 4 hào một bao, khói th/uốc cũ làm cổ họng tôi ngứa ngáy.
"Hắt xì—"
Cảm giác ngạt thở dường như vẫn còn quấn lấy các đầu dây th/ần ki/nh của tôi, tôi không muốn phải chịu đựng thêm chút uất ức nào nữa.
"Chuyện gì thế này? Con bé này, bình thường bảo mặc thêm áo thì không chịu, chỉ biết đòi đẹp, cảm lạnh rồi đấy à!"
"Có khó chịu không? Có muốn đến trạm y tế lấy ít th/uốc không?"
"Em gái, em không sao chứ? Yên tâm đi, chị lớn hơn em, nếu nhất định phải xuống nông thôn, thì chị đi."
Trước mắt tôi, những người đang sống sờ sờ kia chính là bố mẹ và chị cả của hàng chục năm về trước.
Tôi cảm thấy tất cả mọi thứ trước mắt đều kỳ lạ và hoang đường đến mức không thể tin nổi.
Tôi nắm ch/ặt lấy phần th!t mềm bên trong cánh tay mình, dùng sức vặn một vòng 180 độ.
"Xuy—"
"đ/au, đ/au quá, là thật, tất cả đều là thật!"
Bố mẹ và chị cả nhíu mày nhìn tôi đang khóc cười đi/ên dại, chẳng có chỗ nào bình thường.
Ba người đồng lòng đưa tôi đến trạm y tế. Nhưng quãng đường này đủ để tôi tiêu hóa những cảm xúc dư thừa. Ở cửa trạm y tế, tôi đã thành công dùng khả năng ăn nói của người từng sống đến hơn 50 tuổi ở kiếp trước để thuyết phục họ từ bỏ ý định khám b/ệnh cho tôi.
"Bố mẹ, con tình nguyện thay chị xuống nông thôn."
Sau một đêm suy nghĩ, ngày hôm sau tôi nói quyết định của mình cho bố mẹ biết. Kiếp trước các người đã cho rằng tôi cản đường sống bình ổn của chị cả, vậy thì tôi sẽ tặng lại "cuộc sống bình ổn" này cho chị ấy. Hy vọng sau này mọi người nhất định phải yêu thương nhau trọn đời!
Mẹ hỏi: "Nhưng con mới tốt nghiệp cấp hai, liệu có thích nghi được với cuộc sống ở nông thôn không?"
"Chị cả cũng chưa từng sống ở nông thôn, chị ấy đi thì cũng sẽ không thích nghi được thôi."
Bố hỏi: "Con chắc chắn không hối h/ận chứ? Tên đã báo lên là không được rút lại đâu đấy!"
"Con chắc chắn. Chị cả tốt nghiệp cấp ba, bằng cấp cao hơn con, dễ tìm việc hơn con, chị ấy ở lại sẽ có ích hơn!"
Chị cả nói: "Em gái, em còn nhỏ như vậy, chị không nỡ!"
"Chỉ cần chị chăm sóc tốt cho bố mẹ là được, em sẽ tự lo cho mình, không cần lo lắng cho em đâu."
Không có quá nhiều sự giằng co, bố mẹ và chị cả nhanh chóng chấp nhận việc tôi thay chị xuống nông thôn, giống như cách họ chấp nhận việc chị phải đi ở kiếp trước vậy.
Vì tôi chủ động xuống nông thôn, Ủy ban khu phố cho tôi một chút ưu đãi, ngôi làng tôi đến không phải là nơi khỉ ho cò gáy. So với ngôi làng chị cả từng đến ở kiếp trước, ngôi làng của tôi tốt hơn nhiều.
Có lẽ chính vì điểm này, nếu như kiếp trước bố mẹ đưa chị cả 200 đồng tiền mặt làm vốn, thì kiếp này, họ chỉ đưa tôi 50 đồng.
"A Tú, bố đã nghe ngóng rồi, ngôi làng con đến không nghèo lắm, chỉ cần chịu khó làm việc, chắc chắn sẽ không bị đói đâu!"
Tôi ngoan ngoãn gật đầu. Không nhấn mạnh việc: [Con mới 16 tuổi, còn đang tuổi lớn, cần dinh dưỡng. Dù nơi đó không bị đói, thì cũng không thể ăn no được.]
"A Tú, mẹ dặn con, tuyệt đối không được để thanh niên địa phương lừa gạt, nếu con kết hôn, có con rồi, muốn quay về nhà sẽ khó lắm đấy."
Tôi vẫn ngoan ngoãn gật đầu.
Chương 8
Chương 9
Chương 9
Chương 11
Chương 7
Chương 7
Chương 8
Chương 10
Bình luận
Bình luận Facebook